Thứ Hai, 31 tháng 1, 2022

Chương 42: Chàng trai truyền thống

Thời khắc giao năm, đón chờ những điều mới, đưa đi chuyện cũ. Vào lúc này, trải nghiệm điều mới lạ thật sự không tệ. 

Đêm Giao thừa người xe đông đúc, ai ai cũng đang chờ đón thời khắc thiêng liêng chào đón năm mới. Và với cậu, chàng trai mặc chiếc áo dài cách tân màu bạc vui xuân cũng không ngoại lệ. 

Sau buổi Tất niên, cậu tách ra khỏi đám bạn, say khướt mà lảo đảo về nhà. Đoạn đường hôm nay có phần hơi xa lạ, cậu nghĩ mình đi lạc mất rồi. Đầu óc quay vòng tìm kiếm điện thoại, đến khi phát hiện nó rơi trên mặt đất thì cậu đối diện với một ổng quần tây thẳng thớm. Người nay đạp mũi chân lên màn hình điện thoại của cậu làm cậu nổi cáu lên. 

Cậu định ngẩng đầu lên nhìn mặt thì bị anh trùm chiếc mũ đen che kín đầu. Hai tay cậu nhanh gọn bị người đó bắt trói ra sau, cả người bị áp sát vào tường. Khi cậu muốn la lên cứu thì miệng đã bị nhét vào mảnh vải. Cậu bắt đầu lo sợ, cả người run rẩy vì chắc chắn đây không phải tên cướp thông thường. 

Vạt áo được kéo lên cùng sự tuột xuống của chiếc quần vải, cậu liền hoảng hốt. Cậu phát ra tiếng ư ư kháng cự, nhưng tất cả vô ích. Người đó cầm con cặc cương cứng đầy nước của cậu, nhẹ nhàng sờ mó khiến nó nhiễu từng đợt nước. 

Trong tay người đàn ông xa lạ, cậu cứ thế mà đái ra từng đợt, từng đợt. Tiếng xè xè phát ra trong con hẻm nhỏ bị át bởi tiếng ồn của phố chợ, chẳng ai quan tâm có người đang bị cưỡng ép ở đây. 

Chiếc quần tuột xuống chân rồi được lấy ra khỏi cậu, nửa thân dưới trừ đôi giày ra thì cậu xem như trần truồng, chiếc sịp mỏng tanh từ lúc nào đã bị biến thái cắt bỏ. Cuộc đời hơn 19 năm, lần đầu tiên cảm nhận mùi vị nhục nhã đến như vậy. 

Vạt áo dài buông thả trước người, người đàn ông một tay xoa lấy con cặc của cậu, một tay chơi đùa lỗ đít phía sau. Cậu càng giãy dụa, người đàn ông càng làm hành động mạnh bạo khiến cả người cậu mềm nhũn đi.

Trong những giây phút mơ hồ, cậu nhớ vạt áo trước đã ướt đẫm thứ tinh dịch ô uế. Và đến khi những người khác tìm thấy cậu tả tơi trong hẻm nhỏ, một trong những mũi giày của chúng, ấy vậy lại đạp lên con cặc xìu dưới lớp áo tanh nồng. 

Nếu không có bản lĩnh, đừng đến những chỗ vắng. 

Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2022

Chương 41: Chàng trai thích mạo hiểm

Trên đời này, có nhiều cảm xúc mới lạ làm người khác muốn thử, cũng có những điều chẳng ai dám động chạm qua một lần. Tùy những lần cảm giác mà ảnh hưởng khác biệt nhau. 

Hôm nay là ngày sinh nhật 20 tuổi của gã, một ngày đẹp tuyệt với độ tuổi tuyệt vời. Đây là độ tuổi ai cũng khát khao mong muốn, là khoảnh khắc vui vẻ và tràn đầy hạnh phúc. Gã có anh em quay quanh, không cần người yêu, chỉ cần có bạn bè là được, ngay cả người bạn thân từng nghỉ chơi của gã, Tấn, cũng đến dự buổi tiệc này. Mọi thứ điều hoàn hảo, từ căn phòng rộng lớn được trang đến chiếc bánh kem thơm ngon cùng những món qua lớn nhỏ, chỉ có một lỗi sai đó là, gã thay vì cảm thấy hạnh phúc thì lại nhục nhã đến bao nhiêu. 

Gã bị lột sạch sẽ quần áo, sợi dây quấn siết vào ngực và trói hai tay gã ra sau. Trên cổ đeo một chiếc vòng cho chó, mũi bị móc rộng ra còn miệng thì ngậm trái bóng đến ú ớ. Gã được đặt ngồi trên một cái ghế và bánh kem đang đưa trước mặt gã. 

"Đủ kích thích chưa?"

Một người anh em của gã đã hỏi như vậy. Gã "ư... ư..." chẳng thốt thành lời. 

Gã thích mạo hiểm, thích những điều mới nhưng không phải gì kích thích cũng làm gã mong đợi. Gã không ngờ anh em của mình sẽ nhào vào xé rách bộ đồ gã đang mặc, mang lại cho gã nhục nhã như này chỉ vì một câu gã muốn tiệc sinh nhật này là đặc biệt nhất. 

Gã nhìn chiếc bánh kem đưa tới trước mặt, và bọn chúng bắt gã phải thổi tắt bằng mũi. Con mắt của gã đỏ ngầu đi, thể hiện sự giận dữ tột độ. Nhưng gã càng giận thì lũ bạn càng khoái trá, chúng biết gã sẽ nhớ như in khoảnh khắc này về sau. 

Bọn bạn gã đều là đám tà dâm, đều thích thú thử vài thứ. Được gợi ý có dịp này nên bọn chúng quyết định chơi gã luôn. Một thằng trai thẳng đầy mùi đực bị trói trần truồng thì kích thích như nào chứ. Nhìn ánh mắt đỏ ngầu của gã, đám bạn càng muốn bắt nạt gã hơn nữa. 

Chúng khui từng món quà ra trước mắt gã. Món đầu tiên là một dao cạo lông. Gã chẳng biết gì ngoài muốn chửi đổng, và rồi nhìn bụi lông của mình dần trụi đi, gã trố mắt lên, cơ cứng người trên ghế. Bộ lông hùng dũng của gã, cứ thế mà trống trơn. Lỗ đít của gã được banh ra, và cứ thế là lông trụi. Chưa kể ở những vị trí đó, mà lông chân, lông bụng và lông nách, hoàn toàn sạch sẽ. Gã không dám giãy, vì dao cạo bẹn, sẽ cắt xước mất. 

Món thứ hai là một thứ gì đó gã không hiểu. Nhưng nhìn kỹ thì gã đã hiểu. Một ống rửa trực tràng. Gã cứ thế được lôi kéo vào phòng tắm để súc ruột trước bao nhiêu bạn bè. Thứ ô uế trong đít lần lượt chảy ra với ánh mắt chú ý bao nhiêu người. Gã muốn khép chân để che giấu nhưng rồi cũng bị banh ra. Bọn kia còn cười khúc khích, nhìn gã không chớp mắt. 

Tiếp khi đồ chơi thứ ba được dùng lên người, gã đau điếng. Hau mươi năm cuộc đời, gã không nghĩ tới ngày mình bị phá trinh đít. Cái thứ kia được nhét vào đít gã, và một cái vòng tròn được đeo vào gốc cặc nối với thứ ấy. Khi nhịp rung vang lên, cả đít và cặc đều run, từ tiếng la hét bị kiềm nén trở thành nhiều tiếng run rẩy. 

Món thứ tư là món khiến gã thốn mạnh. Một cặp kẹp bằng kim loại, kem siết vào hai đầu vú. Gã tập thể hình nên hai đầu vú to đúng cỡ, kẹo vào nhiều thịt và đau đớn. 

Nhưng tất cả đều không bằng món đồ chơi thứ năm. Đến khi một đường cây thông kim loại đâm sát vài gốc cặc, gã đã chảy nước mắt. Gã thở dốc mệt mỏi trên ghế. 

Giờ phút gã được gỡ bóng khỏi miệng thì chỉ còn tiếng thở dốc, chẳng thể nói gì hơn. Gã được cho uống một ly nước, và sau khi uống, gã nứng đến không tả được. Và như thế, gã trải qua một đêm sinh nhật dài đằng đẵng trong khi nhìn lũ bạn ăn nhậu no nê. 

Sau ngày hôm đó, mọi thứ trở về bình thường. Người bạn nhét đồ chơi vào đít gã trò chuyện vui cười như chưa có gì xảy ra với gã. Gã anh em lột sạch đồ gã cứ vậy khoác vai gã đi đến các quán nước chơi đùa. Lông gã đã mọc trở lại nhưng nỗi nhục nhã ê chề đó chẳng thể phai mờ trong tâm trí gã. Trong thâm tâm, gã không cảm thấy bản thân quá thiệt để chấm dứt với mất đứa bạn này, dỳ sao chỉ là một đêm mà thôi. 

Thời gian sau, gã chia tay bạn gái, và có những đợt mộng tinh giữa đêm khiến đáy quần ướt nhẹp. Gã không đi chơi gái, cũng không tìm trai, như tránh xa khỏi tình dục vậy. Lũ bạn lâu lâu lại lấy ảnh đêm đó ra trêu đùa gã, có phải do vậy mà gã bị bất lực hay không. Gã cười đùa, trong khi nhìn bức ảnh mà đũng quần gã cứng ngắc. 

Và khi Xuân đi, Thu qua, Đông lại đến, sinh nhật 21 tuổi của gã đã gần sát bên. Bạn gã tặng gã một hộp quà, khi mở ra thì gã đã cạn lời. 

Một chiếc mũ da hình dạng đầu chó, một chiếc khóa cặc, một cái quần sịp dây, một cái đuôi chó, một chiếc vòng cổ da và đôi vớ trắng. 

Con cặc ngẩng đầu còn gã thì nhớ lại ký ức sinh nhật kia, dù sung sướng lại xen lẫn nhục nhã. Gã ngay lập tức cầm chiếc hộp lên, rời khỏi bàn khu cấm trại với dự định đem bỏ. 

Và tất nhiên, gã nhận lại là cái kết nhục nhã muôn phần, mỗi năm một lần, cứ thế mà ăn vào máu. 

Nếu không muốn nghiện, đừng trải qua dẫu một lần. 

Thứ Bảy, 29 tháng 1, 2022

Chương 40: Kỹ sư xây dựng

Chúng ta đều có những điều cần trân trọng, cố gắng hết sức để bảo vệ. Không vì giá trị, chỉ là ước muốn. 

Giữa cái nắng nóng thiêu đốt da thịt, có những người đàn ông đang chăm chỉ làm việc. Lấy một kẻ nhìn siêng năng nhất, ông ấy trùm mủ đen kín đầu, cả người không lấy một mảnh vải. Cổ đưo một chiếc vòng kim loại có dây xích nối với cùm ở hai tay, hai chân cũng được xích lại bằng cùm, đủ để ông di chuyển làm việc. Làn da ngâm đen vì phơi nắng, chảy từng giọt mồ hôi khi đẩy những vật liệu nặng nề. 

Sức ép về công việc lên thể chất cũng như về tinh thần đang nghiền ép ông. Ai mà nghĩ được một kỹ sư xây dựng có thể đi đến bước đường hôm nay? Khép chặt cơ đít vì từng đợt xung điện, con cặc ông giật nảy từng hồi. Đầu cặc bị siết chặt đến phát đau, ông từng bước thực hiện điều đang làm. 

Cuộc sống chẳng khác khổ sai này đã kéo dài hơn bốn năm, ngoài ông ra thì trong đoàn còn những người khác nữa. Đoàn ông có năm người, được canh giữ nghiêm ngặt, làm những việc bốc vác xây dựng từ khu vực này đến khu vực khác. Họ cùng ông ăn chung một máng, tắm chung một chỗ và ngủ chung một chuồng. Tuy không thể giao tiếp nhiều qua ngôn ngữ nhưng tất cả dường như đã thân thuộc hệt anh em gia đình. 

Hôm nay, một nhân vật quan trọng sẽ đến nên cả bọn được dịp nghỉ sớm. Ông được dẫn vào nhà mát còn 4 người kia tiếp tục phơi dưới trời nắng, nhóm canh gác thì ngồi trong lều mát xung quanh. Thể hiện tách biệt giữa các thân phận với nhau. 

Bên trong nhà mát là người ông rất quen thuộc. Hình ảnh nhà tài trợ hảo tâm trẻ tuổi. Không cần chỉ dẫn, ông tự giác quỳ xuống, đầu gối cứ thế chạm sàn. Thân trước của ông dần dần thấp từ từ, đến khi đầu hoàn toàn nằm trên sàn. Một đế giày da đạp lên đầu ông, qua lớp vải nhưng ông vẫn cảm nhận được sự cọ sát. 

Người đàn ông có thân hình đen đuốc, lúc quỳ chổng mông như thế lại xuất hiện một lỗ đít màu hồng đang co rút. Sự phối hợp quỷ dị này làm người khác khó nghĩ đến. 

"Gần đây chú thấy thế nào?"

Thanh niên rất lễ phép nhưng đế giày không hề giảm đi lực, thể hiện sự nghiền ép với người đàn ông đang quỳ trên sàn. 

"Dạ, không có gì thay đổi ạ cậu chủ. Buổi sáng, bọn con sẽ thức dậy, nhận huấn luyện, ăn sáng và làm việc. Tới trưa thì được mang ra phơi nắng, còn chiều thì làm việc, được mang đi chăm sóc và huấn luyện ạ. Tối bọn con sẽ vào chuồng ngủ."

Miệng ông vừa nói vừa cọ trên sàn, hai tay xích sắt vang leng keng. 

"Sinh hoạt ngăn nấp. Mà nghe giọng có vẻ chú đã quen thuộc?"

Xung điện trong lỗ đít tăng lên làm ông phát ra một tiếng ư, con cặc cương cứng cùng cả người vặn vẹo đôi chút. 

"Dạ, con quen lắm ạ. Con đến đây cũng 4 năm rồi ạ."

Nhớ lại dáng vẻ lần đầu người đàn ông này đến đây, anh cười một cái, đặt chân khỏi đầu ông. Anh dùng mũi giày nâng phần trán người này lên. Tiếp đó, anh đứng dậy, cầm một cọng dây nối với vòng cổ, dắt ông đi. 

Ông cứ bò cặm cụi theo sau lưng Tấn, và đến khi ngẩng đầu lên, trước mặt ông là một chiếc gương. Kể từ khi đến đây, ông không còn được soi gương nữa, nhiều khi chỉ là ảnh phản chiếu của mình trên vật thể sáng bóng. 

Người thanh niên cởi bịt đầu của ông ra, lộ một khuôn mặt đã trung niên nhưng vẫn còn giữ nét điển trai góc cạnh, chỉ là màu sắc lại trắng nhợt không phù hợp với có thể chút nào. 

"So với lần đầu đến đây, chú thấy mình có khác gì không?"

Nuốt nưics bọt cái ực, ông mấp máy môi, tay xích sắt kêu leng keng. 

"Cơ thể con đã đen hơn vì những đợt phơi nắng, hòn dái trở nên to bự sau nhiều năm không xuất, con cặc trở nên gân guốc do cương cứng đã lâu. Cơ thể con cường tráng hơn... và con không biết đây có phải là mình không..."

Giọng ông xen lẫn run rẩy, dù ông đã dự tính trước nhưng khi nhìn chính mình, ông vẫn không tin được. 

Qua tấm gương, ông thấy thanh niên đã ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh mình. Thế là ông xoay người, bò trở lại quanh chân người này. Vừa là thiên thần cứu rỗi ông, vừa là ác quỹ mang ông về địa ngục. 

"Con chú gần đây đã thi đỗ một trường trung học có tiếng."

Ông ngẩng đầu lên và nhận được tấm ảnh trong tay anh. Đó là một cậu học sinh hoạt bát đang chơi bóng rổ trên sân trường. Mắt ông rung rung. 

"Em ấy bảo, em ấy rất nhớ chú."

Anh cúi đầu xuống nhìn người đàn ông này. Vì chi trả viện phia cho con mình, ông đã chấp nhận trở thành nô lệ trong suốt bốn năm qua. Ông là điển hình của người tài không gặp thời, có tài hoa mà chẳng đượ trọng dụng. Cuối cùng rơi vào con đường như giờ đây. Nay biết tin con trai đã mạnh khỏe trở lại học và còn luôn nhớ đến mình, ông khụt khịt. 

"Nên, chú có thể về gặp em ấy."

Mắt ông ánh lên vẻ ngạc nhiên khó tả, ông khịt mũi, ông thì ra vẫn có thể về. Nhưng, mọi chuyện đâu đơn giản. Ông biết đều sẽ có cái giá phải trả. Như số tiền viện phí và sinh hoạt kia là 4 năm cuộc đời của ông. 

"Bốn người kia đã lấy trứng dái của họ để đối cơ hội này cho chú."

Thật ra, với anh thì trứng dái của nô lệ thiếu gì đâu. Nhưng anh là thấy tình anh em giữa năm người này thú vị, trong đám duy nhất có mỗi ông có gia đình nên họ đã dùng thứ quý nhất của họ ra mong ông đoàn tụ. 

Và tất nhiên, ông cũng biết điều này. Giữa những người xa lạ đến thế, không ngờ họ lại chấp nhận đánh đổi vì ông. 

"Con..."

"Mục đích mấy chú đến đây vì có vài khách hàng có gu thế này."

Anh ngắt lời ông đang định nói gì đó. Anh xoa lấy cái đầu bóng lưỡng của ông rồi nói tiếp. 

"Vị khách đặt cọc chú là một người hơn chú một chút tuổi. Ông ấy có một đôi bạn là vợ chồng hiếm muộn, ông ấy hứa sẽ nhờ đôi đó chăm sóc con chú nếu chú phục vụ ông ấy hết đời."

Đây không phải là lựa chọn cho ông. Ông biết thế. 

Nếu ông chọn về nhà, anh em ông sẽ bị thiến dái toàn bộ. Với thế lực thanh niên này, có khi ông chẳng kiếm nổi một đồng. Và quan trọng hơn hết, với cơ thể hiện tại, ông thật nhục nhã không còn dám gặp lại con trai. 

Nên chỉ còn một lựa chọn mà thôi.

Nhiều năm sau, tại một lễ đường các xa thành phố phát lên tiếng nhạc báo hiệu tiệc mừng. Trên bục là hai người đàn ông, người mặc bộ đồ tây màu đen và một người màu trắng. Người màu đen đô con và vạm vỡ hơn hẳn người kia, còn người mặc màu trắng vì nước da quá ngâm nên trông có phần buồn cười. 

Ông nhìn chủ nhận mình đưa ra lời tuyên thệ mà trong lòng hạnh phúc. Ngày đó, khi chọn con đường này, ông không rĩ mình sẽ có được những ảo tưởng này. 

Được chủ nhân thương yêu đến mức trở thành đôi chồng chồng, cho ông một thân phận. Được đoàn tụ cùng con trai, và tình cảm hai cha con vẫn nguyên vẹn. Cùng với các anh em ngày đó, giờ đây đều là phụ rể của ông. Đám cưới tuổi tứ tuần thế này làm ông cảm thấy lấn cấn nhưng đây quả là giấc mơ ông không nghĩ sẽ đạt được. 

Trong lúc được chủ nhân trao nhẫn vào tay, đùm trong quần tây trắng nhanh chóng giật một cái, vài người nghĩ ông muốn động phòng rồi nên cười đùa. 

Nhưng nếu họ biết, con người này mang một con cặc trong hơn mười năm không xuất tinh, họ sẽ thấy đây là phản ứng bình thường. Chủ nhân của ông đã dạy ông lên đỉnh khô, không cần xuất tinh vẫn đạt khoái cảm. Nên trừ những lần vô thức, còn lại thì chẳng gì cả. Nếu sáu năm trước, ông đã từng có nhiều cảm xúc về sự thay đổi của mình thì hiện tại chẳng còn mấy gợn sóng. Cơ thể chuẩn đàn ông giờ đã dâm như đĩ. Dấu ấn chủ nhân trải dài khắp cơ thể. Từ chiếc khuyên đến hình xăm, từ vết roi đến từng đồ chơi ông đang mang đều cho ông biết ông thuộc về ai. 

Và khi con trai ông hoàn toàn ủng hộ và kết nối hai gia đình, ông đã cảm động đến rơi nước mắt. Ông biết ông sẽ phải dấu con trai cả đời vì thân phận đặc thù, nhưng ông tin con sẽ hiểu cho ông nếu biết sự thật.  

Vào khoảnh khắc đôi môi chạm nhau, tiếng vỗ tay đầu tiên đến từ những người anh em và con trai của ông. Cả lễ đường sau đó tràn ngập lời chúc phúc chung vui, khúc hát mới đã được vang lên. 

Nếu chúng ta dám hy sinh, chúng ta sẽ đạt được những giá trị lớn lao. 

Thứ Sáu, 28 tháng 1, 2022

Chương 39: Người ngoại quốc

Những điều gì đến rồi sẽ đến, chúng ta chấp nhận theo quy luật tự nhiên. 

Hôm nay, nó cảm thấy có phần căng thẳng. Không phải vì bên trong áo khoác rộng thùng thình là một lớp đồ vải bó sát với dây quấn quanh ngực. Không phải vì đầu vú cứng ngắc đang bị kẹp bấu đau nhức hay con cặc to bii chiếc chặt bên trong háng, nứng đến rỉ tinh qua vải. Mà cũng chẳng phải do nó đang mang những quả trứng rung liên hồi muốn phá banh lỗ đít. Tất cả chỉ là yếu tố bên ngoài, còn thật sự thì, vì hôm nay là ngày cuối cùng nó chơi với chủ, nên cả người căng thẳng lên. 

Làm nô lệ cho anh ba năm, nó đã nghĩ mình sẽ như vậy mãi, nhưng cho đến khi có biến cố xảy ra, nó phải về nước. Nó là một khách du lịch từ xa đến đây, khi đi qua đất nước tươi đẹp này thì thương mến, thế là quyết định đến đây sinh sống cùng làm việc. Và rồi cũng nhờ vậy, nó tình cờ biết anh và trở thành con chó dưới chân anh. Có công việc như con người nhưng sinh sống giống nô lệ thực thụ, nó ban đầu chẳng quen mà dần cảm thấy đây là đương nhiên. 

"Ăn đi."

Nhìn thức ăn trước mặt, nó hơi lạ lẫm. Không phải giông thứ nó năm suốt 3 năm qua, vì đây nguyên vị, không trộn thêm bất cứ thứ gì. Anh nhìn nó trần chừ thì hiểu, lấy một ống nhựa trong túi áo khoác nó ra, bên trong là dung dịch trắng đục, rồi đổ từ từ vào tô nước trước mặt nó. Đây là tinh trùng được moi ra từ đít nó tối qua cùng nước đái đậm mùi, suốt ba năm, anh thay đổi người nó từng chút một, rõ ràng nhất vẫn là vị giác. 

Sau khi ăn xong và tính tiền, nó lủi thủi theo anh lên xe. Bên trong cái khẩu trang nó đeo là cái miệng đang lấp đầy nửa cái sịp dơ bẩn. Nó nhai gừng chút rồi hút lấy nước chảy ra. 

Trên đường xe chạy dần dần thưa thớt, nó biết anh đang chở mình đi đâu. Khung cảnh quanh đây là nơi nó thường được anh dắt đến. 

Rất nhanh đã đến khu hoang sơ, nó cởi sạch sẽ áo khoác, chỉ chừa lại bộ đồ vải màu trắng bạc. Anh bảo nói cởi nốt và thế là bật ra một con cặc đang nứng chảy nước. Anh đeo găng tay, đưa bàn tay vào đít nó, rồi móc trứng rung ra ngoài, thay cho nó bằng một đuôi chó có cái chuôi đủ bịt kín đít nó. 

"Cúi xuống."

Nó cúi người xuống, và anh chòng háng vào cổ nó, nó nâng người từ từ lên, cho đến khi đứng thẳng và anh ngồi trên trên vai nó, hai chân anh đặt hai bên vai, háng anh ngay đầu nó. Con cặc nó không ngừng rỉ tinh qua chỗ trống từ thanh kim loại thông tiểu. Hai hòn dái căng tròn cùng một chút lông còn sót lại sau lần cạo gần nhất. 

Anh xoa cái đầu trơn nhẫn của nó, rồi cầm roi da chỉ đạo. Nó cứ thế chạy vào sâu trong rừng, một đoạn đường dài, đoạn đường noa đã quen thuộc bao năm. Cả người trần truồng, cõng trên vai một người đàn ông, trong lúc chạy, nó thấy lòng mình vẫn cứ lâng lâng.

"Con về bên đấy thì có kế hoạch gì chưa?"

Anh xoa cái đầu chảy mồ hôi của nó. 

"Hộc... hộc... dạ... có ạ..."

Chỉ là trong kế hoạch của nó sẽ không có cậu chủ. Cả hai đều biết anh có những nô lệ nước ngoài, nhưng không chạm tới thì xem như không biết, giữ cho nhau bí mật này. Đơn giản vì nó cảm thấy, khó có thể gắn bó được nữa. 

Chạy mãi khoảng vắng sẽ gặp người, nhưng mấy người này cũng đã gặp quen. Nó ban đầu sợ hãi đến chảy nước đái, qua ba năm cũng đã quen thuộc. Nó không biết rằng những người này đều có số phận chẳng khác gì nó.

Đến khi mặt trời đã hoàn toàn mất dạng, nó ướt cả người, con cặc quơ quơ còn anh thì đứng gần xe nhìn nó. Nó ngồi dưới đất, hai chân bẹp ra, hai tay để ở giữa, là một kiểu ngồi của chó. Anh đưa tay lên xoa lấy đầy nó, ngay thở hồng hộc rồi thè lưỡi ra, bầu trời đỏ rực một mày hoàng hôn. 

Lúc đưa nó đến sân bay chuyên dụng, anh đã đưa ra mệnh lệnh cuối cùng. Thế là trên chuyến bay đó, lần đầu tiên các cấp dưới biết được ông chủ của mình lại dâm đãng đến vậy. Và đó cũng là lần cuối cùng họ có nhận thức. 

Cho đến khi đặt chân trở lại trên mảnh đất này, nó giờ đã có hoa râm. Không còn thân phận nô lệ, nó giờ đây là người bạn quen biết của chủ nó. 

Nếu biết giới hạn cuộc chơi, mọi thứ đều tốt đẹp. 

Chủ Nhật, 9 tháng 1, 2022

Chương 38: Vận động viên đua xe đạp

Tình thế không kiên định, chúng có thể thay đổi nhanh chậm khác nhau, tùy theo mỗi lúc. 

Trong ánh sáng mập mờ của căn phòng, nó nhìn cơ thể đàn ông trước mặt với ánh mắt sắc bén. Người này, vào một tháng trước đã gây sự với cậu chủ nó, còn suy nghĩ đoạt đi nô lệ trên tay cậu chủ. Giờ đã nằm mê màn ở trong căn phòng này, cậu chủ bảo nó, tùy mức sử dụng. 

Vạch cái áo điển hình của một vận động viên xe đạp ra, trước mặt nó như ẩn hiện cơ bắp. Lại vạch thêm một lớp nữa, gã đàn ông đã trần truồng. Vì hai tay gã bị còng ra sau nên nó chẳng thể kéo đồ ra được, đành lấy kéo cắt bỏ. 

Nó từng ở vị trí chủ nhân nên hiểu sẽ đối đãi với nô lệ thế nào. Chiếc áo sơ mi và quần tây đang mặc ấy vậy không che lấp được bản tính có phần tàn bạo của nó. Cậu chủ thưởng cho nó món quà lớn vì nó đã ngoan ngoãn, nó cảm kích không thôi. Nó phải dụng tâm suy nghĩ nên làm thế nào mới được. 

Nhìn mái tóc ỏng ả này xem, lướt qua là biết có chăm sóc đầy đủ rồi. Nó sẽ bỏ qua không cạo trọc, mà chỉ làm gã thành đầu đinh thôi. Dù sao công sức chăm sóc như vậy, không thể để uổng phí. 

Cái mũi cao như thế này, nó nghĩ hẳn sẽ cần cái móc, móc cho hai lỗ mũi to ra, kết hợp với cái miệng không thể đóng lại, chẳng khác gì một con heo nái cả. Lông mày giữ lại hay không sẽ cân nhắc, nên giữ gìn vẻ đẹp trai này. 

Trên cổ đã đeo một vòng sốc điện, không cần nó ra sức nghĩ nên trang trí gì nữa. 

Vòng một to lớn nhưng đầu vú lại thụt vào trong, đáng tiếc. Nó nghĩ sẽ dùng đồ chơi gấp ra, nuôi dưỡng sao cho đầu vú xỏ khuyên được. Cái loại khuyên có chuông, mỗi bước di chuyển đều kêu leng keng ấy, vui tai phải biết. 

Lướt xuống tám khối cơ bụng, nó chậc một tiếng, sau này phải duy trì, không thể để mất được. 

Bụi rậm dưới vùng tam giác cẩn phải sự lý, mùi không dễ chịu lắm, nó chắc sẽ phạt do gã này ở dơ. 

Cái thứ đồ chơi vừa to vừa dài này, nó đang tính toán sẽ làm sao. Hoặc làm cho ngắn đi, hoặc khai thác lỗ tiểu thành lỗ đụ, nắn bốp trứng dái mà suy nghĩ. Nó tạm thời chưa quyết định được. 

Lần mò xuống lỗ đít còn trinh bên trong bụi rặm, nó nhìn mà hưng phấn. Huấn luyện một đứa bài xích nằm dưới thành đĩ dâm loàn, ai lại không mê được. 

Nó dừng lại không suy nghĩ nữa, vì người đàn ông đã tỉnh rồi. 

"Đụ mẹ, thằng đĩ, mày làm gì tao?"

Phản ứng hung dữ quá, chậc chậc. Nhìn đến bờ ngực và cơ bụng tám múi, nó nghĩ sẽ xăm chữ "Đĩ lợn nái" thật to lên đó. 

Nếu đã đụng vào điều không nên, thì sẽ nhận hậu quả. 

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2022

Chương 37: Kiến trúc sư

Bắt đầu trở lại từ những điều đã qua, thế giới luôn có sự rộng mở. Nhưng tùy thuộc vào tình huống, đối tượng thế nào. 

"Anh muốn hạ thấp cái tôi?"

Gã kiến trúc sư sự nghiệp thất bại với gia đình tan vỡ bởi tính kiêu căng của mình đã đến gặp Tấn học hỏi cách hạ cái tôi của mình. Tìm kiếm một người chơi bạo dâm nhờ giúp đỡ, gã đàn ông hơn 30 nghĩ thật ngu xuẩn nhưng cuối cùng đã xuất hiện ở đây. 

"Quỳ xuống."

Đầu gối của gã như dát vàng, gã đời nào chịu. Tấn đá một cú ngay háng khiến gã ngã khuỵu. Anh nắm tóc gã cho gã ngước mặt lên, phun một cái phoẹt vào mặt người đàn ông này. Bắt đầu một hành trình trợ giúp gã hoàn thiện bản thân mình. 

"Cạo sạch sẽ."

Bộ lông gã lấy làm kiêu cạo giờ đã trụi sạch, miệng gã ngậm roi đen, bò từng nhịp trên sàn phòng với cái đít đỏ chót. Mái tóc vuốt keo tán loạn trên đầu cùng cái lỗ đít vừa mất trinh đỏ au. Ánh mắt gã nhìn anh chứa đầy lo sợ cùng hận thù, cọng dây nối với vòng cổ giật hối gã bò nhanh hơn. 

"Lột đồ." 

Trên hành lang của khách sạn quen thuộc, gã lột sạch quần áo trần truồng bò theo sau hước đi của anh. Sự nhục nhã càng tăng cao khi dưới đít gã là một vật sáng lấp lánh, con cặc hùng dũng gã lấy làm kiêu ngạo nay đã nằm gọn trong lồng sắt. Bò thật nhanh chóng vào phòng, tránh thoát được người phục vụ sắp phát hiện ra. 

"Banh rộng lỗ đít."

Không một lời kháng cự, gã nắm hai chân banh rộng đít cho Tấn đặt bàn tay vào. Cả một bàn tay nằm gọn trong đít gã. Từ lỗ đít khép kín ngày đầu, nay đã trở nên rộng toang toác hơn bao giờ, thậm chí nó còn trở thành nơi đựng vật dụng của gã, nhất là điện thoại. 

"Ăn."

Cái thứ vừa vàng vừa đen trước mắt, mặt gã trắng bệch, nước mắt từ lúc nào đã chảy xuống. Gã nhìn anh với ánh mắt kháng cự, nhưng Tấn không quan tâm, dí mặt gã gần với thứ ấy. Thức ăn cho chó đã ăn qua, trộn bao nhiêu thứ bẩn thỉu thì nay còn giả bộ ngại ngùng đau khổ gì nữa. Một người đàn ông học cách bỏ cái tôi của mình, vậy chỉ có là một món đồ vật. 

"Chào đi nô lệ."

Trong khách sạn này không hiếm người chơi bạo, nhưng gần đây các nhân viên đang làm quen với việc cậu chủ dẫn theo một con chó chào hỏi các nhân viên. Con chó này nhìn rất đau khổ và nhục nhã, nhưng cứ như nó đang ra vẻ ngại ngùng dù sướng bỏ mẹ vậy, nên các nhân viên đều sẽ xoa đầu mỗi khi nó chào. Tuy vậy, đồ của ông chủ thì không nên chạm vào quá nhiều, có vài nhân viên quá phận và không lâu sau cũng trở thành chó như vậy. 

"Hoàn tất thủ tục."

Đàn ông thì có danh dự, sự nghiệp và tiền bạc, còn nô lệ không cần thiết. Danh dự của gã đã mất, công việc bị cho thôi và gã đang dần chuyển hết tài sản cho Tấn. Gã càng ngày càng nghe lời Tấn hơn. Gã không có người thân, vụ kiện giành quyền nuôi con cũng sắp đi đến hồi kết, nhưng gã chẳng biết thế nào. 

"Mày không đủ khả năng."

Được mặc quần áo đàng hoàng trên bàn hòa giải, gã từ bỏ quyền giành con. Vợ gã thở phào nhẹ nhõm, còn gã thì trống rỗng. Vài người quen biết nói gã dạo này bận rộn nhiều, không tụ họp, gã chỉ cười, bảo dạo này không đi được đâu. Và dự định sắp tới của gã có vẻ sẽ khám những điều mơi lạ. Bạn bè biết gã vừa rút đơn quyền nuôi con nên an ủi, bảo gã cứ giải khuây một thời gian. 

"Còn gì muốn nói?"

Trải qua 2 năm, những mối quan hệ cần cắt đứa đã cắt, những điều sở hữu cũng tiêu tan, lòng tự tôn của một người đàn ông không còn đọng lại nhiều trên gã kiến trúc sư này nữa, từ chân đến cổ được bao bọc bởi bộ đồ cao su màu đen bóng loáng, gã ngồi trên ghế với khuôn mặt ửng hồng. Trước mặt gã là một chiếc gương lớn, cho gã thấy được hiện tại mình như thế nào. Người thanh niên phía sau gã đang xoa tóc người đàn ông, đưa tay rời khỏi cái miệng nhớp nháp. 

"Con có thể trở lại làm người không?"

"Mày vẫn luôn là con người."

Gã từ trước đến nay vẫn luôn là con người, dù có trải qua huấn luyện thì sinh học, giống loại của gã vẫn là con người. Chỉ là khi ngọn lửa phừng phực cháy lên với những giấy tờ xấp chồng, gã đã mất đi nhân quyền của xã hội hiện đại. 

Chiếc mặt nạ đen xì được đeo vào đầu gã, kéo dần cho phần đầu nối liền thân. Mắt gã dần bị che bởi miếng da, lỗ tai từng rất thính không còn nghe được gì và chiếc miệng không phát ra một lời nào. 

Lớp cao su như trở thành tầng da thứ 2 của gã, gã dần quên mất hình dáng thật của mình là thế nào. Có khi trở thành chiếc bàn trong nhà, lại thành bồn vệ sinh ở phòng ẩm thấp, hoặc là vật trang trí trên hành lang, gã bị đối xử như đồ vật vô tri biết cử động, tính cách con người gì đó trở nên quá xa xỉ đối với gã. 

Thời gian trôi qua bao lâu gã không còn biết nữa, gã nhớ có một lần có người thanh niên nhìn vào mắt gã. 

"Ánh mắt của mày quá giống một người tao biết."

Cậu ta đã nói như vậy, và gã đã được đưa đến nhà người này. Gã được thanh niên nuôi trong nhà như thú cưng, có vẻ người thanh niên không đủ tài chính nên chẳng thể mua đứt được gã, chỉ có thể mướn theo giờ. 

Trong một buổi chiều nắng hạ, gã đang quỳ trước cửa đợi cậu trai về. Khi cậu mở cửa, nhìn thấy gã như thế thì bỗng ôm lấy gã, cất một giọng gọi nức nở. 

"Ba"

Gã không có cảm xúc khi nghe tiếng này, nhưng tim bỗng nói lên, tay bọc trong cao su ôm lấy lưng thanh niên. 

Cậu không thể mướn gã mãi như thế, nên rất lâu sau gã không còn thấy cậu nữa. Gã tiếp tục cuộc sống làm đồ vật của mình, và có một người bạn đồng hành mới. Cả hai được đóng chung một kiện hàng gửi qua châu lục xa xôi. 

Gã chưa nghĩ đến thời gian sắp tới mình sẽ như thế nào, còn thanh niên kia thì cũng dần mất đi tự tôn như ba của cậu đã từng. 

Nếu tìm cách hạ cái tôi, thì nên lựa chọn tình huống đúng đắn. 

Thứ Sáu, 7 tháng 1, 2022

Chương 36: Nam Vương

Cuộc sống này khó được những điều miễn phí, hầu hết đều phải trả một cái giá tương xứng nếu muốn đạt được. Khó có ngoại lệ được. 

Thời gian gần đây, những cuộc thi xuất hiện trước công chúng ngày càng nhiều và trở thành những đề tài nóng hỏi trên mặt báo. Tuy là ngành hốt bạc nhưng mặt tối vẫn luôn hiện hữu, lợi nhuận không dễ dàng thu trong một sớm một chiều. 

Sau khi đăng quang ngôi vị cao nhất, tân nam vương đi cùng với chủ tịch đến gặp nhà tài trợ lớn nhất của cuộc thi. Chủ tịch là nam vương hai năm trước của cuộc thi hơn 20 năm tuổi này. Cách hai năm một lần, cuộc thi diễn ra lựa chọn người đàn ông có ngoại hình, học thức và nhân cách dưới 30 tuổi xuất sắc đăng quang nam vương, tiếp đó sẽ được bổ nhiệm làm chủ tịch tổ chức cho kỳ thi hai năm sau. Vì phần thưởng lớn cùng tầm ảnh hưởng của cuộc thi nên chất lượng thí sinh đều ở mức khá trở lên. Hôm nay, chủ tịch sẽ dẫn nam vương mới đăng quang nhiệm kỳ 11 đi gặp nhà tài trợ, và bắt đầu công cuộc chuyển giao. 

Đây là bữa ăn kín, không có sự xâm phạm từ truyền thông, các vị tài trợ cao nhất đã ngồi trên bàn. Điểm qua thì có ba vị, nổi bậc nhất là thanh niên trẻ tuổi ngồi ở giữa, đây cũng là nhà tài trợ lớn nhất cho chương trình. Anh tên là Tấn, dù chỉ là sinh viên nhưng anh rất giỏi và có hậu phương rất bề thế. Hai người bên cạnh là nam vương tiền nhiệm, sau khi mãn nhiệm kỳ đã tiếp quản công ty, có sự nghiệp riêng vững chắc từ lâu. 

"Quy củ trên bàn ăn."

Tiếng thanh niên vang lên, tân nam vương còn chưa hiểu hàm ý trong đó thì phát hiện 3 vị còn lại trên bàn đã rục rịc. Động tác của họ nhanh nhẹn, ngay tức khắc lột sạch quần áo, gấp lại để cạnh sàn, trên người chỉ còn độc một chiếc quần lót làm từ vải lụa cao cấp bó sát. Họ lấy chiếc cà vạt từ bộ đồ gấp gọn của mình, mang lên cổ, rồi ngồi lại ghế. Trong khi đó, nam vương đương nhiệm vẫn từ ngạc nhiên vẫn chưa hoàng hồn. 

"Các anh chưa dạy luật cho 11 sao?"

Chủ tịch đang ở trần trên ghế, tuy mặt vẫn lạnh lùng như vậy nhưng giọng nói đã có sự khiêm nhường: 

"Do thời gian không đủ nên...a..."

Đang nói thì hắn thét lên, xong gục xuống bàn. Cậu lo lắng nên liền kéo người qua vỗ vai hắn, nhìn xuống quần lót thì thấy thứ đồ chơi to lớn của hắn đang phồng to. 

"Dạo này tôi thấy anh bận quá, vậy cứ nghỉ dưỡng một thời gian đi." 

"Không... tôi... ưm..."

Chủ tịch không thể nói rõ thành lời, quần lót đã rỉ nước nhờn ướt một mảng. Cậu nhìn mà lo lắng, thanh niên trên bàn ăn bà hai người khác thì bình tĩnh đến lạ. 

Đợi một lúc sau, khi mọi thứ bình thường trở lại. Chủ tịch bảo cậu cởi đồ và mặc như họ. Vì đây là lần đầu nên cậu lúng túng, cậu được chủ tịch kéo ra một khoảng, bảo cậu dơ hai tay ra sau đầu và banh chân ra. 

"Đây là cách cuộc thi chúng ta xin tài trợ. Mỗi đời nam vương tùy theo tố chất sẽ được lựa chọn trở thành nô lệ cho người ngồi ở kia, để được tài trợ."

Sau khi lời này lọt vào tai của tân nam vương, cậu chỉ thấy, thôi xong rồi. 

Nếu muốn đạt được gì, thì phải trả giá tương đương. 

Thứ Ba, 4 tháng 1, 2022

Chương 35: Lính hải quân

Cuộc đời có nhiều chuyện kỳ lạ, đến người trong cuộc cũng chẳng hiểu điều gì đang diễn ra. 

Sau khoảng thời gian nghỉ dài vì vết thương trong lúc phòng chống buôn lậu, hắn trở lại với thân phận chàng lính hải quân của mình. Khoác lên mình bộ đồ áo trắng quần xanh, bắt đầu đi kiểm kê hàng hóa như thường ngày. 

Công tác suôn sẻ, cuộc sống bình thường nhưng hắn phát hiện bản thân mình đã có những gì đó bất thường đến lạ, chính hắn không biết mình đang bị gì. 

Hắn là người vạm vỡ, khối lượng ăn tương đối lớn, vậy mà thời gian gần đây, khi về trọ nhìn những chén cơm, nồi canh múc ra, vậy mà hắn không có chút thèm nào. Hắn nhai nuốt chẳng thấy mùi vị, nhưng khi những thứ ấy đổ xuống sàn, hắn lại thích thú quỳ liếm ăn từng hạt. Cùng một món ăn, nhưng khi đổ xuống sàn hắn lại thấy ăn ngon hơn đặt trên tô chén. Hắn khó hiểu với bản thân mình, nhất là thời điểm hắn nhận ra nước ở bồn cầu ngon hơn nước bình thường rất nhiều. Hắn sợ hãi, đi làm một cuộc kiểm tra thân thể thì mọi chỉ tiêu đều bình thường, hân chẳng có gì đáng ngại cả. 

Kế đó, hắn không còn muốn mặc quần lót nữa. Mỗi lần mặc đồng phục mà có quần lót, cả người hắn cứ khó chịu không tả. Và cơ thể hắn bỗng nhạy cảm hơn, ví như vải của bộ đồ cọ vào người cũng làm hắn nóng rang rang. Hắn nghĩ chắc do bộ đồ đã chặt nên tìm kích cỡ lớn hơn, nhưng khi tìm đồ, hắn vậy mà thích đồ chặt hơn. Kết quả cơ bắp hắn hiện rõ, đồng nghiệp nói hắn sao mà mặc chặt vậy, quyên rũ ai, hắn cười trừ. Đến khi cấp trên nhìn thấy cái đùm hiện rõ của hắn, liền gọi hắn vào phòng riêng quở trách tác phong không nghiêm chỉnh, hân đành phải mặc lại bộ kích cỡ ban đầu. 

Thật ra, hắn đã có bạn gái từ lâu rồi, cả hai quen nhau hơn một năm, mà chia tay và ngày trước. Bởi hắn phát hiện, lúc lên giường với cô, hắn không có phản ứng được. Nếu nói không phản ứng thì cũng không đúng, chủ yếu là đâm vào xong chẳng sướng gì cả. Tình dục không hòa hợp khiến tình yêu dễ xảy ra bất đồng, thế là tan vỡ. 

Bù lại, hắn nhận ra mình có thể sướng bằng cách khác. Hắn vậy mà tự vọc lỗ đít của mình, se hai đầu vú đến bắn tinh. Hắn tìm hiểu thì đây là cách chơi của người đồng tính, nhưng hắn trước giờ nào có vậy đâu. Kể từ lúc chọt ngón tay vào lỗ đít, chỗ đó của hắn luôn nóng ran đến lạ, lúc nào cũng cảm giác rất ngứa. Hắn nhét một cây viết vào, ban đầu đỡ hẳn nhưng vài ngày sau lại cảm thấy không đủ, hắn bắt đầu tìm hiểu những món đồ chơi khác. Hắn đi kiểm tra nam khoa một trận, kết quả nhận được vẫn là bình thường, ấy vậy mà hắn lại cương cứng khi được nội soi. Tuy bác sĩ nói đây là biểu hiện bình thường nhưng hắn vẫn đỏ mặt nhục nhã. 

Những thói quen nhỏ cũng dần biến đổi theo. Khi ở nhà, hắn không thích mặc quần áo như trước nữa, hoặc ở trần như nhộng, hoặc tìm kiếm những loại đồ trong suôt, càng phơi cơ thể ra hắn càng thích. Hắn là người sống vừa phải, vậy mà giờ cứ lúc rảnh là tay lại sục cặc, bởi cặc hắn cứ cứng lên khó chịu. Mà lạ thay, hắn tự sục thì chẳng thể ra được, và thọc thọc lỗ đít ấy mà ra. Lúc ăn thì bò liếm trên đất, lúc đái thì y hệt con chó dơ một cẩng lên, hắn đi kiểm tra sức khỏe nhiều lần cũng chẳng ra được gì, lại nghĩ là do tâm lý nên thử một phen, lúc này đã cách thời gian trước một năm. 

Qua trao đổi ở phòng khám, hắn được biết mình thật sự có vướng mắc tâm lý, tác nhân gây ra từ nhân tố bên ngoài. Hắn được gợi ý để nhớ lại sự kiện một năm trước, khi hắn phải nghỉ ngơi dưỡng sức và những điều kỳ lạ diễn ra sau đó. Vậy mà, hắn chỉ nhớ vài tuần đầu mình khỏi viện, còn thời gian hơn hai tháng sau, hắn hoàn toàn chẳng nhớ rõ. 

Tiếng chuông báo động trong lòng vang vội, hắn nhanh chóng rời khỏi phòng khám, trở lại bệnh viện mình từng nằm. Tra cứu thời gian khớp với trí nhớ, hắn trở về nhà và tự hỏi mình đã làm gì trong hơn hai tháng đó. 

Hắn bất giác mở điện thoại và điện vào số một người, hắn vô thức gọi và nhận được một tiếng thở dốc. Tiềm thức hắn như được đánh thức, đây chẳng phải là thằng bạn chí cốt của mình sao? Hắn chưa kịp hết bần thần thì máy đã bị dập. 

Bênh cạnh công việc, hắn ra sức điều tra lại những điều đã diễn ra, và giờ hắn chắc chắn có người đọng tay đọng chân vào người hắn, khiến hắn trở nên dâm đãng như thế này. Cưỡng ép mình mặc quần lót, chịu đựng cảm giác ngứa ngáy ở lỗ đít, dán băng lên hai đầu vú nhạy cảm, không lúc nào hắn ngừng rỉ nhờn trong quần lót nhưng hắn không bỏ cuộc. 

Sâu chuỗi các manh mối có được từ ngày đêm điều tra, hắn biết được mình đã rơi vào một cái bẫy. Bạn thân của hắn là một cảnh sát điều tra, gã nằm vùng trong một khu trọ đang tình nghi buôn người, ấy vậy kết quả nằm vùng lại là khu trọ bình thường. Đáng lẽ nhiệm vụ nằm vùng kết thúc thì mọi chuyện chẳng có gì, nhưng bạn thân hắn lại từ chức đột ngột với lý do không hoàn thành nhiệm vụ, nghe nực cười làm sao. Từ hôm đó, hắn liên lạc với bạn thân mãi không được, mà nếu đối phương có mở máy thì chỉ là những tiếng thở dốc. Hắn sốt ruột liền điều tra hành tung bạn mình, phát hiện sau khi từ chức, bạn hắn thế mà vào ở trong khu trọ kia. 

Manh mối đứt gãy từ chỗ này trở đi, hắn không nhớ mình đã làm gì nữa. Khoanh tròn tấm hình khu trọ kia, hắn quyết định hành động. 

Tối đến, hắn di chuyển đến khu trọ, một người trong trọ vừa về, nhìn anh ta bấm mật khẩu lên, hắn ghi nhớ. Và sau khi anh ta vài khóa cửa, đợi một lúc sau, hắn cũng vào. 

Quả thật bên trong chẳng khác gì một nhà bình thường cả, hắn đi cẩn thận lên từng bậc thang, đi từng bậc. Và rồi, hắn dừng trước cửa một phòng vệ sinh sáng đèn. Giống như trực giác mách bảo, hắn đẩy cảnh cửa vào trong, một khung cảnh không thể ngờ đã đập vào mặt hắn. 

Người bạn mà hắn đang tìm kiếm, người chính trực và tài năng như thế, giờ đây đang quỳ trần truồng trên sàn nhà ở góc tường. Hai chân gã gập lại, cả người quỳ thẳng, hai tay bị còng ra sau. Con cặc gã cương cứng, nhưng đỉnh đầu móc một ổ khóa, có một ống thông có thể nhìn là bị nhét vào lỗ tiểu. Hai trứng dáu xệ xuống giữa đùi thấy rõ. Hai đầu vú bị kẹp, và kéo thòng xuống bởi hai cái xô nhỏ. Cổ đeo vòng cổ bằng da, bên ngoài vòng là thêm một cái cổ áo như cắt ra từ đồng phục của cảnh sát vậy, và cà vạt được thắt ngay ngắn. Miệng gã bị cố định mở to ra, trên đầu đội mũ đồng phục trước kia cũng gã. 

Hắn bần thần, cả người run rẩy bước vào nhìn bạn tốt. Càng bước gần, hắn càng thấy rõ người nọ thế nào. Cái chữ "Toilet" được xăm vừa to vừa đậm lên ngực, lông trên cơ thể không còn một cọng nào cả, phía sau gã là một đường ống găm vào lỗ đít. 

Tay hắn phẫn nộ đến run rẩy, kéo cái cố định miệng của bạn hắn xuống. Gã nhìn nheo mắt lại nhìn hắn, trong mắt có sự buồn bã rõ hẳn. 

"Sao mày quay lại đây nữa rồi?"

Đưa tay lên vai bạn mình, hắn nhớ rõ mọi chuyện xảy ra. Hắn đã điều tra và đến đây, biết bạn thân bị bắt giữ thì muốn giải thoát, cuối cùng mình cũng bị bắt. Hắn nhìn dáng vẻ khổ sở của gã, cũng biết gã đã xin bọn chúng thả mình, nhưng, gã nào biết hắn đã bị bọn chúng đọng tay chân vài mất rồi. Hắn kiên định, lần này không thể lỗ mãn, nắm vai bạn tốt rồi nói: 

"Đợi tao, tao sẽ cứu mày."

Nói rồi hắn nhấc chân lên, rời khỏi nhà vệ sinh đó, rời khỏi nhà trọ đó. Hắn nghĩ đã đến lúc dứt điểm. 

Sáng hôm sau, hắn đi đến phòng cấp trên mình. Hắn đưa các tài liệu mình thu thập và về căn trọ đi, hắn biết cấp trên chiếu cố mình và có thực quyền, sẽ có thể giúp mình. Còn nếu đơn thương độc mã, sợ rằng không thể. Cấp trên hắn là một người chú đáng kính trọng, ông nhìn xong tài liệu thì mặt tức giận, bảo sao có thể như thế. Cả hai lâm vào cuộc trò chuyện tìm ra phương án. 

"Cạch" 

Tiếng mở cửa phát ra giữa cuộc trò chuyện, một thanh niên bước vào bên trong. Có vẻ là người quen của chú bên ông ấy rất niềm nở. Ông giới thiệu với hắn rằng, đây là Tấn, người quen của ông, tuổi trẻ tài cao và hắn có thể quen biết. 

Hắn cảm thấy thanh niên này rất quen mắt, bắt đầu suy nghĩ. Đến khi anh đưa tay ra, hắn đã nắm tay chào hỏi. 

"Chào hỏi."

Giọng thanh niên vang lên, cả người hắn cũng nóng hơn cả. Con cặc hắn chẳng biết sao nhanh chóng cứng hơn, và chỉ với một cái bắt tay như vậy, hắn liền đạt cao trào. Hắn quỳ xuống đất, hai tay chống trên nền rồi thở. 

"Chú cảm thấy hàng lần này thế nào?"

Giọng thanh niên cất lên. Hắn còn chưa bất giác gì thì trên lưng đã nặng trĩu, cấp trên hắn ngồi lên lưng hắn. Ông ta cười nói. 

"Hàng tốt. Con đúng là hiểu ý chú."

Nói rồi, ông vã hai cái "chát" vào hai bên mông vểnh của hắn. Tấn ngồi vào bàn gần ông. 

"Hàng này vẫn còn cứng đầu lắm, chú nên cẩn thận."

Tấn lấy ra một con dao nhỏ ngụy trang cùng một món đồ đưa cho ông. Ông nhận lấy, rồi dùng dao nhỏ rạch một đường trên chiếc quần đang căng ra, ngay tại rảnh đít. 

"Không sao, chú sẽ dạy nó từ từ."

Tiếng vải vóc bị rạch phát ra, tiếp theo là lớp quần lót ướt đãm mồ hôi. Ông cứ như mở quà lại rọc một lớp nữa, nhìn được cái lỗ đít hồng hào thì hài lòng. Ông mở chiếc hộp Tấn đưa, lấy quả trứng rung trong đó ra và nhét vào lỗ đít chàng hải quân trẻ. Đũng quần của hắn cương cứng nhanh chóng dù đã đạt cao trào, tinh dâm đậm đặc thấp từ quần lót ra đũng quần. 

Hắn ngửa mặt lên nhìn Tấn, hắn đã biết vì sao người nọ quen mắt. Bởi trong hơn hai tháng kia, hắn đã gặp người nọ vô số lần. Đó là những buổi huấn luyện tâm trí, những đợt dạy dỗ liên tục ngày đêm. Hắn cắn môi.

Suy nghĩ của hắn nhanh chóng bị cắt đứt, khi cơn run truyền từ lỗ đít lên cả người. Hắn rên rỉ, và đợt cao trào thứ hai sẽ sớm đến thôi. 

Nếu không muốn gặp chuyện, đừng tham dự chuyện của người không liên quan. 

Thứ Hai, 3 tháng 1, 2022

Chương 34: Sinh viên làm thêm

Bắt đầu và kết thúc, vốn sẽ có một đường ngăn cách, chúng ta bắt đầu chờ đợi. 

Trong một quán bar, tại căn phòng kín, một người thanh niên đeo mặt nạ đang nhìn cậu trai trước mặt. Cậu trai đã cởi trần hoàn toàn, tay nắm siết trên đùi, có vẻ cậu vẫn đang đấu tranh tâm lý. 

"Được rồi, tôi sẽ nói lại một lần." - Tấn nhìn cậu, đánh giả cả người rồi nói. - "Việc của cậu sẽ là để khách quấy rối tình dục. Tất nhiên, chúng tôi sẽ có các biện pháp giữ an toàn cho cậu khỏi các bệnh xã hội, và tôn trọng ý kiến riêng của cậu. Lương tính theo số lượng khách tương tác và sử dụng công cụ trên người. Hợp đồng thời hạn một năm, một tuần đi làm tối thiểu 2 buổi, cậu phải nghe theo sắp xếp của quán, quán cũng sẽ tôn trọng ý kiến của cậu, kết thúc trước hợp đồng, bên chủ động sẽ bồi thường cho bên còn lại."

Cậu trai sau khi nghe Tấn nói xong thì ngẩng đầu lên, gật một cái như đã hiểu. Nhìn thấy cậu bạn học bình thường lạnh lùng, tự cao  bây giờ phải khép nép chỉ vì tiền thế này, trong lòng cũng có chút cảm thông. 

"Tôi... tôi không muốn quan hệ tình dục..."

"Được, chúng tôi sẽ không để hàng thật của khách tiếp xúc cậu."

Sau khi ký xong, cậu trai định mặc lại quần áo thì bị Tấn ngăn cản, Tấn bảo cần dẫn cậu đi kiểm tra sức khỏe. 

Sau khi cậu trai rời đi, Tấn đi ra khỏi phòng, đi vào sâu bên trong quán, tại nơi đó, có một con chó cao su đang bò giữa những nhân viên phục vụ. Anh cúi người, tháo chiếc mũ trùm đầu ra, một khuôn mặt điển trai xuất hiện với cái miệng ngậm chặt quả bóng. Ánh mắt người nọ như ra vẻ cầu xin. 

Đúng thật, quán sẽ xem xét ý kiến của nhân viên, nhưng mặt khác, sẽ lấy ý kiến khách hàng. Một hai tháng đầu, khi lấy số liệu, hàng mới có khi đứng những hạng đầu vì mới mẻ, nhưng dần về say sẽ tụt dần khi con hàng này có nhiều quy tắc, không chơi đủ vui. Khi tụt xuống hạng chót, món hàng bị đem đi dạy dỗ để trở nên tốt trở lại. Hủy hợp đồng được thôi, nếu có đủ tiền để hủy và tiêu hủy được tư liệu đen. 

"Thế nào?"

Quả bóng của người kia được tháo ra, nó thở hồng hộc như đòi mạng. Nó gật đầu lia lịa, nhìn vẻ mặt yếu mềm thế này cũng biết nó đuối đến mức nào rồi. 

Qua đêm nay lại có thêm hàng mới, chuẩn bị dọn sạch sẽ nào. 

Nếu quá ngây thơ, thì sẽ dần rơi vào bẫy. 

Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2022

Chương 33: Giám đốc quan hệ

Cuộc đời lên voi xuống chó, biết khi nào mà lần. Chủ yếu ở góc nhìn của mỗi người là thế nào mà thôi. 

Buổi tối, tại một phòng tập thể hình, hai người đàn ông với vẻ ngoài bắt mắt xuất hiện. Một người thu hút bởi vẻ ngoài điển trai, người con lại gây tò mò do mặc bộ đồ gym quá bó sát, lộ rõ cái đùm to tướng. 

Nó không nghĩ mình sẽ rơi vào tình huống như thế này. Con cặc bị khóa, lỗ đít mang trứng rung, cơ thể nóng rực, mặc thêm quần áo bó sát đến chỗ đông người như phòng gym, và tồi tệ hơn, người mà nó từng chà đạp, thư ký của nó, lại là kẻ đã biến nó thành thế này. 

Nửa năm trước, với vị trí giám đốc, nó có được một thư ký, đó là Tấn, sinh viên đang học năm ba của một trường đại học có tiếng. Có lẽ vì một số lý do riêng, nó đì anh ra mặt, và cũng nổi tiếng là hung tàn trong công ty. Khoảng thời gian đó, cả người nó trở nên nhạy cảm hơn, cụ thể nó dễ nứng hơn, chủ cần cạ nhẹ một chút là cứng ngắc cả ngày. Người tình của nó không phải lúc nào cũng thỏa mãn của nó, có khi địt xong mà nó còn thấy chả tận hứng chút nào. Nhưng đó là cho đến khi nó bị thư ký trói tay trên sàn, dùng một mũi chân mang giày đá vào háng nó đến khi nó xuất tinh. Khi con cặc của nó vừa xìu xuống, anh mang cho nó một cái khóa nhỏ xinh, thế là cuộc sống nó sang trang mới. 

Từ một thằng ăn chơi đụ gái, nó phải cặm cụi rửa lỗ đít mỗi ngày vì thư ký của nó sẽ đè ra nó ra đụ và chơi mỗi khi có thể. Vị thư ký nắm thóp nó trong bàn tay, tư liệu đen của nó, bao gồm cả việc nó ăn chặn, nó phản kháng rồi vị trừng phạt. Con cặc của nó nứng muốn nổ cái khóa nhưng cái khóa lại chẳng động tỉnh gì, khi cơn nứng tột độ, nó đã vứt bỏ thể diện cầu xin Tấn mở khóa cho mình. 

Trải qua vài tháng, nó bỗng trở thành đứa con ngoan, thiếu gia quay đầu trong mắt người ngoài. Không còn tụ tập họp đêm, không chơi gái, không rượu bia nữa, thành thành thật thật đi làm rồi về nhà. Nó không muốn cũng phải muốn, lông háng bị triệt sạch sẽ, cái đầu khóa nhiễu ra tinh dịch đặc sệt ướt cái sịp lưới mà nó đang mặc. Cứ mỗi ngày quen thuộc, thư ký của nó sẽ dẫn nó đến phòng gym để nâng cao thể hình, sẵn tiện chơi nó. 

Gia đình dần an tâm về nó hơn, và sắp xếp một cuộc hôn nhân lợi ích cho nó. Dưới sự dẫn dắt của Tấn, người vợ vốn nên hiền lành của nó dẫn trở nên tàn bạo, biến cuộc hôn nhân không nóng không lạnh thành bạo dâm nảy lửa. Đầu vú sau khi kích thích to bự bị xỏ qua một lỗ khuyên, khóa cặc theo chu kỳ lại thay một ổ nhỏ hơn, một chữ "ĐĨ" xăm thẳng lên háng nó đánh dấu chủ quyền và người phụ nữ vén mái tóc dài lên, mang cặc giả đâm rút trong lỗ đít nó. 

Nó cầu xin xin được mở khóa rất nhiều lần, ấy vậy mà chưa từng một lần nó cương cứng như một người đàn ông. Chật ních trong cái khóa, nó bị địt đến bắn, bị tăm bông  khều bắn, mỗi khi được giải thoát để rửa ráy, nó vốn không làm chủ được chính mình. 

Nó có lẽ không hề biết, trong thứ nước nó uống từ khi nó tuyển thư ký vào, đã được bỏ thêm một chất lạ. 

Người vợ kia vẫn sinh cho nó hai người con trai, đều giỏi giang và khiến họ phải lấy lòng kiêu ngạo. Đến khi lớn lên, vào lúc vợ nó "mất", hai người con này đã giam cầm ba ruột của chúng, lại bắt đầu ngày tháng sống kinh khủng của nó. 

Nếu đã gây ra, thì phải chấp nhận. 

Thứ Bảy, 1 tháng 1, 2022

Chương 32: Vận động viên Điền kinh

 Khí trời mát mẻ phù hợp để tập luyện. Nhưng tập luyện cũng nên cẩn thận, không thì sẽ nhận hậu quả không mong muốn. 

Một năm trước, anh chàng vận động viên điền kinh được dự đoán sẽ là ngôi sao sáng giá trong làng thể thao, cuối cùng không ngờ lại thất bại thảm hại trong thế vận hội. 

Tuổi trẻ non nớt, không chịu được nhục nhã, cậu rời khỏi quê hương, cắt đứa liên lạc với mọi người, quyết tâm tập luyện để có thể lấy lại thành tích đã đánh mất. 

Một năm sau, cậu trở thành đĩ chó được đấu giá trong phiên chợ nô lệ cho dân thể thao. Nghe tiếng ồn ào xung quanh, cậu vẫn còn chìm trong sự mơ hồ. 

Vài tháng trước, khi bắt đầu cung đường chạy vào sáng sớm như thường ngày, cậu không nghĩ đó lại là lần tập hiếm hoi của mình. Một chiếc xe tải dừng lại bên cạnh cậu, cứ thế mà bắt cậu lên xe. Cậu không kêu cứu được, động tác chúng rất thuần thục đến lạ. Đứng riêng ra là một thanh niên rất trẻ, cậu chưa kịp nghĩ thì đã chìm trong bóng tối. 

Trải qua mấy tháng chìm trong địa ngục huấn luyện, giờ đây cậu bị trói lên thanh chữ X trở thành món hàng được buôn. Mắt và miệng bịt kín, chỉ sót lại lỗ tai, quanh quẩn đầu cậu là những tiếng hét giá. Cơ thể rắn chắc của vận động viên được thoa một lớp dầu cho nó sáng bóng, lỗ đít chặt kín của đàn ông nay đã mềm mềm và được chặn lại bởi một cái khóa nhỏ. Con cặc dũng mãnh cương cứng qua lỗ tròn của quần sịp, nó ngẩng cao đầu hùng dũng, khoe lên đầu kim cương của cây thông cặc bên trong nó. Cậu không có nhiều sức lực nhưng cố gắng đầu qua lại, tiếng kim loại va chạm ở cỗ và khoen ngực càng tạo nên âm thanh dâm dục. 

Lúc nghe được chốt giá tiền, cậu thế mà chảy nước mắt. 

Từ khoảnh khắc quyết định bỏ xứ ra đi, cuộc đời cậu thay đổi hoàn toàn, và cậu đến hiện tại đã không còn quá kinh ngạc. 

Sau khi được đấu giá, cậu bị đóng gói như một kiện hàng và gửi đến người chủ của mình. Chiếc vòng cổ kiểm soát khoảng cách không cho cậu cơ hội bỏ trốn, gần một năm nữa trôi qua, cậu vậy mà thấy mình làm nô lệ còn có thiên phú hơn tập thể dục. 

Bị bịt mắt toàn thời gian, cậu đã quen dần và sống như một người mù. Cậu biết sinh hoạt như con chó trong nhà, biết mò ra vị trí nhà vệ sinh, biết chủ động về chuồng và chờ đợi chủ về nhà. Dù không thấy được gì nhưng cậu luôn cố gắng ghi nhớ cảm giác phương hướng trong nhà. Cậu học được cách uống nước dơ, nước tiểu và ăn phân. Cậu biết cách rên rỉ sung sướng như con chó cái khi bị địt. Cậu cảm thụ cảm giác tuyệt vời khi bị quất roi lên lưng, từng giọt sáp nhiễu lên ngực. Đã bao lâu rồi không tự tay sục cặc, cậu chẳng nhớ rõ. Điều khiến cậu thấy tiến bộ nhăt, có lẽ là, cậu đã học cách xuất tinh mà không cần tự tay cầm sục. 

Trở thành một con súc vật thì chẳng hề dễ dàng, cậu giờ đây đã ăn thức ăn thú cưng như bình thường. Đái tự giác bò dơ một chân, làm rớt đồ vật thì lấy miệng ngậm lên đưa chủ nhân. Mỗi lần như vậy, cậu đều được chủ thương yêu, xoa lấy cái đầu đinh lỏm chỏm ngắn ngủn của cậu. 

Tròn một năm ngày cậu trở thành nô lệ của chủ nhân, lần đầu tiên, cậu biết được chủ nhân là ai. Và khoảnh khắc ấy, như sét đánh giữa trời quang. Chẳng đâu xa, đấy là thằng bạn thân của cậu. 

Người bạn đã cùng cậu lớn lên, cùng kề vai bá cổ xưng anh em chí cốt. Nhưng cậu đâu ngờ lại có một ngày, người anh em cậu tin yêu nhất, lại đè cậu xuống cưỡng hiếp. Cảm giác đó kéo đi tất cả giận dữ và nhục nhã, tinh thần cậu nhanh chóng đi xuống, cơ thể chưa lành lặn và kết quả là cuộc thi năm ấy thất bại đến chán chê. 

Sau điều đó, cậu không chấp nhận được thất bại một phần, phần còn lại chẳng biết đối mặt với thằng tội phạm cưỡng hiếp kia như nào, nên đành rời đi. 

Cậu mở to mắt, nhìn tên điên này trước mặt. Hèn gì cậu lại nhanh quen thuộc cách bài trí của ngôi nhà mày, bởi cậu đã đến đây vô số lần rồi còn đâu, có bịt mắt thì cũng đã sớm quen. Cậu muốn đứng lên đánh tên này, nhưng sau khoảng thời gian được dạy dỗ, cậu chỉ đổi từ tư thế quỳ thẳng sang tư thế quỳ ngồi. 

"Tao yêu mày, mày đừng để tâm những điều khác. Tao sẽ chăm cho mày cả đời."

Tên đó ôm cậu vào vòng tay của mình. Vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Cậu không chấp nhận được thì thế nào, tên này vốn đã dạy ra cơ thể cậu không bình thường thế này, thì làm sao rời khỏi được. 

Kể từ hôm đó, cậu được tiếp tục quá trình tập luyện đứt quãng, phối hợp với bổn phận nô lệ của mình. 

Trong lần kế tiếp diễn ra thế vận hội, cậu đã có được hào quang mình đã đánh mất. Một hôn lễ giữa cậu và tên điên này được tổ chức sau đó không lâu, cậu chính thức được tên này giữ ở nhà với chức danh mới, "vợ". 

Ở ngoài sáng, cậu vận động viên trẻ tuổi tiếp tục gătn hái nhiều thành công. Ở trong bóng tối chỉ có hai người, cậu là nô lệ bên gối của chủ nhân. 

Bản năng phái mạnh sau bao lần nhục nhã đã bị mài mòn chỉ còn cái vỏ, hôm nay, sau nhiều năm làm chủ câu lạc bộ, cậu được "chồng" dẫn đến nơi đây. Cậu sẽ cho những vận động viên trẻ tuổi biết, thần tượng chúng luôn theo đuổi, là một con chó cái dâm đãng đến cỡ nào. 

Nếu có thể giải quyết vấn đề, thì đừng trốn tránh nó.  


Chương 50: Thị trường ngầm Cafo

"Dịch vụ chăm sóc nuôi dưỡng vì một trật tự xã hội theo nhu cầu" - Vì sao tôi phải đọc thứ này? Đây là gì đây?  Đôi tay đã ấn mở m...