Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2021

Chương 31: Ba đường

Thế giới luôn có những điệu lạ. Nếu theo lẽ thường, có lẽ chúng không tuân điều nào cả. 

Người đàn ông mặc bộ đồ tây màu xanh lam chỉnh tề, đang quỳ chổng mông trên giường. Bộ đồ có phần nhăn nhúm và ướt át thể hiện người đàn ông này ngọ ngoạy thế nào. Hai tay của ông bị trói ra sau lưng bằng chiếc còng màu bạc, hai chân banh ra càng nhìn rõ cái đít căng tròn. 

"Roẹt"

Một tiếng sắt bén vang lên, người thanh niên cầm cây kéo cứ như vậy mà cắt một đường chỉ giữa chiếc quần tây. Sau khi vết cắt lộ ra, bên trong rãnh đít cũng xuất hiện. Người thanh niên đưa tay vào, cầm hai bên vải quần và xé cho nó to ra. Giữa rảnh đít liền thấy được hình thù một món đồ chơi đang cắm vào, anh thích thú mà ngọ ngoạy nó, người đàn ông nằm trên giường liền nức nở. 

"Tha... tha cho ba..."

Thanh niên tỏ ra vô tội:"Con còn chưa làm gì ba mà."

Nói rồi, một tiếng chát vang lên, đít của người đàn ông nhanh chóng đỏ lên một mảng, và ông cũng phát ra tiếng rên. Mái tóc vuốt kéo không an phậm mà bung xõa ra, ông cắn chặt răng, nếu nói về kỹ thuật bao trai, ba đường như ông có vẽ quá thất bại rồi đi. 

Một năm trước, trong chuyến đi ký hợp đồng thì ông chấm được thanh niên này, người nọ là sinh viên thực tập, đi theo vị trí trợ lý để học tập với năng lực xuất sắc ở công ty người quen. Tuy đứa con trai ông cũng gần bằng tuổi thanh niên này nhưng còn ông vẻ ngoài không quá già dặn. So với mấy lão bụng phệ đầu hói cùng tuổi thì khi ông mặc đồ tây, vẫn ra dáng, ngực có ngực mà mông có mông. 

Nhưng, ông cảm nhận theo đuổi thanh niên này không dễ, và có một tấm gương đớn đau trước mắt. Sếp trực thuộc của thanh niên này, một ngày nọ bị phát hiện trần truồng chơi dâm trong văn phòng. Sự việc cứ thế bùng nổ, đến bây giờ đã trở thành nô lệ cho trai tráng trong tòa nhà. Nói chuyện này không liên quan thanh niên, không thể. Ấy vậy, bằng cách nào đó, ông không thể điều tra được gia cảnh phía sau của thanh niên. Điều này chỉ chứng minh một điều, người này rất nguy hiểm. 

"Cậu có chấp nhận tôi bao cậu không? Mọi điều tôi sẽ lo, cậu muốn bao nhiêu, tôi cho bấy nhiêu."

Tuy biết nguy hiểm nhưng đàn ông là giống loài suy nghĩ bằng nửa thân dưới, sao ông có thể vuột mất thanh niên. Trong phòng ăn kín kẽ, người thanh niên phát ra tiếng cười, như khinh thường người trước mắt. 

"Cũng được." - Thanh niên đặt chiếc đũa xuống chén, người hơi chờm về phía trước. - "Nhưng tôi muốn một người ba nuôi sẵn sàng cởi đồ cho tôi chơi, lỗ đít phải hồng hào để tôi có thể ra vô mỗi lần, con cặc dâm dục chỉ càn sờ vài cái là phóng khí...."

Lời nói xúc phạm và nhục nhã như vậy khiến cho người đàn ông mặt hết xanh rồi lại đỏ. Ông biết anh có sở thích biến thái nhưng không ngờ sẽ thẳng thừng đến vậy. Anh nói chuyện với giọng đều đều, cứ như này là thản nhiên lắm vậy. 

"Người bao tôi, phải vừa có tiền, mà vừa dâm như một con đĩ làng chơi..." - Thấy người đàn ông định mở miệng, anh chờm tới nữa, kéo cà vạt bên trong lớp đồ tây ra, vờn với ông và nói tiếp. - "Nếu ông làm được, thì tám giờ tối ngày mai tại ...."

Một địa chỉ được nói ra, không đợi người đàn ông trả lời, thanh niên đã mở cửa đi ra ngoài. Nếu nhìn vào, đâu ai ngờ người bị bao như anh sẽ là kèo trên. Ông nhục nhã với những lời miệt thị và sỉ nhục của thanh niên, ấy mà lại có cảm giác mới lạ khi thanh niên cầm lấy cà vạt của mình. Ông biết nếu ông lựa chọn như ông muốn, tương lai có khi sẽ giống người sếp cũ của thanh niên này. 

Như đã nói, đàn ông thì hầu hết suy nghĩ bằng nửa thân dưới, và ông cũng không ngoại lệ. Khoảnh khắc 8 giờ tối đó, có lẽ là định mệnh của ông. 

Ông không biết sẽ có ai có hình thức bao nuôi như ông không, vì nó rất kỳ lạ. Thanh niên sử dụng tiền của ông, rồi mua những món đồ dùng lên người ông. 

Người đàn ông nhìn có vẻ đầy tình trường trăng hoa như ông dần được thanh niên khai phá từng ngỏ ngách ở tuổi xế chiều. Ông từng chơi gái và trai đủ cả, dù có gia đình nhưng chưa một lần kiêng kị điều gì. Khác với những cuộc chơi kia, với thanh niên, ông không còn thể là bên chủ động nữa. Ông đang cảm nhận rõ ràng sự chuyển đổi từ một con báo rừng xanh trở thành mèo nhà động dục là như nào. 

Ông không nghĩ mình sẽ có một ngày cảm nhận được vị trí của bạn tình trước kia, rằng cái lỗ đít đang không ngừng bị vật lạ mở rộng. Từ những khi mang trên giường đến lúc mỗi ngày đều phải mang, ông cảm nhận lỗ đít mình vậy mà khó thích ứng, kích xỡ ngày càng tăng, kéo theo độ khó cũng tăng theo. 

Điều làm ông cảm thấy kì quái hơn, đó là đầu vú của mình. Đầu vú ông bẩm sinh bị thụt vào trong, nhưng qua bàn tay thanh niên, nó xứ vậy mà trồi lên từ từ, và còn nhạy cảm. Đầu vú ngày một to và nhọn, ông mặc áo sơ mi cũng có thể nhìn nhận rõ được điều này. Mỗi lần có sự cạ vào là nhạy cảm không thôi. Đến một dộ to rõ ràng, thanh niên đã dùng tiền của ông để mua hai chiếc khuyên có nạm kim cương sáng bóng. Ông nhìn với dáng vẻ sợ hãi mà chẳng thể ngăn được thanh niên cứ thế xỏ vào. Đầu vú ông sau ngày đó vẫn tiếp tục phát triển, thậm chí việc đeo khuyên còn khiến nó nhạy cảm hơn bao giờ hết. 

Biến hóa rõ ràng có lẽ kể đến tình dục và con cặc của ông. Từ bao giờ, việc bị thanh niên trói và sỉ nhục trở thành sung sướng của ông. Vết dây chi chít trên người khiến con cặc trong khóa của ông nhiễu nhờn. Ông không rõ, sao lúc trước độ dai của ông rất tốt nhưng khi chơi với thanh niên, ông lại trở thành người bắn nhanh, như bị hư thận vậy. 

"Ba có máu khổ dâm ngầm."

Thanh niên nói như thế, và tiếp tục công việc mình làm. 

Ông dần học được cách rên rỉ như đàn bà, học được sung sướng từ nhục nhã và đau đớn. Cơ thể tuy không còn trai tráng nhưng vẫn chịu được những vệt roi và sáp nóng chảy. Ông dần mất đi hứng thú với vợ, mà ở độ tuổi này, vợ chồng ông vốn chẳng mặn mà với nhau. Ông vẫn về nhà như trước nhưng sẽ có nhiều hôm "bận" vào tối muộn. Và thậm chí, "bận" vào tối đêm trước năm mới. 

"Ba nay... không về..."

Ông cắn răng, nói với giọng truyền ra từ chiếc điện thoại đặt bên tai.

"Ừ... mẹ con con ăn trước đi..."

Ông lại thở dốc một hơi, ngươi bên đầu dây có vẻ lo lắng. 

"Không... sao đâu, ba vừa xem xong văn kiện nên hơi mêtn chút..."

Xem "văn kiện" trên giường, vừa xem vừa bị chơi lỗ đít đến mức nói không xuông câu. 

"Ưm... con ngủ ngon..."

Sau đó là một tiếng "tút" tắt máy. Cái đít chổng lên của ông cảm nhận được một cái gì đó lạnh lẽo bằng kim loại. 

"Ư...ư..."

Lúc này ông không kiềm nén nổi tiếng rên rỉ nữa, cổ họng phát ra như thói quen. Thanh niên cất điện thoại và vỗ vào đít ông một cái chát. 

"Thứ này vừa về hàng hôm qua, đây là quà thứ hai vào năm mới con tặng ba."

Nhìn cái lỗ tan hoang chưa kịp kép vì con cặc nhựa 15cm, thanh niên xoa lấy con cặc lộ ra khóa quần của người đàn ông mặc đồ tây. Tại đáy, món quà thứ nhất đã được đặt vào. Một que thông tiểu có nạm kim cương quý giá, chặn đường xuất tinh của người đàn ông. 

"Con... xin... con cho... ba ra..."

Vì ông nằm cúi trên giường, ngực chạm hoàn toàn vào nệm, khiến cho đầu vú ma sát với lớp áo bên trong, thêm kích thích từ lỗ đít mà lỗ cặc bị chặn khiến ông nức nở. 

"Ngoan một chút."

Cảm giác kim loại đâm vào rõ rệt, ông cự quậy liền bị thanh niên giữ chặt người. Sau đó, thứ kia từng bước đi sâu vào, khuôn mặt quật cường của ông cứ thế mà có giọt nước lăn xuống. Ông đau đớn khàn tiếng kêu rên, mái tó vuốt keo đã hoàn toàn bung ra trên đầu, đuôi mắt ông đỏ lên, mà nước nhờn trong cặc đã chen hàng trong lỗ tiểu, tràn ra chút đỉnh bên ngoài. 

Thứ kia một đường đi trơn tru vào, rồi bỗng giật một cái bung ra, ông điếng người thẳng lưng. Tất cả khi phát ra khỏi cổ họng chỉ là tiếng rên rỉ đau đớn, nước mắt ông chảy ra từng hàng. 

Một tiếng cạch vang lên như tra chìa vào khớp ổ khóa. 

"Con nghĩ ba nên chăm chút tập thể hình hơn nữa."

Bàn tay luồn vào bên trong lớp vải xoa nắn cơ bụng đã giãn ra phần nào của người đàn ông, ông run rẩy, và cứ như thế đạt được khoái cảm khô mà không cần xuất tinh. Cả người ông dịu xuống, không còn căng cứng chi nữa, mỗi chuyển động hiện tại đều làm bộ phận phía sau trở nên đau nhức, ông thở hổn hển xin tha. 

"Đêm nay chỉ vừa bắt đầu mà ba."

Một hương thơm tràn vào đường thở của ông, cảm giác uể oải sau xuất tinh khô được xua tan, thanh niên lật người ông lại, cho ông ngửa lên. 

Trước mắt người thanh niên bây giờ là một người đàn ông mặt đồ tây ba mảnh nằm trên giường, nếp vải bừa bột vì lăn lộn và mồ hôi. Hai tay bị trói về phía sau, lấp ló bên trong cổ áo sơ mi là một chiếc vòng da màu nâu làm bằng chất liệu cao cấp. Khóa quần được kéo xuống lộ một con cặc đang cương cứng, trên đầu cặc lấp lánh viên kim cương sáng chói. Khi ông banh chân theo chữ M, lộ rõ vết rách quần tây kéo dài đến buồi dái, lồ lộ thứ nhét vào lỗ hậu của ông. Dáng vẻ xấu hổ của một quý ông lại đi kèm với khuôn mặt đê mê, tổ hợp này quyến rũ đến phải chật lưỡi. 

Bên ngoài cửa sổ tối khuya, một màn đêm cùng những đồng hồ đếm ngược. Một năm nữa sắp qua đi, đón chào những điều mới đến, và một số phận nhất định sẽ đến. 

Nếu đã có sở thích ngầm, thì sớm muộn cũng sẽ xuất hiện. 

Thứ Năm, 30 tháng 12, 2021

Chương 30: Đại ca học đường

Nhiều người thích được ép buộc, họ nghĩ rằng mình không thích nhưng trong thâm tâm lạo mong rằng sự ép buộc cao hơn. 

Tiếng chuông trường vang lên kết thúc tiết một, lúc này tên đầu gấu mới đi vào lớp. Gã có vẻ ngoài cao to, khuôn mặt hung tợn, nhìn ai cũng chán ghét. Đàn em cùng bàn phủi bụi chỗ ngồi, gã hừ một tiếng rồi đến đó ngồi xuống. Giáo viên cũng chẳng muốn quản gã làm chi nữa. 

Bọn trong lớp cúi đầu học hành, nhìn 1uanh chẳng có một bóng hồng nào. Trường gã bị thiếu hụt nữ nghiêm trọng, có những lớp chẳng có thành viên nữ nào, như lớp gã. Gã bỏ cặp sang một bên, gục xuống bàn mà ngủ. 

"Vậy giờ chúng ta sẽ bốc thăm chuẩn bị cho đại hội thể thao tháng sau."

Lớp trưởng lên tiếng và chia thăm ra, cách một tháng nữa sẽ diễn ra đại hội nên cần phân chia vai trò để chuẩn bị, vì đại hội còn kết hợp cùng với cắm trại. Tên đầu gấu ngáp ngắn ngáp dài, thế là bốc được thăm "linh vật". 

Gã tuy hay bắt nạt mọi người nhưng là người đã hứa là sẽ làm. Gã đã hứa tuân thủ ưuy tắc bốc thăm nên chấp nhận làm "linh vật" cho lớp, một chú ngựa. Nhìn đàn em của gã cười ngặc ngẽo, gã lấy làm khó chịu. 

Tập hợp tại nhà lớp trưởng, cả bọn bắt đầu cho gã sắm vai "linh vật". Cởi bỏ chiếc quần tây dài và áo sơ mi, trên người gã chỉ còn một chiếc quần lót hình chữ nhật. Vào lúc gã nhìn thấy bộ đồ, gã đã có phần kháng cự vì nó tục quá. Đó là một bộ đồ cao su màu đen bó sát với các dây nhợ. Nhưng, đã hứa thì phải giữ lời. 

Sau khi mặc vào bộ đồ, hai tay được bo tròn bởi cao su phòng, đội lên mũ trùm đầu ngựa cũng bằng cao su, buổi diễn tập diễn ra xuông sẻ. Dù vậy, gã vẫn thấy bộ đồ tục. Vì nó ôm sát toàn đường nét cơ thể của gã, khi gã đổ mồ hôi trong bộ đồ thì nó cứ làm gã ngứa và cứng lên kiểu gì. 

Kết thúc buổi tập, gã tưởng hết chuyện, nhưng, mọi thứ đã chuyển biến khi lớp trưởng "vô tình" nhiễu keo vào móc khóa bộ đồ, khiến gã không cởi ra được. 

"Đụ má, mày chơi tao."

Gã thân hình tuy to lớn nhưng bộ đồ bó sát gây trở ngại, thêm hai tay bị bo tròn nên dễ dàng bị đám còn lại áp chế. Đàn em của gã không có mặt ở đây, mọi thứ lại bất lợi hơn. Tiếng chửi rủa của gã dần thay thế bằng ưm  ư, vì miệng gã đã bị bịt lại. Mắt cũng trở nên tối sầm đi. 

Trong bóng tối, gã nghe thằng lớp trưởng xưng với ai đó là em, gọi người đó là gia sư, và hỏi các bước tiếp theo. Gã không nghe rõ, nhưng gã biết, bọn khác đang đeo lại mũ cho gã, là chiếc mũ ngựa khi nãy vù tức giận mà gã làm rơi. Một vòng cổ được đeo lên cho gã, và khi bịt mắt tháo ra, gã bị dí xuống mũi chân lớp trưởng, gã nhìn con người dịu dàng mở lời nói:

"Dù sao cũng là bạn bè chung lớp với nhau, mà mày làm khó bọn tao quá. Thôi, chịu chút khổ, làm "linh súc vật" cho tụi tao bù lại nào."

Hơn một tuần trôi qua, đại ca lớp sau khi nghỉ vì phải "nằm viện" thì đã trở lại lớp. Khuôn mặt hồng hào hơn trước và tụi đàn em phát hiện đại ca mình hình như phát triển cơ bắp tốt hơn. Bởi vì cơ bắp gã lồ lộ hẳn trong bộ quần áo, có vẻ nó bó sát hơn trước. Và tụi nó phát hiện, con cặc bự của đại ca thế mà nứng to một đùm suốt. 

Đúng ngày đại hội diễn ra, lớp đạt nhiều giải, trong đó nổi bật là linh vật đặc biệt, vì diễn quá thật, động tác như một con ngựa thực tế. Cả lớp vây quanh con ngựa nhồi bông lớn, lớp trưởng thì vỗ vỗ, ý khen thưởng đã làm tốt. Không ai nghĩ một tên đầu gấu lớp lại dành nhiều cômg sức cho lớp như vậy. 

Bên trong bộ đồ ngựa bông, gã đầu gấu mặc lại bộ đồ cao su bó sát hôm gã bị phá trinh. Gã cắn chặt thanh chắn, con cặc không nghe lời liên tục xuất tinh vì bị trứng rung rung tung đít. Hai đầu vú của gã bị giật những tia địa nhỏ khi co sát với lớp cao su. Gã không ngừng nứng được vì trước mũi gã là một ống hương kích dục liên tục không ngừng nghỉ. Tiếng rên rỉ của gã cứ tự nhiên trở thành hí ngựa, thật nhập tâm biết bao nhiêu. 

Nếu đã muốn hạ gục kẻ ác, phải trở nên ác hơn. 

Thứ Tư, 29 tháng 12, 2021

Chương 29: Bác sĩ phẫu thuật

Trải qua một đời, điều gì sẽ còn lại. Chúng ta không biết, và cứ bước tiêp về phía trước. 

Ông năm nay đã ngoài 50, tuổi không còn trẻ trung, đã làm những điều mình muốn, và đã sống một cuộc đời của mình. Đến tuổi này, ông lại nghĩ, mình có nên bắt đầu những điều khác. Ông bắt đầu vào đời với con đường y đa khoa, trải qua nhiều năm với dao mổ, ông nghĩ, đến tuổi này có lẽ nên có gì đó đối với chính mình. 

Sau đám tang giả của mình, ông được dự án bí mật tham gia làm một thân phận mới, bắt đầu một cuộc sống mới, điều thỏa mãn dòng máu khổ dâm tiềm ẩn trong ông. Cởi xuống bộ quần áo, chính thức từ bỏ gia đình, nơi có người vợ, con và cháu mình, đứng trước mặt ông là một thanh niên lớn hơn cháu ông vài tuổi. 

"Bác có cần thôi miên không?"

Ông nhìn Tấn rồi cười bảo:"Không cần đâu con, bác muốn ghi nhớ thật rõ cơ thể bác trước và sau này sẽ như nào, cả cuộc đời của bác nữa."

Thanh niên gật đầu, và bắt đầu công trình thử nghiệm lên vị "bác sĩ nghỉ hưu" này. 

Dù đã ở tuổi 50 nhưng do khỏe mạnh nên ông không có bệnh nền gì. Tuy vậy, để đáp ứng cho công trình, phải dùng ra hai năm để tu bổ lại cơ thể ông. Sau hai năm, cơ thể ông đạt yêu cầu về sức khỏe và cơ bắp, đề kháng, khuôn mặt đã qua phẩu thuật thẩm mỹ có sự thay đổi đáng kể nên bắt đầu từ đây. 

Thử nghiệm chất ngâm người ngăn chặn quá trình phát triển của lông tóc. Kết quả đạt được trên vật thí nghiệm, chỉ làm chậm, không ngăn hoàn toàn. 

Giải phẩu thanh quãng, bóp méo giọng nói, chỉ có thể phát ra tiếng kêu như động vật. Giải phẩu thành công. 

Thử nghiệm chất tăng cường sinh tinh, gây kích thích, kèm tác dụng suy giảm chất lượng tinh trùng, làm quá trình thụ thai xuống thấp nhất. Kết quả vật thí nghiệm nứng trong nhiều năm dùng thuốc, nhưng độ duy trì chưa được lâu, cần phải tìm hiểu thêm. 

Giải phẫu đầu vú, tạo thêm tuyến sữa trên vật mẫu. Kết quả thành công, đầu vú của vật mẫu có xu hướng to ra và tiết sữa, nhưng không duy trì được, chỉ có thể bơm thêm vào từ bên ngoài. 

Thử nghiệm ghép trứng dái trên vật mẫu. Lấy một bên dái trái của vật mẫu thay thế bằng dái chó. Kết quả không khả quan, buộc cắt bỏ phần dái chó sau một tháng ghép vào. Tuy nhiên, mặt tốt đã có sự phát triển về trứng dái nhân tạo. Thay thế phần cắt bỏ bằng dái nhân tạo, chất kích thích trong dái đã thay đổi được vật mẫu. Cơ bắp cứng cáp hơn và nội tiết thay đổi theo hướng dâm. 

Giải phẫu lỗ đít vật mẫu, dẫn nước nhờn vào lỗ đít. Kết quả thành công làm lỗ đít tiết nước, sẽ suy xét thêm vài khả năng giúp lỗ đít co giãn hơn, trở thành một cái lồn thật sự. 

Thử nghiệm quá trình phục hồi một con cặc bị xẻ từ gốc đến ngọn. Kết quả thu được, thành công nhưng tỷ lệ nhiễm trùng cao. Không hoàn toàn phục hồi được, chỉ là bên ngoài, còn lỗ đái có phần toang hoang, không thể đái. 

Giải phẩu tạo đường vệ sinh, đái, ỉa dẫn chung một lỗ khoét trên thắt lưng. Kết quả thành công, vật chủ không đái bằng cặc và ỉa bằng đít, chỉ cần thông qua lỗ khoét, ghi nhận cải tiến. 

Thử nghiệm cải tiến tiêu hóa của vật mẫu, thay đổi vị giác chỉ chấp nhận nước đái và phân, không thể tiêu thụ thức ăn bình thường. Kết quả thu được mỹ mãn, vật mẫu có hệ tiêu hóa cải tiến, chỉ ăn thức ăn cho động vật, nước đái và phân. Nhưng thức ăn của con người vẫn có khả năng tiêu hóa, cần nghiên cứu thêm để loại bỏ hoàn toàn. 

Đánh giá tố chất tâm lý sau 5 năm với các thử nghiệm liên tiếp, trong 50 vật mẫu, vật mẫu P.021 đạt chuẩn. Ghi nhận cơ thể không có dấu hiệu lão hóa, nội tiết tố thay đổi, mất khả năng sinh dục. Đánh dấu P.021 vẫn còn ý thức rõ ràng, đủ khả năng tiếp tục làm vật mẫu. 

Thử nghiệm cắt bỏ cặc và dái, thay thế bằng cặc và dái chó. Kết quả thành công, nội tiết tố nam trong cơ thể vật mẫu giảm và xuất hiện loại tiết tố mới. Cặc và dái chó hoạt động trơn tru. Tác dụng phụ mang đến là ảnh hưởng đến suy nghĩ của vật mẫu, tuy vậy vật mẫu vẫn có sự tỉnh táo. 

Tuy tố chất tâm lý cao nhưng cơ thể vật lý đã có phần giảm sút. Đề nghị biến vật mẫu thành tiêu bản được chấp thuận. Chuyển hướng tìm vật mẫu mới dựa trên gen của P.021 vì đây bao gồm các đức tính tốt cho nghiên cứu. 

Nếu muốn thay đổi, thì đừng liên lụy ai. 

 

Thứ Ba, 28 tháng 12, 2021

Chương 28: Quý ông trộm cướp

Chứng kiến những điều khó tin sẽ giúp ta có thêm góc nhìn. Mỗi người đều có thể mở rộng giác quan từng chút một. 

Trời đã về đêm, sảnh tiệc lên đèn chuẩn bị cho một cuộc vui mới. Những người đàn ông đi qua lại chào hỏi nhau, cùng nâng ly như đang chờ đợi điều gì đó. 

Cánh cửa khép kín mở toang ra, dẫn đầu là một thanh niên trẻ tuổi đeo mặt nạ. Nối đuôi anh là 5 chiếc chuồng sắt nằm trên xe đẩy được các bảo vệ mang vào. Trong mỗi chiếc chuồng là một người đàn ông trần truồng, quỳ thẳng, hai tay bị trói ngược về sau. Đầu của năm tên này nằm ở ngoài chuồng, miệng bị bịt kín, nhìn qua cơ thể và khuôn miệng đều không tệ. 

Năm tên này vốn là trộm, vào giờ này hôm qua, chúng giả danh thành quý ông và bồi bàn, trà trộn và bữa tiệc nhầm lấy đi thứ quý. Nếu đây là tiệc bình thường, có khi chúng đã thành công rồi. Nhưng không may cho chúng, chúng bị bắt lại. Và thay vì bị đưa đến đồn, chúng được các quý ông chấp hành "quy củ". 

Tiếng ư ư cũng không giúp chúng thoát khỏi số phận trước mắt. Khi năm chiếc lồng được đẩy đến trung tâm, cuộc vui đã bắt đầu. 

Năm vị khách vinh dự cầm lên con dạo cạo, mái tóc lũ trộm nhanh chóng tạm biệt đầu của chúng. Khi tất cả bóng loáng, bịt mắt được tháo ra và ánh mắt chúng đặc sắc vô cùng. 

Sau khi được mang ra khỏi chiếc lồng, lỗ đít chúng được banh ra cho các quý ông đụ tan nát. Người cầm máy quay phim quay đặc tả cừng khuôn mặt đau khổ khi bị địt. Vì bị tẩm thuốc kích dục nên chúng nứng lên nhanh chóng, ngay cả tên đã có vợ con đầy đủ cũng bị đâm đít đến bắn ra.

Chúng nghĩ đời đã đủ tăm tối khi những đạo cụ được sử dụng lên trong suốt nhiều giờ liền, nhưng không, chúng đã quá coi thường thanh niên kia. Anh không tham gia vào quá trình chơi chung, ấy vậy lại ảnh hưởng chúng rất nhiều. 

Từ ngày hôm đó, năm tên trộm không còn trộm cắp nữa. Chúng hoàn lương, làm những công việc lương thiện. Thời gian sau, khi mỗi người đều thành gia lập thất và có con đầy đủ, năm người dẫn nhau ra biển chơi và đều dính phải bão lỡ mà bỏ mạng. 

Tại một nơi xa xôi, có năm người đàn ông trung niên trần truồng đi từng bước lên bậc sườn núi. Theo từng nhịp đi, con cặc họ vay vảy với cái khuyên to tướng, hai khuyên ở đầu ngực cũng tung tăng theo, họ có vẻ đeo nhiều năm nên quen rồi. Đặc sắc nhất là, cả năm người đều có hình xăm thân cặc rất lớn, kéo dài từ đùi qua ngực và lưng. 

Nếu đã làm chuyện tồi tệ, hãy chọn đúng địa điểm. 

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2021

Chương 27: Học sinh thể chất

Thế giới này vẫn luôn phát triển, mỗi người vẫn không ngừng phát huy. Không cần bó buộc mình, hãy phát huy nhất có thể. 

Tiếng chuông tan học vang lên, cậu học sinh lớp 11 leo lên chiếc xe máy 50cc của mình chạy băng băng về khu vắng người. Tách biệt khỏi chỗ đông đúc, đi qua mấy con hẻm, cậu dừng lại ở một khách sạn kín đáo. Cậu dẫn xe vào và liên lạc với người nọ. 

Một tuần trước, sau khi trải qua kỳ thi cuối kỳ một xong thì cậu muốn thư giãn. Cậu vốn là muốn kiếm bot chơi, nhưng vô tình gặp vào một tài khoản đang tìm người chơi Cum Control. Cậu từng nghe đến điều này nhưng chưa thử bao giờ, thấy thú vị nên nhắn tin. Nào ngờ khá hợp ý, thế là hẹn nhau. 

Nghe theo chỉ dẫn, cậu bước lên mở cửa phòng. Dù sao cũng chơi đùa khá nhiều nên cậu chẳng sợ gì cả, cứ thế mà vào. Anh bên ngoài không khác lúc trên ảnh là mấy, cơ bắp ra dáng rất đẹp, cậu cũng có nhưng không rõ nét và đẹp bằng anh. Cậu bỏ chiếc cặp sách trên sàn rồi nhìn anh. Anh từ từ đi đến chỗ cậu và đưa khăn ra: 

"Tắm rửa sạch sẽ, người em giờ nhiều mồ hôi."

Áo sơ mi trắng của cậu đã hơi ngã vì mồ hôi ướt đẫm. Anh đưa cho cậu một bộ đồng phục trẳng khác thứ cậu mặc trên người là bao. Cậu nhận lấy rồi nhanh chóng tắm rửa, thay quần áo. Cậu nghĩ, chắc có lẽ chút nữa phải kiếm thêm đứa bot nào chơi thì mới sướng được. 

Đến nửa giờ sau, áo sơ mi cậu vừa mặc đã mở toang ra lộ cơ ngực vững chắc, chiếc quần tây màu xanh đậm được kéo xuống đầu gối, chiếc sịp cũng tuột tự khi nào. Từ giữa ngực đến tam giác bóng lưỡng, là thứ còn lại của dịch bôi trơn. Cậu học sinh 17 tuổi ngồi trên ghế với con cặc cương cứng chỉa thẳng, thở hổn hển. 

Trong đầu cậu, suy nghĩ tìm kiếm một bé bot đã hoàn toàn tiêu tán đôi phần. Suốt một giờ liền, cậu được kích thích liên tục qua những cú vuốt điêu luyện bởi bàn tay anh, sung sướng có, nứng có và đau khổ cũng có. Cậu bắt đầu phát ra những tiếng rên dâm đãng chưa từng có. 

Một tiếng sau chính là khoảng thời gian sung sướng như thả mình trên trời. Cậu được kích thích nhiều lần đến khi tự bắn ra, rồi lại xuất tinh khô, rồi lại bắn ra. Vì đôi tay cậu không yên một chỗ nên bị trói ngược về sau lưng, chiếc áo trắng bây giờ đã ướt đẫm nhục dục, chiếc quần xanh đã quăng đâu đó dưới sàn phòng. 

Và sau 5 lần xuất tinh, ý định tìm bot hoàn toàn tiêu tán. Ấy vậy mà, cậu lại cầu xin anh đừng sục nữa, cậu không ra được nữa. Một thằng top lại nói mình không được, thật sỉ nhục làm sao. Anh lắc đầu bảo: 

"Khi nào em tiểu ra, thì anh sẽ dừng."

Thế là, suốt nhiều năm qua, kể từ ngày cậu đi học, nó vậy mà được một người bế cho đi đái trong nhà vệ sinh. Anh ôm cậu lên, lưng cậu dựa vào ngực anh, banh chân rộng ra rồi cho cậu đái vào bệ cầu. 

Một trận chơi đê mê đến độ khi cậu về nhà, con cặc bị sục nhiều lần vẫn có chuyển động khi gọi nhớ về buổi Cum. 

Trong lần gặp thứ hai vào một tháng kế tiếp, tình hìn chẳng khác là bao. Một thằng top như cậu lại tiếp tục rên hổn hển khi được người khác sờ mó. Không phải sục cặc, chỉ là sờ mó quanh người, từ đầu vú đến trứng dái, đã khiến cậu sung sướng. Đầu cặc được bao bởi một chất lỏng, sung sướng và ngứa ngáy. Cho đến khi cậu cảm nhận được có thứ gì đó đang vờn lỗ đít của mình, nhìn xuống thì anh đang dần đút một ngón tay vào, cậu hoảng. 

"Anh... anh... em là... top mà..."

"Đừng sợ, anh sẽ dạy em."

Giọng nói anh điềm đạm nhưng hành động thì không như thế. Một ngón tay đi vào kèm theo vuốt ve mạnh bạo, cậu nhanh chóng bắng ra. Và những lần tiếp theo, cậu vừa được sục, vừa được chơi lỗ hậu. Đây lần đầu top như cậu bị chơi như thế, dù là chỉ bằng hai ngón tay. 

Có lẽ vì giận dỗi, nên khi ra về, cậu không chào anh gì cả mà về luôn. Khi về nhà, đến tận một tuần sau thì cậu vẫn chưa nguôi cơn giận. 

- Anh, lần sau anh đừng chơi lỗ sau của em nữa. 

Cậu nhắn với anh như thế và nhận được câu trả lời: Hôm đó em sướng không? 

Nó ngại ngùng nói thật: Dạ có nhưng em là top mà. 

Anh rõ có vẻ lâu nên nó đợi, đó là một hàng chữ dài. 

- Anh sẽ tiếp tục khai phá bản năng của em. Em muốn chơi hay không là lựa chọn của em, anh không ép buộc. Bây giờ nếu em không muốn nữa, có thể cắt đứt liên lạc. 

Cậu không trả lời tin này ngay mà hẹn một bot, người tình cũ chơi. Kết quả nhận lại phũ phàng, dù đâm vào lỗ đít siết chặt nhưng lại không sung sướng bằng cảm giác được anh chơi. Cậu cảm giác, hình như có gì đó đang thay đổi. 

Và rồi, buổi gặp thứ ba cũng đến. Cậu chính thức mất đi thân phận một thằng top thuần. Một con cặc giả được cắm vào lỗ đít, và chỉ với kích thích từ đầu vú và lỗ hậu, thế mà cậu đã rên rỉ vặn vẹo. Cảm giác đau buốt ở lỗ đít truyền đến kèm theo sự sung sướng tột độ, cậu ngồi trên ghế, hai chân gác lên hai kệ tay, cứ thế mà rên rỉ. 

Trong buổi gặp thứ tư, chiếc ghế cậu thường ngồi không ở trong phòng nữa, mà là mộ góc khuất trên hàng lang của khách sạn. Cậu trần truồng, bị trói vào ghế với hai chân dang rộng. Tâm lý sợ hãi bị nhìn thấy báo động, nhưng từng đợt se ở vú của anh đã làm cậu bắt đầu rên. Cậu phải cố gắng đẩy hết chuỗi bi trong lỗ đít ra trước khi quá giời gian, cậu sợ sẽ bị anh dẫn xuống quầy lễ tân trong bộ dạng này. Ai thì cậu không biết, nhưng cậu biết anh nói là sẽ làm. Đến khi đẩy ra hoàn toàn, nước nhờn đã có trọng lượng nhất định bên trong bao cao su bao lấy cặc cậu. Và chỉ với một vài cái se vú sau đó, cậu đã bắn ra. 

Vào lần tiếp theo, địa điểm là một buồng ăn của một nhà hàng. Trong suốt quãng đường đi đến đây, anh nhét một trứng rung vào đít cậu, khiến cậu rung chân lảy bảy từng bước. Cái kẹp vú siết chặt khiến cậu phải nhăn nhó cau mày. Và lá gan dường như đã lớn hơn trước. Cậu dám cho anh vuốt ngay tại nơi đây. Mỗi lần phục vụ bược vào là mỗi lần thót tim. Từ việc chơi lỗ đít, cậu đã biết thêm cảm giác ăn tinh trùng là thế nào. Toàn bộ tinh dịch trong bao cao su, cậu bị anh ép uống hết, nhợn lên nhợn xuống, ấy vậy mà cũng xong. 

Với tần suất không dày đặc, mỗi tháng gặp một lần, ấy mà đến khi vào học kỳ 2 của lớ 12, cậu đã cảm nhận mình đã thay đổi rõ rệt. Không còn những cọng lông cặc dài ngoằn, vùng tam giác của cậu giờ đã trống trơn. Con cặc dài thòng cậu từng tự hào đã nằm gọn trong cái khóa, với mục đích gìn giữ chất lượng tinh trùng. Những món đồ chơi ở đít cứ thay phiên đổi chỗ cho nhau, và đầu vú của cậu cũng dẫn lớn hơn bình thường, hơn cả những bét bot cậu từng chơi. Hơn hết, hơn một năm qua, cậu đã không còn cơ hội chạm vào một bé bọt nào nữa, cắt đứt liên lạc hoàn toàn và ngoan ngoãn bị nhào nặn bởi anh. 

Sau khi xong kỳ thi đại học, anh ngỏ lời mời cậu một chuyến đi chơi. Lúc đó, cậu đang được anh xoa cả người trong sân thượng của một tòa nhà, gió lạnh hiu hiu thổi qua khiến cậu sung sướng. Lỗ đít co rút nhả ra từng viên bi nhỏ, cậu được anh móm cho từng chút tinh trùng của mình. Vẻ mặt cậu bây giờ tràn ngậm sự đê mê, nào có sự mạnh mẽ oai vệ như chàng top nữa. 

Suốt ba tháng hè chuẩn bị vào đại học, người quen biết cậu và cả gia đình cậu đều nghĩ cậu đã trúng thưởng một chuyến du lịch dài hạn ba tháng, không muốn ai làm phiền, muốn phượt. Nhưng sự thật là, cậu cũng chẳng thể làm phiền được ai. 

Tại một trang trại trên ngọn đồi cách xa thành phố, cậu học sinh áo trắng quần tây xanh lúc nào giờ đang sinh sống như một con gia súc. Cậu được chăn thả và mỗi ngày chỉ có nhiệm vụ duy nhất, đó là cống hiến "sữa" của mình cho chủ nhân. Cậu không biết rằng mình đã đậu vào trường mình hằng mơ ước, chỉ lo rằng hôm nay chất lượng "sữa" có được đánh giá tốt không mà thôi. 

Nếu không biết nhìn nhận, rất dễ bị hòa tan. 

Chủ Nhật, 26 tháng 12, 2021

Chương 26: Cớm lừa đảo

Chúng ta có nhiều lúc sẽ rất xui xẻo, thôi thì cứ chấp nhận đi. Chúng ta sẽ khó làm được gì trong hoàn cảnh đó. 

Dạo gần đây, nó từ một thằng bị tống cổ khỏi ngành cảnh sát đã bắt đầu học cách hoi của khá nhiều. Nó chọn những chỗ vắng đứng với bộ cảnh phục cũ, giả vờ bắt xe và phạt tiền, điều nó làm quen tay trước đây. 

Hôm nay có vẻ hơi đen, cả người nó đi đến đi lui đến khuya rồi chẳng thấy móng nào. Khi nó định lên xe đi về thì phát hiện một con mồi đến, nó ngay lập tức lên dáng, ra đứng bắt xe. 

Lái xe là một thằng con trai nhìn có vẻ trẻ, nó nghĩ hôm nay sẽ ăn đậm đây. Nó đi ra đường và chặn đầu xe anh lại. 

"Mời anh xuống xe cho tôi kiểm tra giấy tờ."

Nó nghĩ, ăn mặc đàng hoàng thế này có vẻ là con nhà có tiền, chuyện này sẽ bội thu. Khi thấy thanh niên đưa ra tờ giấy, lòng tuy vui nhưng mặt nghiêm nghị. Cho đến khi nó cảm nhận đau nhức ở eo, một cái kìm điện đang kề xác bộ đồ nó mặc. Trước mắt, mọi thứ tồi sầm. 

Vài năm sau, nó đã ước, giá như đêm hôm đó nó không chặn lại xe thanh niên nọ thì nó đâu trở nên thảm như này. Nhìn vào gương là thân thể săn chắc của người đàn ông hơn 30 tuổi. Cơ bắp săn chắc, cả người không có tí thịt dư. Nhưng, làn da của nó thật quái lạ. Từ vai đến thắt lưng như được "vẽ" lên chiếc áo ngắn tay của cảng sát. Nổi bật nhất là hai đầu vú hồng nhạt hấp dẫn. Từ chân trở xuống, được "tô màu" thành một chiếc quần tây đồng bộ với phần trên. Nó không cần mặc đồ cảnh sát chi, vì giờ hình xăm trên da nó đã y hệt bộ đồng phục. 

Nó không còn làm chủ được đời mình, kiếp gông xiềng đã biến nó thành nô lệ. Cả đời còn lại, nó sẽ làm người "cảnh sát" mà nó đã mong muốn. 

Nếu đã dám dối lừa, thì hãy gánh chịu hậu quả. 

Thứ Bảy, 25 tháng 12, 2021

Chương 25: Gia đình phát quà

Thế giới xoay vần, mỗi người đi đi lại lại. Chạm được mặt nhau, quen lại nhau, đó là điều đó. 

Giáng sinh đến, phố phường bậc đèn nhộn nhịp. Tuy không đông đúc như mọi năm nhưng vẫn tràn ngập không khí ấm áp. Tại một khu liên hoan, một người đàn ông mặc quần tây, áo sơ mi với một băng đô tuần lộc trên đầu, ngồi ở ghế đá lướt điện thoại. Ánh mắt rơi xuống mặt đất, nhìn thấy mũi giày quen thuộc, hắn ngẳn đầu lên. 

"Cậu sao rảnh rổi qua đây vậy?"

Câu nói thản nhiên thốt ra, người bên cạnh cũng ngồi cạnh hắn. 

"Thấy xe của con bên ngoài, nên vào xem thế nào."

Bên cạnh hắn, người thanh niên này trẻ hơn hắn 4 tuổi, tên là Tấn. Dạo trước, khi Tấn vừa vào công ty làm thực tập sinh, hắn nhìn ra được nhu cầu sinh lý của anh nhưng sai lầm ở chỗ, hắn lúc đó là Boss thuần, nghĩ có thể khiến Tấn làm Slave mình, nào ngờ trở thành chó cho người ta suốt 3 năm. Hắn chỉ làm nô lệ cho Tấn, còn bề ngoài thì hắn là Boss của bao con chó. Ấy vậy, Tấn không chỉ huấn luyện hắn làm một nô lệ, mà còn dạy hắn cách làm một Boss bài bản, quá trình đó có nhục nhã, có sung sướng và học được nhiều thứ. 

Tuy đã trải qua một thời gian nhưng những gì Tấn làm đã đặt nền móng cho hắn. Nên dù hai người không còn chơi nữa thì hắn vẫn gọi anh một tiếng cậu, nề nếp lễ phép vẫn giữ như cũ. 

"Con không dẫn theo tụi nó?"

Biết Tấn nhắc tới ai, hắn nhắn một tín hiệu và đăth điện thoại xuống. Sau khi chơi với Tấn thì hắn có tiêu chuẩn hơn, bỏ hết các nô lệ cũ không đạt, chuyên tâm đào tạo và tìm kiếm nô lệ "hàng xịn", nên hắn có chất lượng hơn thay vì số lượng. Hắn chỉ ba người đang mặc bộ đồ già tuyến đang loay hoay phát bánh kẹo cho các em nhỏ. 

Sau khi cả hai trò chuyện được một lúc, đợi khi liên hoan tan, các bạn nhỏ đều về cả thì ba người đàn ông mặc bộ quần áo noel đi đến bên trước mặt anh và hắn. Ba người hớn hở cùng kêu lên: 

"Dạ, tụi con xong rồi ba."

Hắn gật đầu, nói rồi thì ba người cùng quỳ xuống, vạch cúc áo ra và vạch quần xuống. Bên trong mỗi người là sợi dây trói màu đỏ, ngực đeo kẹp vú dài thòng, mặc quần sịp lọt khe bóng loáng trong suốt gợi tình thấy gõ con cặc to lớn bị một cây kim loại thông.

Hắn liếc mắt qua Tấn, bọn chúng hiểu và cùng nói: 

"Dạ, con chào ba lớn."

Bọn chúng quỳ lạy mỗi người ba cái, lúc cúi người xuống, phía sau đít lộ ra chuôi cặc giả to đùng, kết hợp với màu đỏ của quần ảo nhìn càng gợi dục. 

Ba đứa nô lệ này, một đứa thì trạc trung niên, cơ thể vẫn còn săn chắc. Hai đứa trẻ tuổi, một đứa cơ thể ốm, một đứa thì cơ bắp cuồn cuộn. Nhìn kĩ thì sẽ thấy cả ba có nét giống nhau. 

Tấn xoa đầu đứa lớn nhất rồi hỏi: 

"Thằng út sao rồi?"

"Dạ, vừa về sáng nay, con mới bắt nó trong cố xe rồi."

Hắn trả lời thản nhiên như chuyện bình thường, trong khi thằng lớn đầu trong ba đứa thì hơi nhăn mày, nó lo cho con mình. 

Thật vậy, ba đứa nô lệ đang quỳ ở đây bản chất là một gia đình. Thằng lớn là cha, thằng cơ bắp là anh hai, thằng ốm là anh ba và thằng út vừa được nhắc đến. Chúng dần dần bị hắn bắt giữ và huấn luyện thành nô lệ. Vốn ban đầu cả ba đều không biết mình có chung một chủ nhân, ngờ đâu khi gặp mặt mới không tin được. Thằng cha nhưng không ra dáng, phải gọi con mình là anh, xưng em thì còn gì nhục nhã hơn. 

Tính đến thời điểm hiện tại thì ba cha con đã làm nô lệ cho hắn được 4 năm, trong số 4 năm này, số tài sản trên danh nghĩa gia đình này đã chuyển dần sang hắn, khiến họ bị lệ thuộc vào hắn. Địa vị xã hội của cả ba vẫn không đổi, cha muốn làm chủ tịch thì vẫn chủ tịch, thằng hai với ba đều có công việc và gia đình êm ấm. Chỉ là, tụi nó biết thân phận thật sự của mình là gì. Và khi thằng út trở về, giây phút nó bị bắt trói vào cóp xe, thằng cha biết thế là hết. 

Hắn và Tấn đi chậm rãi về phía xe, còn ba nô lệ thì lột chiếc quần ra, ngậm vài và chỉ mang áo cùng sịp, giày, bò theo sau. Trên cổ lấp lánh chiếc vòng kim loại màu bạc. 

Hắn nghĩ, có lẽ tối nay nên xỏ khuyên mấy đứa này, làm quà tặng giáng sinh cho chúng. 

Nếu muốn chuyển đổi, hãy học hỏi. 

Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2021

Chương 24: Cha của Đối thủ

 Có những ngày nắng sẽ có những ngày mưa, có đêm tĩnh lặng sẽ có ngày giông bão. Cuộc đời lên xuống không biết được, chúng ta phải xem tùy duyên. 

Tại gian phòng trong một quán ăn được trang trí như sơn trang của địa chủ ngày xưa, một người đàn ông với vẻ ngoài chính trực đang ngồi nhấp ngụm trà. Ông có mái tóc đen được vuốt sáp, khuôn mặt đứng tuổi nhưng không giấu được nét điển trai hồi trẻ, trễn người mặc một bộ áo dài làm từ chất vải phi bóng. Chiếc áo màu xanh đậm cùng quần màu xám như tôn lên làn dàn có phần sáng của ông, nhìn ông, chẳng ai nghĩ đã có đứa con ngoài 20. 

Cánh cửa gian phòng hé mở, thanh niên với bộ áo dài nam mang theo một chiếc túi bước vào. Chất liệu áo này khác ông, không phi bóng, là loại lụa gấm thượng hạng, nhìn giữa hai người đã thấy được tôn ti cao thấp. Anh ngồi vào ghế, đợi bồi bàn mặc cổ phục rót trà đi ra thì anh mở miệng nói: 

"Ngài đã suy xét kỹ rồi chứ?"

Người đàn ông trước mặt anh cứng đờ, ông ấy mất tự nhiên. Thật ra thì anh không cần hỏi, chỉ cần nhìn đến quý ông này mặc bộ đồ anh đưa thì đã có câu trả lời. Ấy vậy, anh vẫn thích nhìn phản ứng của người này, thợ săn thích vờn con mồi như thế đấy. Người đàn ông khi thấy cái nhướng mày của anh thì buông tất trà xuống, miệng mím thành một đường rồi mở ra: 

"Tôi đồng ý."

 Lời vừa ra khỏi miệng, người đàn ông cảm thấy mình như sụp đổ. Ba tháng trước, khi việc làm ăn gặp trở ngại liên tiếp, ông đã đưa người điều trà thì biết có kẻ làm khó dễ, chính là cậu thanh niên tên Tấn trước mặt, cũng là bạn cũ của con trai ông. Người này có bối cảnh không tầm thường chút nào. Vậy mà con trai ông lại đắc tội với người ta. Nhưng ông cũng không mấy lo sợ, nghĩ mình có thể bảo vệ người con. Cho đến khi, ông biết Tấn đang giữ một sàn đấu giá nô lệ, và nhìn những biến chuyển xung quanh con trai ngày càng kỳ lạ, ông nghĩ, thôi rồi. 

"Trao đổi ngang giá tôi rất sẵn lòng, vậy, không phải con trai ngài thì ngài thế nào?"

Sau hai lần nói chuyện đổi lại một câu rùng mình như vậy, một bộ áo dài phi bóng được gửi đến cho ông. Ông là người thích sưu tầm loại trang phục này, và thường mặc nó dù làm cho vẻ ngoài ông nghiêm hơn. Ông chỉ có đứa con duy nhất, thương yêu hết mực. Ông đọc những tư liệu điều tra được, ông không thể để con ông rơi vào tình thế như thế. Và điều ông nghĩ mình có thể bảo vệ con trai ngày càng mỏng manh khi thế lực Tấn nấm trong tay lớn hơn những gì ông tưởng. 

"Qua đây, tôi sẽ thử việc ngài trước."

Giọng điệu "thử việc" này lâu rồi ông không nghe lại, ông đã qua rất lâu thời làm thuê cho người khác rồi. Ông nghe lời thanh niên, bước ra khỏi ghế ngồi đến bên cạnh chỗ thanh niên. 

"Cởi áo ra, vén quần xuống."

Người đàn ông nghe xong trợn trừng mắt nhìn anh với vẻ không tin được. Ông nhìn máy ghi hình đang quay về phía này, Tấn trấn an ông: 

"Ngài điều tra mà không biết quán này thuộc sở hữu của tôi?"

Ông biết, nhưng ông vẫn chần chừ. Thời gian chẳng bỏ sót một ai, lúc này, vạt áo đã nằm gọn trên ghế, chiếc quần lụa đã tuột dưới đầu gối, ông dường như khỏa thân hoàn toàn trước thanh niên. Cảm giác này, ông vừa cảm thấy nhục nhã, vừa cảm thấy bất lực. 

Xúc cảm mà dây thừng cọ sát trên da mang lại chẳng làm ông cảm thấy dễ chịu chút nào. Dây lòn qua cổ ông, buộc chéo ngang xuôi ở ngực và thòng qua háng siết lại, con cặc ông bị Tấn kích thích mà có xu hướng ngẩng đầu. Dù sau đã nhịn suốt bao năm sau khi vợ mất, ông là người đàn ông trung niên vẫn còn sức khỏe khỏe mạnh, sao lại không dễ cứng được.

Vén quần lên, ông tưởng như này đã xong thì lầm. Tấn lấy từ túi ra chiếc kéo nhỏ, cắt một lỗ ở trước quần ông, đúng ngay vị trí cho con cặc thò ra. Ông biến sắc, Tấn mở miệng: 

"Ngài có thể từ bỏ và về, tôi không ép buộc ngài."

Ngoài miệng là thế nhưng sự thật ra sao, ông và Tấn đều hiểu rõ. Con cặc dưới bàn tay của Tấn đã cứng hơn, nó thò ra bên ngoài lỗ quần rách. Tấn tỉa dây thừa ra một cọng thưa, buộc vào gốc cặc rồi thắt dây dần lên đầu khấc. 

"Ư..."

Tiếng rên rỉ nhẹ nhàng phát ra, ông cắn chặt răng, con cặc của ông vì dây ma sát lại càng cương. Tấn dùng một cọng dây mảnh khác, buộc tiếp vào đầu khấc xong vòng qua eo ông, giữ con cặc thẳng đứng và dính sát vào lưng quần. Vì động tác này mà hai trứng dái của ông lòi ra khỏi cái lỗ rách ở quần. Tấn tiếp tục dùng dây, buộc vào hai quả trứng ở mức vừa phải, không quá siết, lại không thoải mái. Thành tựu thu được sau cái trói này là tiếng rên rỉ cố nín nhịn của người đàn ông. 

Món cuối cùng được lấy ra khỏi túi là hai đầu kẹp nối nhau bằng dây xích. Nếu dây trói chủ giữ con cặc ông cương cứng thì kẹp vú này khiến nó chảy ra một chút nườn nhờn. Lúc ông mặc lại vạt áo, hơi thở ông nặng nề hẳn. Đầu vú nhiều năm qua không ngờ lại có công dụng như thế này, bị người khác kẹp siết đùa giỡn. Đầu cặc cọ vào vạc áo khiến ông càng nhạy cảm hơn. 

"Hôm nay tôi sẽ thử sức chịu đựng của ngài. Nếu chưa đến cuối ngày, ngài cảm thấy không thể được thì có thể lập tức rời khỏi, từ nay tôi sẽ không làm khó dễ ngài." - Tấn đứng lên, cao hơn người đàn ông kia nửa đầu và nhìn người nọ. - "Lúc đó, tôi sẽ tìm người trẻ tuổi có sức chịu đựng tốt hơn thay chỗ cho ngài."

Người đàn ông nghe được ý uy hiếp từ lời nói tưởng như bình thường này, tay ông nắm thành nấm đấm, rồi lại thả lỏng ra. 

Vài năm về sau, khi nhớ lại lần đầu mặc như thế dưới lớp áo dài phi bóng, ông vẫn nứng lên. Lúc đó, có bao nhiêu chật vật ông sẽ có bấy nhiêu nhục nhã cùng sung sướng. Đầu vú kích thích bị siết đến tê tái, trong lúc di chuyển có mấy làn kẹp bị rớt xuống, ông phải tự mò gắn lên. Dây thừng cọ sát cả người từ sáng sớm đến chiều tối tạo ra những vết đỏ mờ ám. Con cặc ông vậy mà quá mức hơn, nó đã xuất tinh ba lần dù ông không chạm vào, chỉ với dây và cọ vào áo. Khi bắn tinh, một chút thứ trắng đục ấy dính lên áo lộ ra bên ngoài, ông phải chà tay lên áo cứ như nó là mồ hôi. 

Xấu hổ nhất có lẽ là lần xuất tinh thứ hai, khi ấy Tấn và ông đang đi dạo trong chợ hàng rong, vậy mà giữa chốn đông người thế, ông lại đứng mà xuất tinh như chuyện thường. Ông căng thẳng, còn con cặc ông xuất tinh xong lại nhanh căng cứng. Mồ hồi trên bả vai thấm ướt vai áo dài, ông không ngửi được mùi khói bụi đường xe mà thay vào đó, là mùi tinh dịch tanh nồng. 

"Ngài cương cứng giữa lễ cưới của con trai mình như thế là không tốt đâu."

Bên tai là giọng nói quen thuộc, ông nhìn xuống đũng quần tây thì quả thật nó đang căng cứng. Người thanh niên đi đến bên cạnh ông mời ông một ly rượu, ông lén lút gọi một tiếng, "Cậu chủ."

Người thanh niên nhắc nhở ông sắp đến lúc lên sân khấu cùng ông bà thông gia cắt bánh cưới. Ông gật đầu, nhẹ một tiếng, "Dạ", rồi bước lên sân khấu. Vẻ ngoài điển trai của người con đều được di truyền từ ông, ông đứng cạnh ông thông gia mà nhìn phong độ xán lán hơn hẳn. 

Ông cầm lên dao cắt bánh cùng ông bà thông gia và cô dâu, chú rể. Trong tiếng đếm MC, 5 người cùng cắt. 

"Ông thông gia, ông cắt lệch vậy."

"Ba anh xúc động quá không kiềm nổi dao..."

"Ba, ba đừng buồn ạ, con với vợ mỗi năm sẽ về thăm ba."

Nhìn thấy vết cắt lệch trên bánh, ai ai cũng hơi đau lòng. Chú rể biết ba rất thương mình, ngày ngày chăm lo từ khi mẹ mất, giờ phải xa khiến ba tâm trạng xúc động đến như thế. Nhà rhoong gia và cô dấu càng thấu hiếu, khác gia đình sum vầy như họ, gia đình ông thông giả chỉ có hai người, giờ một người đi lại cô đơn lẻ bóng. Họ vây quanh an ủi người đàn ông trung niên này, nét mặt của ông từng xúc động đỏ bừng đến lẳng lặng chảy nước mắt, ông ôm lấy người con trai của mình đầy xúc động. 

Ông xúc động vì hôm nay là kết hôn của con trai, nhưng vào khoảnh khắc cắt bánh kem thì không hẳn. 

Vào lúc ấy, năm quả trứng rung trong lỗ đít đang nằm im đột ngột rung mạnh nhất, máy rung im ắng ôm lấy thân cặc cũng rung mạnh đến mức cao nhất, ngay lập tức, toàn bộ tinh trùng tích lũy trong ba tháng trước lễ cưới ào ạt xả đầy chiếc sịp ông đang mặc, ướt nhẹp một mảng lớn. Tinh trùng chủ nhân để lại trong lỗ đít cũng theo thế mà chảy ra ướt cả mặt sau. Nếu không trải qua huấn luyện dạy dỗ, ông nghi ngờ, với lượng lớn xuất tinh đột ngột như vậy, ông không chỉ đơn giản cắt lệch bánh mà còn khuỵu chân ngay lập tức. May mắn ông mặc một thân đồ đen, không phải màu trắng như con trai, không thì đã lộ mất rồi. 

Khi ôm con trai, tầm mắt ông qua vai con trai nhìn thấy được chủ nhân của mình đang đứng nhìn ông. Tay ông ôm lấy người con trai run lên. 

Người con trai thấy ba mình vẫn còn run vì sợ xa con, cậu kiềm không được xúc động lại ôm lấy ba. Cậu hứa sẽ cùng vợ thường xuyên về thăm ông, mà không hề biết ba mình vừa mới xuất tinh xối xả trong quần sịp lần thứ hai. 

Nếu có năng lực, hãy bảo vệ người thương yêu nhất. 

Thứ Năm, 23 tháng 12, 2021

Chương 23: Giáo sư

 Thời gian trôi qua ngày càng nhanh, chúng ta phải luôn nắm bắt từng phút từng giầy. Đôi khi sẽ có những cuộc gặp gỡ bất ngờ, đến từ những điều ta không nghĩ đến. 

Giữa năm 2, Tấn bắt đầu tập trung vào quá trình rèn luyện tiếng Anh. Tiếng Anh của Tấn không ở mức tệ, vừa đủ xài nhưng để ra trường được thì cần phải bổ sung thêm nhiều lắm. Tấn muốn luyện nói với người bản địa vì trình nói của Tấn còn rất yếu, anh đã đi tìm một vài ứng dụng, tìm ra một số người, trong đó anh liên lạc nhiều nhất là một vị giáo sư 60 tuổi da trắng hiện tại đang sống ở Mỹ. 

Ông rất chiều học sinh của mình, ông sẵn sàng bay đến các nước khác để gặp họ, ông rất tốt. Ấy vậy, ông tốt với tất cả, còn gia đình thì không. Ông và vợ ly hôn đã được 10 năm, con của ông mỗi năm gặp 2 lần, tình cảm cũng nguội lạnh đi bớt. 

Trong quá trình học, Tấn và ông đã có nhiều câu chuyện kể nhau nghe, Tấn từ từ bập bẹp đến dần đỡ hơn. Trong quá trình đó, anh đưa ra một số đề nghị với giáo sư, vị giao sư uyên bác kia cũng rất chiều anh. 

Nào là, giáo sư hôm nay đừng mặc áo, em sẽ thấy gần gủi hơn. Nào là, giáo sư hôm nay cởi ra hết đi, em muốn xem hành vi ngữ điệu của thầy. 

Giáo sư là người rất nhạy bén, sau khi yêu cầu thứ hai được đưa ra, ông đã hỏi Tấn, em đang muốn tôi làm bạn tình của em sao. Tấn bảo, không, em muốn giáo sư làm nô lệ của em. Nếu là người bình thường, khi nghe câu láo toét này có khi đã cắt liên lạc liền với Tấn. Còn giáo sư thì khác, ông nghe Tấn trình bày. 

Cuộc nói chuyện hôm đó vòng quanh một tiền đề, một người đàn ông có tuổi, từng có gia đình, có học thức cao siêu như giáo sư có thể tự nguyện trở thành một nô lệ không. Buổi nói chuyện đó dài hơn bình thường rất nhiều, từ 1 tiếng đã thành 3 tiếng liền. Tấn dùng phần mềm dịch rồi đọc theo cho ra ý mình, giáo sư lại rất lắng nghe cậu. Cuối buổi đó, Tấn không thấy được thái độ của giáo sư, anh nghĩ thôi thì cứ suy nghĩ. 

Trong lần gọi tiếp theo vào hai ngày sau đó, khi ngồi nhìn vào máy tính, Tấn liền biết kết quả. Vị giáo sư râu rậm phong độ đang cởi trần gọi với Tấn. Hôm đó, anh và ông thảo luận về công trình nghiêm cứu này. 

Vốn chỉ là suy nghĩ thoáng qua và ý muốn có nô lệ giáo sư của Tấn thôi, mà không ngờ công trình này lại mất đến 4 năm mới hoàn thành. Điều này thể hiện sự nghiêm túc đến từ cả hai. 

Trong quá trình nghiên cứu đã có rất nhiều điều diễn ra. Thành viên không chỉ có Tấn và giáo sư, họ còn tìm thêm người, sự thay đổi liên tục do tính chất đặc biệt của dự án mà có giai đoạn đông nhất là 30 thành viên. Tổng số người đãtham gia trong ngắn và dài hạn ở bốn năm lên đến 155 người, một con số khá, và hầu hết đều ở Mỹ cùng các nước châu Âu. 

Nhiều mô hình được nghiên cứu cùng với phương pháp được áp dụng. Trong 4 năm, số người tham gia không được xuyên suốt và ít chủ yếu nằm ở đãi ngộ đặc biệt khắc nghiệt của dự án. Đối tượng tham gia được thu hẹp là những người đàn ông khỏe mạnh, không bệnh tật. Họ phải ký giấy ủy quyền và cam kết trong quá trình tham gia, chấp nhận bản thân bị lạm dụng tình dục và không được tiết lộ thông tin nghiên cứu. Hầu hết họ có máu khổ dâm, một số là Slave, một vài người còn là Boss hoặc Straight, đến đây vì muốn khám phá. 

Trong một khoảng thời gian, vị giáo sư đáng kính được vài người biết đến là săn trai để chăn dắt. Dự án không kêu gọi tài trợ, mà là cho thành viên đi khách để kiếm tiền, xây dựng những đoạn phim tính phí. Ngoài giờ đăng ký tối thiểu, thành viên muốn làm gì cũng được, hoặc có thể nghỉ bất cứ lúc nào muốn. Trừ những ứng viên có khả năng phân tích số liệu được trả lương thì số còn lại chỉ là vài đồng tượng trưng. 

Tất cả thành viên nghiên cứu, trừ Tấn ở xa ra thì còn lại đều có biến đổi nhất định. Nhưng người đàn ông có máu khổ dâm thì rất dễ quy phục, có những tên trai thẳng vừa thấy đsx chạy mất dép, cũng có tên chịu quỳ gối liếm giày. Nhân viên y tế luôn phải trực thuộc trong những buổi thực chiến, bên cạnh những người rời dự án vì không chịu nổi cũng có người được Boss mua lại. Lấy gần gũi nhất thì có giáo sư đáng kính trọng. Và ông cũng chính là đối tượng nghiên cứu chính của dự án. 

Vào năm đầu tiên, ông rèn luyện cho mình khả năng làm Boss vững trãi. Trong hai năm tiếp theo, ông theo lịch trình ở thành một Slave. Đến năm thứ tư, năm xử lý số liệu quan trọng nhất, ông nằm ở giữa khổ dâm và bạo dâm. Cơ thể ông có sự biến đổi dâm dục hơn, những cái khoen ông của nửa đời trước nghĩ mình sẽ không chạm vào đã xuất hiện trên người, những bộ đồ lịch lãm quý ông dần được thay thế bởi đồ da đen bóng, và nhiều thứ quái lạ càng được ông tiếp thu. 

Hoàn tất công trình nghiên cứu trong 4 năm, giáo sư và Tấn mất thêm một năm để biên soạn nó thành một cuốn sách hoàn chỉnh. Ngày công bố quyển sách này trong chợ đen, giáo sư đã tự hào vỗ ngực trên bục sân khấu. Thật ra nơi đây thua sân khấu tuyên dương hoành tráng của ông rất nhiều, chẳng sánh được khoảng thời gian ông chính thức làm giáo sư hay nhưng công trình được đại chúng công nhân, vậy mà ông rất tự hào. Bởi, trong suốt cuộc đời mình, trong giai đoạn già cõi nhất, vậy mà ông đã tìm ra được một bản thân sâu kín nhất trong mình. Đó là một tâm hồn cuồng dâm không tưởng, sẵn sàng mặc một bộ đồ da kiểu dáng như những bôi đồ tây thượng lưu và rồi, đấu giá chính mình. 

Ông đã 65 mà thân hình vẫn ngon ghẻ, chưa kể trong 5 năm nghiên cứu, ông đã xây dựng được tiếng vang trong giới dâm dục này. Ông đấu giá chính mình vì một công trình rộng lớn hơn nữa. Nếu như bình thường, chỉ cần ông muốn, bao nhiêu nhà tài trợ sẽ tới cửa mời ông. Nhưng bây giờ, ông bắt buộc nhà tài trợ phải là người có máu dâm trong người thì ông mới thích. 

Trong số bảng giá giơ lên, cuối cùng vẫn chốt được một người. Một thanh niên đẹp trai khỏe khoắn, khuôn mặt có mấy phần nét giống ông. Ông nhìn liền nhận ra đó là ai. Bên cạnh người đó là Tấn, người đồng tác giả với ông. 

Con trai của ông giờ đây đã thành đạt, khác hẳn đứa nhỏ mới lên đại học năm xưa. Cậu dùng hết gia tài kế thừa từ ông để mua ông. Ông bước xuống sân khẩu, đi đến bên cậu.

"My boy..."

Con không cần làm như thế, con đâu có máu dâm đâu, đừng vì cha mà tự ép mình. 

"You aren't my dad, boy."

Một cậu như thế đã đánh gãy lời ông, vị giáo sư đáng kín lập tức quỳ xuống hôn lên mũi chân cậu con trai hay, chủ mới của mình. 

Ông nghĩ, nghiên cứu sắp tới có lẽ sẽ mất rất nhiều thời gian, nhưng ông nghĩ mình có thể làm được. 

Nếu đã có cảm hứng, thì hãy sẵn sàng đánh đổi. 


Thứ Tư, 22 tháng 12, 2021

Chương 22: Hotboy mạng

 Chúng ta thường thì sẽ có những bí mật thầm kín chẳng muốn ai biết. Nhưng nếu lỡ có người biết rồi, thì hãy tìm đối tượng tin tưởng. 

Một ngày trôi qua, người đàn ông cơ bắp tắt đi máy quay, ngồi bệch xuống sàn, hoàn tất một đoạn phim ngắn. Gã xoa lấy cái đùm cứng ngắc của mình, thứ bên cạnh sáu múi đã giúp gã thu hút người hâm mộ. 

"Kính cong..."

Tiếng chuông cửa vang lên, gã ngay lập tức thoát khỏi cơ mơ, cài lại cúc áo và quỳ bò sau cánh cửa vào. Nhìn trên mạng ngầu thế thôi chứ bên ngoài gã ngoan lắm. Cánh cửa mở ra, cậu chủ của gã bước vào. Anh đưa cho gã một chiếc nón và khẩu trang, ra hiệu gã rời nhà. 

Sau khi rời khỏi, cả hai mở cánh cửa cầu thang bộ thoát hiểm của tòa chung cư. Anh mang chiếc vòng cổ vào cổ gã, không sợ người khác phát hiện mà dắt gã như con chó. 

Gã không được đi đứng bình thường, bởi bò bốn chân trong bộ đồ lịch thiệp, sơ mi trắng dài tay cùng quần tây đen, đeo thêm đôi giày da. Vì bộ đồ như vậy nên bò được một lúc là cả người ướt đẫm, từ tầng 20 xuống dưới, gã đã thở hổn hển rất lâu ở ngoài công viên. 

Không còn vẻ báo đạo ở trên mạng nữa, gã đeo bao tay vào, đội mũ đầu chó, được chủ dẫn bò xung quanh. Đến khi gã mắc đái thì dừng ở bãi cỏ. Ngồi chòm hỏm banh háng, vết rọc sau đít của gã cũng hiện rõ rệt, gã ôm lấy chân anh cầu đi tiểu nhưng mãi không được. 

Đến khi đũng quần gã dần ướt nước, những giọt nước chảy tỏng tỏng xuống thì phía sau đít gã cũng hiện diện mấy quả trứng gà. Từ trong lỗ đít, gã vậy mà nuốt 5 quả trứng gà đã luột còn vỏ. Vào lúc quả trứng thứ 5 được đẩy ra, gã cũng đã bắn tinh đầy quần. Hai chân gã mệt nên cả đít gã bẹp xuống đất, vết rách ở quần lại rộng hơn, đã dài đến bộ cả dái gã. 

Khi trở về nhà, điện thoại của gã đã đầy các thông báo như: Anh ngầu quá, đẹp trai quá,... Gã xoa lấy đũng quần tinh vẫn chưa khô hẳn của mình, lưỡi lè ra liếm một vòng quanh môi. 

Nếu kiểm soát được sở thích, thì hãy thử buông thả. 

Thứ Ba, 21 tháng 12, 2021

Chương 21: Trưởng phòng Hành chính Nhân sự

 Nhiều lúc, có những điều nếu chúng ta không tự giác đấu tranh có được, thì hậu quả xấu nhất sẽ thuộc về ta. 

Dạo gần đây, nó quen được một người bạn rất hợp ý. Anh nhỏ hơn nó 6 tuổi, đang là một sinh viên năm ba, tên Tấn, còn nó là cấp trên của anh trong công ty, trưởng phòng hành chính nhân sự. Hai anh em khá thân với nhau, ngoài công việc còn đi đến các bàn nhậu giao lưu. Nhưng thân nhất, phải nói đến một ngày anh bảo nó rằng: 

"Anh có chơi bạo dâm à?"

Ngày đó, vì quá xỉn nên nó vô tình lộ cái khóa cặc ra trước mặt Tấn. Tấn vậy mà không kì thị nó, nó còn biết anh là Boss nữa. Nó là Slave, đã sống cùng Boss của mình được 4 năm, Boss nó hơn nó 2 tuổi. Vậy là anh với nó bắt đầu kể chuyện cho nhau nghe  anh kể về Slave của anh còn nó kể về Boss của nó. 

Từ khi xác lập quan hệ, nó và Boss đã sống cùng nhau. Nó sinu hoạt như một nô lệ thật thụ, trần truồng ở nhà, cạo lông rồi đeo khóa, đưa tiền cho Boss giữ, trở thành nhà vệ sinh của Boss và nhiều thứ khác. Nhưng mà, nó cảm thấy, dường như Boss đang bắt đầu chán nó. 

Cuộc chơi cả hai được thỏa thuận là một với một để đảm bảo sự an toàn cho nhau. Ấy vậy, trong những lúc vô tình, nó thấy được ảnh Boss chơi những Slave rất lạ. Nhìn theo mấy tấm ảnh thì chỉ chụp mới đây, và thời gian Boss về nhà ngày càng ít. Hắn bảo hắn đi công tác, nhưng nó biết hắn đi đâu. 

"Anh nghĩ sao, nếu anh dạy dỗ Boss anh ngoan ngoãn lạo thì anh ấy không có lang chạ nữa."

Nó nghe là biết ý trong lời của Tấn, nhưng nó không làm được. Nó không nghĩ mình sẽ lên Boss bao giờ, nó chỉ biết ọc ọc chai bia rồi gục xuống bàn mà thôi. 

Nhiều tháng sau, một ngày nọ, khi nó đang giặt quần áo thì liền thấy rất nhiều vết bẩn, cũng kèm theo dấu hôn. Tuy nó biết Boss nó là Bi nhưng, nó cảm thấy có gì đó cảnh báo trong lòng nó. 

"Chỉ anh cách huấn luyện."

Khi nghe nó nói như vậy, Tấn cười lên: 

"Haha, em chỉ liền." - Tấn quơ chai bia và nói. - "Trước tiên, anh phải..."

Ngày tan tầm, hắn về nhà tối muộn, hắn cởi bỏ chiếc áo khoác nhuốm mùi nước hoa của tên cấp dưới dâm đãng ra và bước vào phòng bếp. Nô lệ của hắn vẫn nấu ăn ngon như vậy, mùi hương tỏa ra mê hoặc. Nhưng khi gục đầu xuống bàn, hắn biết là có chỗ nào đó sai sai rổi. 

Ma cuồng công việc thế mà lại xin nghỉ dài hạn đi du lịch, cả công ty ai cũng hết cả hồn. Thôi thì cứ ra ngoài khuây khỏa. Hoặc trong nhà khuây khỏa. 

Từ hôm đó, hắn không ngờ rằng nô lệ ngoan ngoãn của mình có thể ác liệt như vậy. Từng làm Boss dẫm đạp Slave dưới chân, vậy mà giờ đây hắn lại bị nó đụ hết ngày này qua ngày khác. Hắn chưa từng nghĩ mình phải mang khóa cặc và cầu xin được ra như thế. Hai núm vú xẹp lép của hắn bị chơi đến sưng táy lên. Từng làn roi quất xuống tấm lưng là mỗi lần hắn đau thấu. 

Căn phòng cách âm nô lệ đã từng quỳ gối trước hắn giờ đây đổi lại hắn phải trần truồng cúi đầu giữa hai tay. Thức ăn ngon lành ngày nào giờ chan thêm những mùi vị kinh tởm, giường nệm ấm áp cũng thay bằng lồng sắt lạnh lẽo. Quả thật là hắn có đi chơi nô lệ khác, nhưng hắn làm vậy có gì sai. Dù gì hắn cũng là Boss, không lẽ lâu lâu đổi món cũng không được sao. 

Hắn càng ngang bướng bao nhiêu, hình phạt càng gia tăng bấy nhiêu. Cái lỗ đít của một Boss, một Top giờ đây muốn khép cũng trở nên khó khăn. Cả cơ thể hắn tràn đầy vết xanh xanh tím tím, ngày qua ngày lại càng thêm nặng đô. 

Ngày trở lại công ty, hắn phải từ chối hết những đóa hoa dại mình đã cắm. Lần đầu trong cuộc đời, hắn đi đái nhưng phải núp trên núp dưới, con cặc to bự giờ đây đã nằm im trong cái khóa kim loại sáng bóng. Không còn bữa ăn trưa qua loa cho xong để làm việc, hân được chuẩn bị sẵn món ăn trong khay. Mùi vị thơm nồng như này nào, chỉ khác là cơm hơi nhão vì có trộn tinh trùng ở trong. Hắn cắn răng, nuốt xuống từng chút một. 

Khi hắn còn là Boss, hắn không hề kiểm soát Slave mình đến mức điên cuồng. Nhưng khi nô lệ của hắn đụ hắn rồi, hắn lại bị sự kiểm soát của nó làm cho hoảng sợ. Tất cả thiết bị điện tử hắn dùng đều bị cài phần mềm gián điệp, tiền bạc của hắn được chuyển vào tài khoản mới lập cho nó giữ, tài sản vật chất vẫn ở dưới tên hắn nhưng nó đã giữ hết giấy tờ, hắn bây giờ như kẻ trắng tay. 

Hắn ăn một ngụm cơm, nước mắt liền chảy xuống như đưa tiễn thân phận chủ nhân của hắn vậy. 

Vài năm sau, nó vẫn giữ mối quan hệ tốt với Tấn, vẫn là anh em tốt cho dù cả hai làm khác công ty nhau từ lâu rồi. Cũng nhờ có Tấn mà nó đã biết cách làm cho Boss nó ngoan ngoãn như bây giờ đây, đi còn chẳng dám đi xa nó, cứ đi gần gần đây này. 

"Nay để con giới thiệu cậu với bạn con."

Nó nói với Boss nó như thế, và ngồi xuống đối diện Tấn. Nồi lẩy sôi sùng sục, cả ba bắt đầu nâng đũa lên ăn. 

"Lẩu nóng vậy mà anh mặc áo khoác dày thế, cởi ra cho mát anh."

Tiếng Tấn vang lên khiến cho hắn khựng lại. Hắn đang mặc một chiếc áo khoác dài hơn đầu gối, loại áo hắn hay dùng khi đi công tác. Hắn xoay mặt ra nhìn nó, nó hăn xong miếng dê thì cười nói: 

"Cởi đi cậu."

Tay của hắn run run. Hắn cởi từng cúc áo, từng cúc, từng cúc một. Đến khi cởi xong, quả là mát thật vì hắn có mặc gì bên trong đâu. Một thân thể trần truồng, không quần, cũng không áo. 

Hắn qua bao năm chưa đeo cho nó món trang sức nào nhưng nó đã tặng hắn rất nhiều. Cặp khuyên vú, khuyên cặc, cặp khuyên dái, một cái đai trinh tiết sáng bóng, con căch giả được đặt làm riêng, thêm cái khuyên lưỡi cùng khuyên rốn. Mà đặc sắc nhất, có lẽ phải nói là hình xăm tử cung ở dưới rốn hắn. Ngày xăm hình xăm này, hắn biết hắn chẳng thể quay đầu được nữa. 

Nó gọi hắn là "cậu", xưng "con" nhưng vị trí ai là "cậu", ai là "con" thì tự trong lòng đủ hiểu. Trên bàn lẩu, nó đang bàn những dự định làm với "cậu chủ thân yêu" của nó cho Tấn nghe, Tấn lúc gật đầu, lúc góp ý, cứ như nói chuyện gia đình vậy. 

Nếu đã muốn ngang bước, thì hãy có bản lĩnh. 



Thứ Hai, 20 tháng 12, 2021

Chương 20: Bảo vệ ở trọ

 Một quỹ đạo cứ diễn ra như cũ, không dài không ngắn, trở đi trở lại cũng là vị trí ban đầu. 

Người đàn ông tỉnh dậy từ giấc mộng, trán hắn ướt đẫm mồ hộ hột, có lẽ là cừa gặp phải ác mộng chăng. Hắn vạch chiếc chăn trên người qua một bên, lộ ra cơ thể sáu múi hấp dẫn. Điều không thích hợp ở đây chỉ là hắn có đeo vòng cổ, lại đeo kẹp vú và một con cặc nằm gọn trong chiếc khóa sáng bóng. Hắn nhắm mắt rồi lại mở mắt, được rồi, không thể ngủ nướng nữa vì hôm nay là ngày hắn phải trực. 

Mỗi ngày trong phòng sẽ thay phiên một người làm tạp dịch như dọn dẹp, giặt quần áo cho năm người còn lại. Thức dậy sớm nhất để dọn dẹp lại căn phòng, hắn mò xuống phòng giặt, lấy mấy sọt đồ quần áo phòng mình, lần lượt cho vào máy và bấm nút giặt. Trong phòng cũng không phải chỉ có hắn, có những người thuộc ca trực của những phòng khác, họ trần truồng đứng tán gẫu như chuyện thường, còn rủ cuối tuần nhậu không. 

Sau khi giặt xong, hắn mang quần áo lên sân thượng treo và trở về phòng. Phòng hắn nằm ở bên phải lầu hai, hắn bò vào bên trong phòng. Bạn cùng phòng của hắn cũng đã tỉnh, hắn bò lại liếm láp chân từng người. 

Mới sáng sớm, họ đã đeo cặc giả lên hông rồi đụ hắn tới tấp. Bị đụ liên tục khiến hắn muốn bắn tinh, nhưng chẳng thể nào, con cặc bị giam y nguyên trong cái khóa siết chặt. Sau hơn một giờ thì đụ chán chê, tất cả chuẩn bị sửa soạn đi làm. 

Vì hôm nay hắn trực nên những gì hắn mặc đều phải qua ý kiến của bạn cùng phòng. Gọi là bạn cùng phòng thì không hẳn, nô lệ cùng chuồng hợp lý hơn, dù sao đến tên cũng không được gọi, chỉ được kêu mã số. Công việc của hắn là huấn luyện viên thể hình, thường mặc đồ bó sát phô diễn cơ thể nên cũng không được sử dụng mấy đạo cực dễ bị lộ. 

Hắn được đeo một cái như nút chai ở lỗ đít, khiến nó mở to có thể thấy cả bên trong. Một con cặc giả cảm biến được đặt vài bên trong cái lỗ, như bịt kín nó. Mặc một cái Jockstrap, thoa một chút dịch lên hai đầu vú là xong. Hắn phục vụ những người khác tắm xong thì mình cũng lấy đồng phục mặc vào, chuẩn bị cho một ngày mới. 

Nếu cảm thấy không rời bỏ được, cứ tiếp nhục nhịp sống. 

Chủ Nhật, 19 tháng 12, 2021

Chương 19: Nhân viên Nhân sự

Trong mỗi lần gặp gỡ, nếu tìm được người có sở thích giống mình, đó còn là những sở thích hiếm ai có thì ngại gì không giao lưu. 

Trời đã khuya, một người đàn ông mặc bộ đồ tây công sở bình thường đứng trong ngỏ như chờ đợi ai. Khi thấy bóng người quen thuộc đến, hắn bước nhanh ra chào. Trước mặt hắn là một thanh niên mạnh khỏe, cao hơn hắn và nhìn uy quyền hơn hắn. Hắn đưa tay cởi nít áo khoác ngoài thì người thanh niên ngăn lại: 

"Không cần thiết, hôm nay anh mặc không đẹp."

Hắn nghe xong thì khựng lại và tự giác quỳ gối xuống đất nhận hình phạt. Một dòng nước tiểu màu vàng chảy lên đầu hắn, hắn chúi người xuống cho anh tưới khắp lưng hắn dễ hơn. 

Sau khi người thanh niên rời đi, hắn lẳng lặng đi bộ về khu nhà cao cấp của mình. Hắn biết đến anh qua một cách tình cờ, một ngày nọ, hắn đi vào chỗ vắng định sẽ thủ dâm thì thấy một chàng trai trẻ dắt theo một gã đàn ông trần truồng bò trên đất. Hắn thấy hình ảnh đấy thì liền hưng phấn, cho người điều tra anh. 

Anh tên Tấn, sinh viên năm hai tại một trường đại học ở tiếng ở đất này, và dường như có nhiều mối quan hệ mờ ám với những người có cùng sở thích giống hắn. Bị mê hoặc bởi khuôn mặt và lối chơi của anh, hắn đến làm quen. Hắn giàu có, chức cao lại đẹp trai phóng khoáng nên tự tin anh sẽ chơi cùng hắn. Nhưng không, hắn đã lầm. Anh đặt ra cho hắn quy định, chỉ những ngày hắn ăn mặc anh vừa ý, anh mới chơi với hắn, còn không thì sẽ nhận hình phạt và quay về. Thành ra, số lần anh chơi hắn ít đến đáng thương. 

Hôm nay, hắn bận đến tận khuya nên cà vạt bị lệch, mái tóc vuốt keo đã bung ra, kết quả bị anh bỏ ngay. Nhưng hắn chẳng nản, sở thích của hắn là mặc đẹp, anh cũng thế, thì chuyện này là đương nhiên rồi. 

Lần gặp tiếp theo, hắn ăn mặc chỉnh tề dù đã tối muộn. Chiếc sơ mi thẳng thớm cùng quần âu là phẳng, mái tóc rẽ ngôi điển trai đã giúp hắn có một đêm vui. Chàng trai mà hẳn phục vụ ăn mặc sang đẹp hơn hắn, chỉ vì được mũi giày cọ thôi đã khiến quần lót của hắn ướt nhẹp. Hắn thỏa mãn vô cùng. 

Lại nhiều lần gặp, lại đổi qua nhiều gu ăn mặc khác nhau cùng các buổi chơi độc lạ xen kẽ. Nhưng tiệc vui nào rồi cũng sẽ tàn. Ngày hắn kết hôn, Tấn chuẩn bị cho hắn một bộ đồ cưới màu trắng bằng vải phi bóng. Hắn vậy mà mảy ra suy nghĩ, hay là thôi không cưới nữa. Tuy vậy, quỹ đạo cuộc đời hắn không dễ thay đổi, rồi hắn cũng cưới vợ sinh con. 

Rất nhiều năm về sau, khi con trai hắn lớn lên, hắn thấy thằng bé ăn mặc rất chỉnh chủ và bảnh bao. Một ngày nọ, hắn phát hiện trong phòng thằng bé có một bộ đồ tây có chất vải quen mắt lắm, loại mà hắn yêu thích khi phục vụ người thanh niên trong quá khứ. 

Đặt úp tấm hình người vợ quá cố, hắn đi chuộc con trai từ chỗ người kia. Con hắn ăn mặc bảnh bao nhưng miệng chỉ biết phát ra những lời dung tục, hắn mang nó về dạy dỗ, từng ngày, từng này. 

Nếu đủ can đảm để tiếp nhận sở thích, thì hãy nuông chiều nó. 

Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2021

Chương 18: Cảnh sát Hình sự

Đôi khi trong cuộc sống, có những chuyện chúng ta không thể nào nghĩ ra được, rất khó lý giải và khó hiểu. Hậu quả việc đó lại không đơn giản biến mất nhanh như cách nó xuất hiện. 

Trời nắng rạng rỡ sau cơn mưa phùng, gã cảnh sát khoác lên mình bộ đồng phục màu xanh đậm, đeo đôi vớ vào và bước vào cơ quan. Mọi người chào gã sau một tuần gã nghỉ phép đi chuyến du lịch gã đã kể nhiều năm. Gã tươi cười đáp lại mấy người bạn của mình rồi tìm chiếc ghế ngồi xuống, cảm giác đau xót từ chỗ nhạy cảm không ai biết đấy truyền đến, xấu hổ là gã vậy mà có phản ứng với điều ấy. 

Một tuần trước, sau khi suy nghĩ cân nhắc thì gã quyết định dùng ngày phép của mình để chuẩn bị cho một tuần du lịch xuyên việt mình hằng mong ước. Gã chuẩn bị đâu đó xong cả, leo lên con xe việt dã đi một chuyến dài. Mọi thứ vẫn ổn cho đến khi sau khi gã thức dậy trong giữa khuya ngày thứ nhất, gã phát hiện xung quanh tối đen và mình thì không hề nằm trong chiếc lều đã dựng. Gã nhúch nhích người, liền biết mình bị trói, hai tay trói ngược ra sau còn chân thì kẹp lại, cả người đang nằm trên một chiếc giường. 

"Ư... ư..."

Miệng gã ú ớ thành tiếng không rõ ràng, gã đã nghĩ tới đây là vụ bắt cóc tống tiền. Năng lực làm cảnh sát bao năm qua đã toi luyện cho gã sự bình tĩnh. Gã nhìn lại xuống người mình, cảm xúc phức tạp dâng lên. Gã không mặc quần áo lúc ngủ, mà là bộ đồng phục cảnh sát gã đã cất giữ ở nhà. 

Khi ánh sáng rọi khắp căn phòng, gã cuối cùng cũng nhìn ra kẻ bắt mình đến đây. Một người thanh niên đeo mặt nạ cao hơn gã, cơ bắp rắn chắc hơn gã, chắc chắn từng luyện võ qua, và đặc biệt, anh mặc trên người bộ đồng phục thứ hai của gã. Từ giây phút này, gã biết đây chẳng phải là bắt cóc tống tiền, mục đích thế nào gã chưa rõ nhưng đôi mắt gã nhìn anh chứa đầy hận thù. 

Suốt một tuần đấy, gã đã trải nghiệm những điều mà cả một đời trước đây gã chưa từng thử. Gã bị một thằng đàn ông chơi đùa núm vú, quấy phá cặc và hành hạ lỗ đít. Gã có thân thủ không phải tồi nhưng đều bại trước thành niên. Điều gã chắc chắn là thanh niên không phải đồng nghiệp gã, tâm lý bị chơi chẳng dỡ bỏ hơn. Thanh niên chơi gã như chơi tụi gái điếm bị gã triệt phá vòng vây, còn gì nhục nhã hơn khi bị đụ thông qua lỗ rách trên quần đồng phục chứ. 

Bản năng đàn ông của gã bị thách thức hoàn toàn khi thanh niên đâm xuyên cơ thể gã, làm gã bắn ra đến nước tiểu dầm dề. Gã không đi tiểu một cách bình thường, mỗi lần gã mót, thanh niên sẽ đâm con cặc nhựa vào đít khiến gã vừa hứng đụ vừa đái. Chiếc áo đồng phục bị cắt ở hai đầu vú lồ lộ ra, gã được mang lên chiếc kẹp kẹp siết vào đau điếng. Điều chứng tỏ gã kiên cường, là suốt cả quá trình, gã chưa từng rơi một giọt nước mắt nào cả. Dù gã không biết vì sao mình rơi vào tình cảnh này, nhưng gã không đổ lỗi cho mình vô dụng, gã luôn cố gắng chạy trốn, tuy vậy, lần nào cũng thất bại. 

Mỗi ngày trôi qua với gã tựa như một năm đằng đẵng, những bữa sáng tanh nồng nước đái cùng tình trùng, những bữa trưa nghỉ ngơi với món đồ chơi lạ mắt và chiều tối bị đụ xuyên suốt đê mê. Gã từng ói ra rất nhiều, xong bị ép nuốt lại tất cả. Gã nghĩ đây chẳng là gì so với năm tháng học ở trường, nhưng gã quên, gã không còn là chàng trai trẻ năm hai mươi tuổi có thể gánh chịu khổ sở nữa rồi. Chung quy, dù cây đao có sắc bén như nào, khi đã ở trên tủ kính thời gian lâu dài cũng sẽ mài mòn đi, nói chi là một cảnh sát chỉ ở yên trong văn phòng suốt thời gian dài như gã. 

Gã chưa từng cầu xin được tha, gã không nói một câu dư thừa sau khi biết mắng chửi là vô ích, thanh niên chỉ làm gã rên nhưng không cậy miệng được lời dâm của gã. Gã cảnh sát luôn có hy vọng rằng mình sẽ thoát ra khỏi thời gian này. Và gã đã đúng. 

Một buổi sáng như bao ngày, gã tỉnh lại, trước mắt gã không còn là căn phòng trong ngôi nhà gỗ nữa, mà là trong phòng hắn ở căn nhà mà hắn có từ cha mẹ. Xoa trên người, gã đang mặc một bộ đá banh bình thường ở nhà. Nhìn xuống giường, là đống hành lý gã chuẩn bị cho chuyến phượt. Gã vốn đã nghĩ những chuyện gã trải qua những ngày trước chỉ là giấc mơ dài, cho đến khi gã cảm thấy phía sau mình đau nhói. Gã cầm điện thoại nhìn màn hình, là một tuần sau khi gã nghỉ phép. Mở cửa tủ quần áo ra, trong số những bộ đồng phục nguyên vẹn là một bộ bị cắt rách rưới ở những vị trí nhạy cảm. Bên cạnh đống đồ chuẩn bị phượt của mình, gã tìm thấy một chiếc cặp lạ chưa từng mua bao giờ. Khi mở ra, gã đã biết, tất cả hoàn toàn xảy ra. Trong đó, chính là những món gã đã "dùng" trong suốt một tuần qua. 

Cuộc sống của gã sau một tuần đó đã trở về bình thường. Bên cạnh công việc của mình, gã lao đầu vào các cuộc điều tra, nhưng rồi manh mối hoàn toàn đứt đoạn, gã không tìm ra ai đã hãm hại gã. Với tinh thần thép, gã dần mang chuyện này vào quên lãng vì những cuộc điều tra không có kết quả. 

Một năm sau, gã đúng vào thời gian đó, xin phép một tuần và bắt đầu chuyến đi xuyên việt của mình. Lần này, gã hoàn toàn thực hiện được ước muốn, một chuyến đi rất mỹ mãn, rất tuyệt vời như gã đã nghĩ. Nhưng sau khi trở lại chỗ cắm trại định mệnh kia, gã bỗng cảm thấy thiếu thốn gì đó. 

Năm sau nữa và sau nữa, ai trong đơn vị cũng biết gã thích đi du lịch, cứ có phép là sẽ đi, họ còn đùa rằng gã đã mê một cô hướng dẫn viên nào đó rồi. Gã nhớ lại mà cười trừ. Qua bao năm, chỗ gã cắm trại khi ấy vẫn hoang sơ như vậy, có vẻ chưa ai muốn phát triển nơi này. Gã bước ra khỏi lều, ngồi lên chiếc ghế mang theo, nhìn khoảng trời đấy sương trước mắt. 

Nếu có người lạ đi qua, có lẽ họ sẽ thắc mắc, chỗ này có án nào sao mà cảnh sát lại tuần tra ở đây. Trước túp lều màu vàng, gã mặc đồng phục cảnh sát ngồi trên ghế như chờ đợi điều gì. Gã đã chờ vài năm, chờ thêm nữa thì đã sao đâu. 

"Chỗ này rất lạnh, bao năm rồi mà chú vẫn mặc ít vậy?"

Giọng nói mà gã tưởng như đã quên, khi vang lên gã vẫn nhớ đó là nhân vật nào. Một chiếc áo lông phủ lên đôi vai gã, giữ ấm cho con người mặc lớp quần áo mỏng manh giữa giá lạnh. Gã muốn quay đầu lại xem rõ khuôn mặt người kia nhưng hai tay người nọ giữ đầu gã lại. 

"Chú có mang theo bộ đồng phục rách kia không?"

Gã gật đầu một cái. Gã đã nghĩ trong đầu vô số lần gặp lại người này sẽ như nào, có khi sẽ đánh chết tên này, hoặc lôi đi báo án, hoặc hãm hiếp ngược lại, nói chung là không có cái kết nào đẹp. Ấy vậy, khi thật sự gặp rồi, lại chỉ nhẹ nhàng phục tùng như thế. Thậm chí tên đó còn chưa làm gì gã, mà gã thì đã cứng đến nhiễu tinh trong quần. 

"Mày muốn làm một bộ mới vào tao không?"

Gã mở lời sau một hồi dài im lặng, gã đã đợi nhiều năm nhưng giây phút này đã không đợi được nữa. Đời gã nát rồi, thì còn gì hối tiếc. Gã không biết mình có mắc bệnh tâm lý không, nhưng kể từ tuần nghỉ phép định mệnh đó, gã không còn hứng thú với phụ nữ, gã thử với đàn ông cũng vô vọng. Gã tìm đến bao nhiêu loại thuốc trợ nứng đều vô dụng như nhau, thứ làm gã chìm đắm duy nhất chính là một tuần ký ức xưa cũ kia. 

Bàn tay của người nọ xoa hai bên mặt gã rồi đến trên tóc. Khi bàn tay rời đi, gã muốn bật dậy giữ lại vì sợ thanh niên bỏ đi mãi mãi. Gã hỏng rồi, thanh niên này phải chiuu trách nhiệm với gã. Đáp lại gã, là cái vỗ chấn an. Từ đầu đến cuối, gã chưa từng quay mặt lại nhìn người nọ. 

Một dòng nước ấm kèm theo chất nhày chảy từ trên mái tóc đen huyền của gã xuống bộ đồng phục màu xanh trên người, thấm đẫm từng vệt đậm màu. Sau những lần ngồi chờ ở nơi này, gã đã tìm ra khoái hoạt cho mình. Gã dùng ngón tay cọ cọ thứ nhô giữa quần, gã nhắm mắt lại và thè lưỡi ra đón lấy thứ nước kia. Vào lúc gã xuất tinh đầy quần, gã biết gã đã triệt để hỏng hoàn toàn. 

Thời gian sau này, khi gã hỏi người thanh niên tên Tấn vì sao ngày đó làm vậy với gã, phải chăng gã đã làm gì khiến Tấn giận dữ. Dù gã đã quy phục Tấn nhiều năm nhưng gã vẫn còn thắc mắc. Tấn chăm chú xỏ chiếc khuyên qua ngực gã và bảo rằng, thời gian rãnh rỗi nên tình cờ theo dõi được một chú cảnh sát rất ngon. 

Nếu muốn sống bình yên, hãy luôn cảnh giác. 


Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2021

Chương 17: Ông chủ Rooftop

 Chúng ta trên cuộc đời này đều có quyền lựa chọn, không ai ép buộc ai, tất cả nằm trong lòng bàn tay của mình. 

Khi Tấn học đến năm 3, anh quen thân với một chủ quán nước có tiếng trong đất Sài Thành. Hắn có vẻ ngoài đẹp trai, tính tình hào phóng, đã ngoài 30, từng có một đời vợ, chung quy tất cả đều tốt nhưng lại có một sở thích, đó là đánh bài lột đồ. Hắn rất thích rủ bạn bè thân thiết chơi trò này, và cũng chưa bao giờ rơi vào tình cảnh lột sạch quần áo. Hắn thích nhìn những người bạn mình trần truồng, xấu hổ trước mặt mình, đáy có thể nói là tâm tư thầm kín bên trong của hắn. Ấy vậy, đó là trước khi gặp Tấn. 

Từ khi có Tấn tham gia vào bàn, bạn hắn hả hê còn hắn thì thảm. Bạn hắn thua chỉ dừng mức còn quần nhỏ, nhưng hắn thua đến độ chẳng còn mặc gì. Thường khi có người trong ván lột hết đồ thì ván kết thúc, hắn khi gặp Tấn thì không bao giờ chịu, sau nhiều làn thua đã cố chấp chơi thêm lấy lại tiếng. Với cái sự sõi đời của mình, có lẽ hắn đang tìm cho mình một lý do để thay đổi cách sống. 

Không lột đồ thì chỉ có đưa ra hình phạt, hắn một mình chịu hết. Từ đánh mông đến nhéo vú, thục dầu ở trần hay chạy bộ tại chỗ, hít đất hoặc kéo xà, hắn đều làm cả. Những ván tiếp theo, hắn thua càng đậm vì bạn bè của hắn bỗng chơi hay như Tấn, mỗi người bạn lại là một hình phạt. Ban đầu đơn thuần là phạt sức lực, nhưng dần dần phát triển mang hơi hướng nhục dâm. 

Hắn phải xưng em gọi anh với chúng bạn, phải quỳ lạy van xin, phải khoe đít khoe cặc. Lần đầu tiên hắn phải bú cặc đàn ông, lỗ đít bé như vậy mà phải xin lũ bạn đâm phá trinh. Hôm đó, từ 6 giờ tối, họ chơi với nhau đến 3 giờ sáng, những gì hắn muốn cảm nhận đều đạt được. Cái mới mẻ hắn thường nghĩ đến đều được làm cả, hắn không đếm xuể mình đã bắn tinh bao nhiêu lần. 

Sau đấy, tất cả ngủ một giấc rồi ai về nhà nấy. Lúc hắn thức dậy đã là giữa trưa, hắn nhìn dấu vết trên thân thể mình, sờ sờ một hồi lại nứng lên. Hắn làm thức ăn ăn tạm, ngồi chơi game đến chiều rồi lên đồ ra quán. Hắn chọn chiếc quần tây đen tôn lên đôi chân dài của mình, chiếc áo sơ mi bằng lụa tăng chất phong trần gợi cảm, rồi xịt nước hoa lên người. 

Khi đến quán, mọi chuyện vẫn như bình thường, hắn nhìn qua sổ sách, nói chuyện với nhân viên và ngồi nhâm nhi một chút. Mấy thằng bạn của hắn cũng dần dần đến, ngồi chung bàn với hắn, họ cùng rủ nhau tối nay đi chơi chỗ nào. Hắn dạo trước bận rộn nhiều, đa phần gặp bạn qua mấy ván bài linh tinh, nay lên đồ cũng là để hẹn đi chơi. 

Trong quán club nhạc xập xình, năm người đàn ông đã trên 30 phong độ chững chạc, mặt mày vẫn giữ như trai 20 thu hút chú ý của nhiều người. Trong đám người đó, hắn tia được một em gái xinh ngọt nước, tuy đít vẫn còn ê ẩm nhưng hắn đã muốn lên nồng.

"Tụi bây chơi đi, tao qua gặp em kia chút."

Hắn vẫy tay ra hiệu với em gái ở quầy, em ấy cũng đáp lại hắn bằng cái nâng ly. Hắn định lách người đển đi chỗ kia thì một bàn tay ôm lấy eo hắn. Hắn nhìn lại, đó là tay của bạn hắn, hăn nhăm mày.

"Làm gì vậy?"

Tên bạn của hắn cúi đầu xuống vai hắn rồi nói:"Đêm qua em chơi với tụi anh không sướng sao mà còn đi kiếm gái?"

Hắn cảm nhận bàn tay đang mò xuống đáy quần hắn, dù qua lớp quần tây nhưng cảm nhận rất rõ. Hắn định vùng người rời khỏi, mà một người bạn khác của hắn đã lên sờ lấy phía trước của hắn. 

"Nhỏ đó sao thỏa mãn em được? Để tụi anh đâm em còn đã hơn khi em đâm nó đó."

Không phải "mày", không phải "ông" mà là "em", tụi bạn hắn gọi hắn là "em" một cách ngọt xớt như mía lụi. Giữa một sàn quẩy đang dần cao trào, một chút hành động của bọn họ cũng được người ta nhìn thành là đang quẩy. 

"Bọn mày..."

Hắn tính là qua một đêm rồi thôi, thử một lần rồi dừng chứ không định lâu dài. 

"Em cứ việc tận hưởng, bọn anh sẽ phục vụ em tới bến."

Nhạc trong club dần chuyển sang những loại mê man ái muội, bọn đàn ông vậy mà cạ lên nhau. Hắn bị bốn tên đàn ông vây quanh, cạ đến nứng lên, đến khi họ dẫn hắn vào nhà, lột sạch hắn ra thì hắn mới dần tỉnh khỏi mê man. Mà hắn sau đó đã tự nguyện rơi vào cơn mê, đắm chìm nhục dục. 

Nếu đã không nghĩ đến tương lai, đừng thử dù chỉ một lần. 

Thứ Năm, 16 tháng 12, 2021

Chương 16: Sinh viên Quay phim Điện ảnh

 Cuộc sống nhiều lúc đã rất mỏi mệt, chúng ta không cần thiết phải tạo nên nhiều gánh nặng cho ai. Trừ khi có khả năng giải quyết, không thì chạm vào cuộc đời của bất kỳ ai. 

Trong một nhà vệ sinh nào đó, một gã to con trần truồng đang quỳ trước bệ bồn cầu, khuôn mặt hung tợn hiện lên vẻ tủi nhục. Chàng trai với vẻ mặt sắc bén sau lưng tên này, giơ tay lên nắm đầu gã nhấn vào bồn cầu rồi xả nước. Sặc nước như thế mà con cặc gã lại cứng lên đến lạ, hai tay gã bị trói sau lưng nên chẳng thể che đậy cái thứ xấu hổ này. Ba tháng trước, gã không nghĩ mình sẽ trở thành như bây giờ. 

Gã là kẻ có sở thích bắt nạt kẻ yếu, lôi những tên nhỏ người hơn gã vào nhà vệ sinh, bắt ép lột đồ quay phim để tống tiền, gã không quyền không thế nhưng lại có cơ bắp từ những công việc làm thêm bổ trợ, gã đều dễ dàng thực hiện âm mưu. Không biết là trách vận gã đen hay những con mồi chưa bị gã nhắm đến may mắn, gã ấy vậy mà nhắm phải Tấn, ác mộng của gã chính thức bắt đầu. 

Lúc xưa gã là người cầm máy quay phim, bây giờ gã là con mồi quỳ bẹp dưới đất. Trước kia gã chậc lưỡi chế nhạo mấy thằng yếu đuối lộ ra cơ thể trắng bóng của chúng, ngày nay gã nhục nhã lột từng chiếc áo chiếc quần xuống khỏi thân. Khi đó, gã bắt nạn nhân phải dập đầu quỳ lạy gã xin tha, lúc này gã bị dắt bò trên sàn như một con chó súc vật. Gã thích nhất là mặc quần cộc, áo ba lỗ để khoe ra cơ thể lực lưỡng nhưng giờ nào dám nữa, trung thành với quần dài, áo có tay, bởi gã chẳng muốn người khác nhìn gã dị nghị, vì sao gã không có lông chân hay lông nách. Gã bị cạo trụi hoàn toàn đổi lại không bị triệt lông vùng tam giác, nếu chỗ đó triệt, gã thật sự sao dám ra đời nhìn ai nữa? 

Gã có từng phản kháng không? Có. Gã luôn tìm cách đánh trả lại Tấn, nhưng lần nào cũng thất bại. Sau mỗi lần thất bại, gã lại bị phạt nặng hơn. Gã từ một thằng chỉ biết dùng cặc để đụ gái, vậy mà giờ đã biết cách tự sướng bằng lỗ đít như nào. Mà đây không phải trọng điểm, quan trọng ở chỗ, gã được Tấn dạy cách nứng bằng việc uống nước bồn cầu. 

Sau ba tháng dạy dỗ liên tục, Tấn đã dạy được con cặc gã biết sướng khi uông thứ nước dơ bẩn này. Gã từng ói, từng ọe, từng chảy cả nước mắt khi chỉ chạm mặt vào bồn cầu, mà giờ lại sung sức uống nước này không ngừng, gã vậy mà thấy nó ngon. Gã bắt nạt người khác tại nhà vệ sinh? Vậy Tấn sẽ biến gã thành cái nhà vệ sinh di động. Nứng khi ăn phân, nước đái, sống vì làm bồn cầu, Tấn "giúp" gã từng bước một hoàn thành. 

Vào ngày "tốt nghiệp", gã chính thức làm một bồn cầu thực thụ, Tấn mời những nạn nhân mà gã từng làm khó dễ đến thăm nhà gã. Ở giữa căn chung cư diện tích vừa phải, khi bật đèn sáng, các nạn nhân có lẽ sẽ khó mà quên được thời khắc này. Họ nghĩ hôm nay đến đây sẽ bị tên khốn này nhục nhã, nhưng không, kẻ từng bắt nạt họ bây giờ lại trần truồng cầu xin được uống nước đái của họ. Còn gì tốt hơn như giờ sao? Quả báo tự nhiên đến này, họ không tận dụng quả là có lỗi với trời xanh. 

Nếu bản thân thường hay đi đêm, thì hãy cẩn thận những bước chân mình in dấu. 

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2021

Chương 15: Cảnh sát Cơ động

 Chúng ta đều có trong mình những điều rất riêng, những bản chất biệt lập, sẽ có người lựa chọn thể hiện, có người sẽ không. Chúng ta đều có quyền lựa chọn, và lựa chọn khôn ngoan không phải ai cũng biết. 

Đường phố về đêm dần thưa người, tại ngã ba xe cộ đang dừng đèn đỏ có một anh cảnh sát cơ động mặt mày sáng sủa ngồi trực. Người mặc đồng phục màu đen ấy ngồi với tư thế thẳng lưng, rất nghiêm trang, nhưng nếu đi lại gần người này thì sẽ thấy điều lạ, có những giọt nước đang rỉ giữa quần người này. Người nọ quẹt tay xuống đũng quần rồi mang lên miệng liếm. Nó khà ra một hơi, cảm giác đái trong quần trong lúc trực chốt như này, thật là đã. 

Nó là một đứa biến thái có sở thích đái trong quần. Nó nhận ra mình có sở thích này vào vài năm trước, nhưng chỉ dám thử trong vòng một năm nay. Dưới sự chỉ dẫn của một người bạn, nó dần có thêm động lực tiến xa hơn. Bắt đầu từ những trận nhịn đái khi chơi bóng đến khi tự tin đái trong hồ bơi, đó cũng là cả quá trình. 

Lúc đầu, nó có chút kháng cự nhưng càng về sau, cơn dâm đã chiếm hữu cả não của nó. Nó chia tay bạn gái quen nhiều năm, mặc kệ cô ấy có khóc thế nào đi nữa. Nó đổi hết quần áo trong nhà thành thun lạnh thể thao cho dễ kích tiểu, nó bổ sung thêm dàn quần tây sơ mi bên cạnh đồng phục và theo đuổi đam mê. 

Một chàng trai bình thường có thể đái trong quần là cả quá trình. Những hôm đầu, nó mất hơn cả tiếng chỉ để rỉ ra từng giọt nước, may là người bạn kia rất kiên nhẫn, anh giúp nó từ từ có thể đái được. Quần đá banh, quần thể thao, quần tây, nó đái không xót một cái nào. Từ đái trong nhà, sở thích nó phát triển thành mặc những quần tối màu đái nơi công cộng. 

Nó hiện tại mặc một thân đồng phục, nó ngồi đến sáng thì chỗ quần cũng khô. Leo lên xe trực, nó chạy về mà không biết gần chỗ trực của nó có hai ba tên cảnh sát khác tán gẫu. Họ nhìn vào bức hình chụp được trên điện thoại. Chàng cơ động đẹp trai với đũng quần ước nhẹp. Họ đi đến chỗ anh cơ động vừa ngồi, một vũng nước đã khô ở đó. Có vẻ, cục cảnh sát sắp có thêm một cảnh khuyển nữa rồi. 

Nếu không có tài che giấu, thì hãy hành sự cẩn thận. 

Thứ Ba, 14 tháng 12, 2021

Chương 14: Giám đốc Điều hành

 Chúng ta sẽ luôn có những hành động không suy nghĩ rõ ràng, trong cuộc sống này có rất nhiều điều thứ thế. Tuy vậy, hãy luôn có sự cẩn thận. 

Nửa đêm, người đàn ông mặc đồ tây mệt mỏi đi vào nhà. Vợ gã đang đợi trong phòng khách, đứa con nhỏ đã ngủ từ lâu. Gã mệt mỏi nên chẳng buồn miệng ăn, người vợ thương chồng, đành nhìn chồng mình tiếp tục vào phòng làm việc. Cô dọn lại bàn ăn, mang thức ăn đóng gói vào tủ lạnh. Trước khi bước vào phòng, gã hôn cô một cái chúc ngủ ngon. Tâm trạng trùng xuống của người vợ ngay lập tức được khôi phục, cô cũng mong gã xong việc sớm. Gã gật đầu, nở nụ cười và vào phòng. 

Trong căn phòng làm việc, gã bỏ cặp tài liệu xuống, đi đến trước gương và cởi từng đồ vật ra khỏi người. Áo khoác, cà vạt, từng cúc áo sơ mi dần dần được mở ra cũng phơi bày phần tối của gã đàn ông có vẻ ngoài nam tính này. Bên trong quần áo đi làm của một giám đốc điều hành, ấy vậy mà gã lại mặc một bộ đồ bơi liền mảnh của phụ nữ, vải còn lại là loaii lụa bạc tạo nét đĩ điếm. Hai đầu vú thấy rõ rành trên áo, háng lộ hẳn cái khóa cặc qua lớp vải mỏng còn khi banh chân ra, dễ dàng thấy thứ đang cắm vào đít gã. Gã chụp một tấm ảnh trước gương, xấu hổ mà gửi vào nhóm nhắn tin chung, gã vuốt mặt đau khổ. Đã một năm rồi, tình trạng này đã một năm qua. 

Một năm trước, gã cùng nhóm bạn bè nay đã lập gia đình quyết định một lần đi phượt xa vợ con. Nhóm có 6 người đàn ông, cả bọn xin nghỉ phép năm, để lại vợ mình rồi cùng nhau mà đi. Những ngày đầu chơi rất vui, đến khi ra biển, đó là bãi tắm không quá đông người. Trong tình cảnh vậy mà gã lại gan cạ quần bơi mình vào mông một anh trai đẹp, khi người đó phát hiện quay lại thì gã cười xuề xòa, bảo nhầm lẫn thôi, việc như vậy cứ tiếp diễn vài lần. Sau đó, thanh niên đẹp trai tức giận đi lên bờ thì gã mới buông tha. 

Đêm đó, cả bọn trải thảm trên bờ biển, họ nhậu với nhau. Dù đã trung niên nhưng sức còn khỏe lắm, có cơn men đi vào nên cả bọn không sợ gì cả, nhảy xuống biển trong đêm. Đó cũng là lúc làm gã hối hận nhất. 

Khi đi xuống biển, gã mặc một chiếc quần bơi nam tính, khi trở lại trên bờ, gã trần truồng ôm lấy chỗ đó, rãnh tay lấp ló hình dáng một ánh kim loại sáng bóng. Gã đi chậm rãi lên bờ, trong lúc đó, anh em của gã tiến gần lại gã. Gã định giải thích thì nhìn thấy con cặc trong quần mỗi thằng cứng ngắc, thông qua chỗ trống của chúng, gã thấy chàng tranh niên ướt nhẹp đứng bên thùng đá uống bia của tụi gã. Gã nhào lên định bắt thanh niên, chính anh là người đã lặn xuống trong lúc gã tắm biển, tuột quần và đeo cái lồng biến thái vào cặc gã nhưng gã ngay lập tức bị anh em mình túm lại. Gã đâu biết thứ đá cả tụi gã dùng đã bị bỏ thuốc, gã càng không ngờ mình lại bị anh em mình cưỡng hiếp. 

Kể từ đêm đó, chuyến đi phượt của họ trở thành chuyến đi đụ, từ một vài ngày trở thành nửa tháng rong chơi. Gã từ anh em của bọn trở thành con đàn bà cho anh em gã, gã cố gắng bỏ trốn nhiều lần nhưng bất thành, lúc bị bắt về càng bị chơi ác hơn trước. 

Vào ngày cuối của chuyến đi, gã nghĩ gã sẽ giải thoát nhưng đời nào ngờ được. Đám anh em gã nhận được một thùng hàng, bên trong toàn những thứ vui vẻ và sách báo các loại. Chuỗi ngày ác mộng của gã chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi. 

Từ khi trở về, một năm qua, gã chưa từng đụng qua vợ mình lần nào nữa. Gã từng là người có dục vọng rất cao nhưng nay đã không "thịt" vợ mỗi đêm nữa. Gã vào phòng khi vợ đã ngủ và thức dậy khi vợ chưa thức, chỉ vì gã sợ hãi. 

Gã sợ vợ mình thấy đầu ngực mình có hai lỗ xỏ, gã sợ vợ mình phát hiện con cặc dũng mảnh đang nằm trong cái khóa nhỏ bé, gã sợ vợ mình biết ngay cả khi ngủ gã cũng phải mang đồ chơi. Gã được 5 người anh em chí cốt thương yêu hết mực. 

Gã được mặc những đồ lót, đồ bơi của vợ anh em mình. Gã được anh em mình chăm sóc lông kĩ càng, không chừa một cọng nào cho sạch sẽ. Gã được anh em yêu thương bằng cách cho gã hưởng đãi ngộ làm vợ anh em thật nhiều. Thậm chí gã còn được anh em giúp trở thành nơi họ xả nổi buồn nữa chứ. Họ yêu thương gã hơn vợ của họ rất nhiều. 

Sự nghiệp của gã ngày càng đi lên, gia đình hạnh phúc đủ đầy, gã vậy mà vẫn khóc trong đau khổ. Một người đàn ông phải xin phép nhóm đàn ông khác để được làm tình cùng vợ, vừa làm tình vừa phải đeo con cặc giả to khủng. Gã còn phải nuôi gia đình, nếu năm tên này hợp lại chèn ép, gã sợ chẳng kiếm được mấy đồng. Quan trọng hơn hết là sỉ diện, gã làm trong ngành quan hệ rất rộng, một khi bí mật này bại lộ, gã chỉ còn cách chết đi làm lại. 

Trong một lần đi vệ sinh ở tiệc rượu, gã gặp lại thanh niên đã "giúp" anh em "yêu" gã như bây giờ. Thanh niên bây giờ nhìn đã trưởng thành hơn rất nhiều, gã tức giận kéo thanh niên vào buồng vệ sinh và chất vấn vì sao khiến gã trở nên như bây giờ. 

"Nhầm lẫn mà thôi."

Nhân lúc gã đơ ra vì câu nói này, người thanh niên đảo ngược tình thế, gã bị đẩy ngồi xuống bồn cầu. Chưa kịp phản ứng, dòng nước xối xả từ vội xịt dội xuống gã. Chiếc áo sơ mi trắng ướt đẫm, hiện lên bờ ngực vững trải, kèm theo là hai khuyên vú sáng bóng cùng một hình xăm lạ giữa ngực. 

Tấn rút dây lưng của gã rồi trói hai tay gã dơ lên và nhét giấy vệ sinh vào miệng gã. Anh làm xong thì rời khỏi, mặc kệ gã. 

Gã sau đó nhanh chóng tháo mối trói của anh, nhưng người ướt nhẹp làm gã chẳng dám đi ra. Vào lúc gã tuyệt vọng nhất, người đẩy cánh cửa ra không ai khác chính là anh em của gã. Họ bước vào, xé đáy quần gã và rút con cặc giả trong đít gã ra, bắt đầu đụ gã đến khóc. 

Nếu đã cố tình nhầm lẫn, thì sẽ vô tình nhận đắng nuốt cay. 




Chương 50: Thị trường ngầm Cafo

"Dịch vụ chăm sóc nuôi dưỡng vì một trật tự xã hội theo nhu cầu" - Vì sao tôi phải đọc thứ này? Đây là gì đây?  Đôi tay đã ấn mở m...