Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2022

Chương 47: Người chăn nuôi

Những điều tốt đẹp sẽ trường tồn cùng thời gian, chúng ta cũng vậy. Những thứ khôbg mang lại giá trị, nên thay đổi đi. 

"Khịt khịt"

Hôi quá! Đây là cảm nhận đầu tiên của gã. Gã lim dỉm mở con mắt của mình, một giấc ngủ dài này đã làm gã hơi mơ hồ. Đến khi phát hiện nền xi măng màu bạc lạnh lẽo cùng gió lạnh thổi qua người, gã bừng cơn tỉnh. 

Quần áo mình đâu? Gã bật lên suy nghĩ như vậy. Gã phát hiện mình không chỉ trần truồng, mà còn không đứng được, gã cố gắng di chuyển đầu gối thì biết phần dái của mình bị kéo ngược ra sau đùi và bị kẹp chặt bởi một thanh gỗ, xong vắt ngang bắp chân. Điều này làm gã chẳng thể nào đứng lên được. Gã muốn tự giải thoát cho mình nhưng vô ích, bàn tay cứng rắn của gã giờ đã bị bao bọc bởi đôi găng tròn vo, chẳng thể cầm nắm được gì. 

"Ư..ư..."

Ai đó cứu tôi với! Gã gào thét bao nhiêu thì chỉ có tiếng "ư.. ư... ư..." phát ra trong cơn gió. Chiếc mũi cao của gã bị cái móc kéo lên cho lộ ra hai cái lỗ to, nó vòng lên đầu và nối vào chiếc vòng da trên cổ gã. Miệng gã mở toang không thể khép lại, bên tròn lại ngậm một vật to dài bằng nhựa khiến gã cứ nức nở từng cơn. 

"Ụt ụt."

Đây là đâu? Trong lúc tự nghĩ về mình, gã vẫn chưa phát hiện điều gì bất thường. Nhưng khi nghe thấy tiếng động như loài vật kêu, gã ngước mặt lên và mắt càng dáy lên sự nhục ngã. Những con lợn đang tràn vào và chúng chen đông đúc với gã. Gã thế mà bị bỏ vào chuồng lợn hôi thối, lẫn mình trong những con lợn này. Da thịt của gã tiếp xúc với da của lợn, gã chen chúc giữa một bầy lợn và cảm giác càng lúc càng rùng mình. 

Giữa bầy lợn màu hồng nhạt xuất hiện một tấm lưng, một con người đủ chân tay nhưng bị đối xử chẳng khác nào xúc vật. Chiếc mũi bị banh to của gã làm gã hít được nhiều mùi, khi khuôn mặt cọ vào đít con lợn gã hưởng trọn tất cả. Hòn dái đau điếng khiến gã bò đi chậm rãi, gã muốn rời khỏi chỗ chen đông đúc này mà dường như sức khỏe của một người trưởng thành cũng không đủ khi đối chội với cả một đàn, gã bị kẹt cứng trông thật đáng thương. 

Chỉ một tuần trước đây, gã còn thoải mái sỉ nhục người khác là con lợn ngu ngốc mà giờ đây gã lại bị đối xử như lợn. Hai con mắt gã đỏ ngầu, gã hận người đã làm gã rơi vào tình cảnh như thế này. Mà dù có hận thì đã làm sao, gã phát ra tiếng khụt khụt chẳng khác nào loài súc vật kế bên. 

Lạnh quá! Cảm xúc giật rung cả người khi có dòng nước lạnh bỗng xả liên tục lên lưng gã. Gã giật bắn lên và khi ngước đầu lên, là một người con trai. Người kia nhìn gã lạnh lùng và xối nước vào gã, gã cứ thế ước cả mình, và một cuộc sống mới mở ra với gã. 

Gã được nuôi như lợn, sống như lợn và ăn như lợn. Trần truồng cả ngày, phải bò bốn chân và ăn trong máng, mùi vị thức ăn luôn khiến gã nôn mửa như có bầu. Mùi hôi thối xen lẫn trong mũi làm gã khó chịu. Gã quyết tâm phải thoát khỏi nơi đây. 

Và trong giây phút sơ hở của chàng trai, gã chịu đau đứng lên khi trứng dái bị kẹp như vỡ, đánh một cú hết sức mình vào người kia. Vào lúc gã thay đồ và quăng cậu vào chuồng lợn, gã đã mỉm cười và tưởng tượng cũng sẽ bắt người bắt mình đến đây như thế. Trước khi gã rời đi, gã nghe thấy cậu trai khàn giọng: 

"Anh trốn không thoát."

Gã lấy con cặc ra từ lớp quần, cứ thế mà đái lên mặt cậu trai như khinh bỉ. Thật lâu rồi mới đứng lên như này, cảm giác thật mới lạ và thoải mái làm sao. 

Gã cứ thế lên con xe và rời khỏi. Một thời gian sau, gã mơ mơ màng màng, cầm vòi nước tắm cho đàn lợn trước mặt, đây là mệnh lệnh từ chủ nhân. 

Nếu muốn rời khoie vòng xoáy, hãy biết mình có năng lực gì. 

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2022

Chương 46: Cậu chủ tuần hoàn

Những điều đã trôi qua sẽ chẳng thể quay về, đó là lúc nên chấp nhận hiện tại. Đôi khi chỉ là không cam lòng và nhục nhã. 

Trong căn nhà trọ nhiều tầng, và các phòng chen chúc nhau, với bố trí mỗi phòng như ký túc xá, có một đám đàn ông đang chui lủi bò trườn từng phút từng giây trong đây.  

"Đã thực hiện xong nhiệm vụ hôm nay chưa?"

Tiếng phát ra từ chiếc loa cạnh camera quan sát ở một căn phòng trên sân thượng. Đối diện camera, người đàn ông trần truồng đứng thẳng, tay dơ lên đầu uy nghiêm báo cáo: 

"Dạ, thưa, con đã giặt sạch tất cả quần áo rồi ạ."

Sau tiếng đó, là một tiếng bíp, báo hiệu đã đạt yêu cầu. Bên ngoài trời tối đen có thể nhìn loáng thoáng các xào đồ xen kẽ nhau, đủ loại quần áo phơi bày. Nào là chiếc áo sơ mi quần tây đặc thù của nhân viên công sỏe, nào là những bộ đồng phục cảnh sát công an từ màu xanh lá đến vàng rồi lại đen, có cả trang phục của bác sĩ cũng như các loại đồ khác chen chút. Nhìn tổng quan thì cũng phải hơn hai mươi bộ, nhưng đây chỉ là số quần áo giặt trong một buổi tối, nếu so với số lượng người trong căn nhà này thì chẳng là gì. 

Thu dọn lại các máy giặt xong xuôi, người đàn ông cũng ôm lấy đã phơi khô của mình xuống cầu thang. Nhìn bộ lễ phục màu trắng của mình, nó vẫn chưa hết bùi ngùi. 

Đã từng một thời gian, khi nó mặc bộ đồ này là cả một sự uy nghiêm và tự tôn cao ngất của một người lính. Nhưng bây giờ, chỉ toàn sự nhục nhã ê chề khi bị đái ngập trong vũng nước khai thối. 

Sáng thực hiện công việc như người thường, tối về phải làm nghĩa vụ của một nô lệ, nó chưa từng nghĩ mình sẽ sa đọa đến mức này. Mùi lễ phục thơm phức nhắc nhở nó phải biết thân phận, để không bị trừng phạt nặng nề. 

Nó vẫn nhớ, nó đã từng là một người chủ rất uy mãnh, có biết bao nô lệ từng chui háng cầu xin bú cặc nó. Mà giờ nhìn cái khóa kim loại giữa háng mà xem, nó còn chẳng dám nhắc lại quá khứ của chính mình. Một thằng chủ nhân như nó rơi đến bước đường này chẳng qua là chính nó chuốc lấy. Nó bị chính con chó của nó biến nó thành nô lệ. 

Một trong những con chó nó chơi lâu năm đã liên tục ám thị tâm lý nó trong thời gian dài, khiến nó phát sinh tâm lý nô lệ, phát triển dần ra bên ngoài. Nó đã quá ngây thơ khi tin lời con chó đó. Con chó đó đã nói: 

"Con không khinh thường khi cậu xin làm chó cho con. Con vẫn sẽ xem cậu là chủ, chỉ khi cậu cần thỏa mãn thì hãy đến tìm con."

Kết quả, con chó của nó bán nó cho chủ nhân hiện tại. Từ đây, nó hoàn toàn bị thuần hóa thành một con đĩ dâm dục. 

Nó được đưa đi phục vụ các nô lệ cũ của nó, có đứa biết nó, có đứa không do nó được cho đeo mặt nạ. Nhưng như thế đã ích gì, nó vẫn nhục nhã cho đến tận cùng. 

Đến ngày nó bị mang ra bán đấu giá, chính con chó năm xưa đã mua nó lại. Lúc này con chó ấy cười và nói: 

"Chào, cậu chủ của con, giờ thì quỳ xuống cho tao."

Mọi chuyện trong cuộc sống đều có thay đổi không ngờ, đừng quá tin tưởng bất kỳ điều gì. 

Chương 50: Thị trường ngầm Cafo

"Dịch vụ chăm sóc nuôi dưỡng vì một trật tự xã hội theo nhu cầu" - Vì sao tôi phải đọc thứ này? Đây là gì đây?  Đôi tay đã ấn mở m...