Trong tiếng ồ ạt của từng lớp học sinh ra khỏi cổng trường, một thanh niên cao ráo sáng sủa đang chờ đợi điều gì. Khi nhìn thấy bóng hình cần đợi, Tấn chẳng chờ gì mà đưa ra ký hiệu, cứ thế nó đã lên xe theo anh.
"Thi thố sao rồi?"
"Cũng được ạ."
Tấn cài dây an toàn cho nó, một cậu chàng học sinh lớp 12 cao to ngon trai vừa hoàn thành kỳ thi lớn nhất trong đời. Nó lễ phép trả lời với Tấn.
"Kỳ nghỉ hè cuối cùng của cấp 3 này tính làm gì chưa?"
Tấn quay bánh xe chạy từ từ, trong khi nó thì có vẻ hồi hộp, tay hơi có mồ hôi, rồi miệng hơi run nói:
"Làm... làm... chó cho cậu ạ..."
Tấn bật cười, nhìn thằng cháu họ hàng xa của mình. Hè này ba mẹ nó cho nó muốn làm gì làm sau khi thi xong, thế là nằng nặc đòi anh đoán, cuối cùng vì lý do thế này đây, chẳng ngờ thật. Nếu bây giờ hỏi sao nó biết thì thừa thải quá, muốn thì sao chẳng có thể, nên sau khi cười xong, anh nói:
"Thành ý đâu?"
Ngay lập tức, nó cởi từng chiếc cúc áo sơ mi ngay trên xe, lộ ra bộ ngực khỏe mạnh của chàng trai mới lớn. Rồi lại là bắp đùi vạm vỡ, đến khi chiếc sịp tam giác tuột xuống là con cặc căng mọng ngon ghẻ.
"Dạ, đây ạ."
Sau khi nhìn thấy được thành ý, anh tỏ vẻ hài lòng. Ba mẹ cậu nhóc hay tin con trai mình sẽ đi quân sự tập huấn trong ba tháng để trải nghiệm thì rất vui mừng, tuy không liên lạc được với con nhưng họ tin con sau đợt này sẽ trưởng thành hơn. Dù sao điểm số đã chắc chắn, họ có thể lo được, chẳng gì lo ngại.
Quả là con họ đã trưởng thành hơn rất nhiều, đã thay đổi rất nhiều, từ một con người bình thường trở thành nô lệ.
"Bụp... bụp..."
Nghe được tiếng giày quen thuộc, nó bò nhanh chóng lại vị trí thố cơm trong cảm nhận, hớt hải cụng mõ vào thố và nốc. Đây là thời gian nó xem như được giải lao trong ngày.
Kể từ ngày hôm đó, nó đã được thực hiện theo ý nguyện. Vì Tấn không hứng thú với việc huấn luyện nô lệ có mặt họ hàng mình, nên anh đã quyết định cạo đầu nó, cho nó đeo một mặt nạ bằng da trùm cả đầu, bịt kín mắt. Ban đầu do không thấy đường nên còn nhiều thứ khó khăn, tuy vậybnó đã phải tập quen dần với âm thanh và tăng độ nhạy cảm để làm quen.
Do nó theo huấn luyện dạng trở thành súc vật, nên hình thức tra tấn cũng có sự khác biệt. Hơn hai tháng qua, tay và chân nó bọc trong bọc tròn, chẳng còn tác dụng vốn có. Nó ngủ trong chuồng, đái phởi dơ chân hoặc ngồi chổm, không được nói tiếng người, ăn thức ăn cho chó, và có con cặc chẳng thể dùng được.
Thấm thoát đã qua 2 tháng, mọi sinh hoạt đảo chiều của nó cũng dần đi đến hồi kết. Trong khi bạn bè đi chơi, đi vui thì nó lại như này đây. Làm một con súc vật không hơn không kém, mỗi ngày chỉ biết nhục dục và cương cứng. Tuy dâm dặc nhưng vui. Ấy mà, hồi kết kia đó là do nó nghĩ vậy.
Nó đậu vào một trường ở Thủ đô, cách đây xa xôi, tưởng sẽ chỉ là ký hức nhất thời chơi với anh, sau này tất cả bình thường trở lại, nhưng không. Từ lúc anh mang nó ra đất khách, mọi thứ đã đi lệch mất suy đoán của nó rồi. Vẫn mang chiếc khóa cặc sáng bóng, vẫn mang con cặc nhựa 20cm trong đít, dái bị kéo bởi tạ và hai đầu vú căng chặt vì kẹp, nó mặc trên người bộ đồ thun màu trắng thể thao bó sát lộ ra rõ mồn một tất cả, cúi đầu chào đón vị giáo sư danh tiếng của trường nó mơ ước.
"Thời gian tiếp theo, mong ông chăm sóc em nó giúp tôi."
Trong tiến ù ù lỗ tay, nó đã được mở trùm đầu từ lâu nhưng đối thoại hai người kia vẫn khiến nó không cảm giác được. Nó đã quy hoạch những năm đại học và cuộc đời sau này của nó trước rồi, đây chỉ là giây phút thác loạn giữa chừng, mà sao giờ có vẻ đã chệch hướng mất.
Đến nhiều năm sau nghĩ lại, khi nó đã trở thành con rể của giáo sư, dùng lồn phục vụ bố vợ thì chỉ là một thước phim tua chậm. Trong chiếc gương đối diện là nét trưởng thành của cậu chàng điển trai nay đã chững chạc, với lỗ lồn ăn vừa một cánh tay, lỗ sáo bị đụt đến rộng rung rinh, hai bên vú to tròn săn chắc với đầu ti bự chảng hồng nhạt đeo khuyên, một chữ "Đĩ" nằm ngay ở vùng tam giác trụi lông, và cả nguòi nó đang dựa vào lồng ngực giáo sư thở hì hục. Trong cơn mơ màng nó đã biết, có lẽ từ giây phút ngỏ lời với Tấn khi ấy, cuộc đời nó đã được anh lên kế hoạch lại hoàn toàn. Tất cả là sự lựa chọn của nó, chẳng thể trách được ai.
Nếu đã đưa ra lựa chọn, hãy đừng hối hận vì nó.