Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2022

Chương 50: Thị trường ngầm Cafo

"Dịch vụ chăm sóc nuôi dưỡng vì một trật tự xã hội theo nhu cầu"

- Vì sao tôi phải đọc thứ này? Đây là gì đây? 

Đôi tay đã ấn mở một tệp tin kỳ lạ, và tiếp tục lướt xuống bên dưới. 

"Phần 1: Tổng quan dịch vụ 

Dịch vụ chăm sóc nuôi dưỡng vì một trật tự xã hội theo nhu cầu (Care Anyone For Order - gọi tắt là "Cafo"), là một gói dịch vụ được bảo trợ bởi một trong số những công ty uy tín nhất giới BDSM trong nước. Công ty có tầm nhìn hướng đến các điểm cực khoái mà giới BDSM nội địa chưa từng có và phát triển nó trở thành thói sinh hoạt của cộng đồng. 

Nhằm thực hiện điều đó, gói dịch vụ Cafo ra đời để tạo nên một tương lai thịnh vượng. Thông qua các hoạt động chăm sóc, nuôi dưỡng và giáo dục, Cafo tạo ra các giải pháp cung cấp nguồn lực cho các cá nhân trong xã hội, đóng góp vào quá trình quy hoạch, an sinh."

- Một hồ sơ năng lực về dịch vụ BDSM? Là mại dâm? 

Đôi tay lần mò từ từ xuống vị trí khó nói. 

"Phần 2: Dịch vụ cung cấp 

Cafo có nhiều dịch vụ cung cấp cho các cấp độ khách hàng khác nhau, cũng như đa dạng hóa sự lựa chọn, trong đó có thể trình bày sơ lược như sau. 

Đối tượng dịch vụ: Tùy biến, đa dạng các giới. 

Các gói dịch vụ: 

Gói cấp tốc, thực hiện trong thời gian ngắn. Trả ngay kết quả hoàn mỹ như mong muốn, dưỡng dục các cá thể chỉ định để đạt được kết quả mong muốn. 

Gói sẵn sàng, hàng có sẵn từ trong dịch vụ. Trao đổi hàng hóa và sử dụng ngay, không cần chờ đợi. Tùy theo mức độ cao cấp của hàng mà sẽ thương lượng sau. 

Gói nuôi dưỡng, sử dụng trong thời gian dài, có mục tiêu dài lâu và càn dưỡng dục. Chia ra các hệ giáo dục và đồng hóa hàng hóa theo tiêu chuẩn cao. 
Ngoài ra, để chi tiết và thiết kế gói theo nhu cầu, vui lòng liên hệ để thương lượng. 

Cấp độ hàng hóa: Được chia thành các cấp độ theo danh tính, theo chất lượng cơ thể. Tùy theo nhu cầu khách hàng sẽ được thiết kế món hàng riêng phù hợp."

Xoa nhẹ xung quanh bằng tay mình, ôm trọn lấy, thả lỏng. 

- Buôn bán nô lệ ư? To gan thật, làm công khai tới vậy. 

Một thứ gì đó đang dần ngẩng đầu lên. 

"Phần 3: Nhu cầu

1. Khách hàng 

Nếu khách hàng đang có nhu cầu, vui lòng liên hệ với số điện thoại được liệt kê để nhận được sự tư vấn. Hoặc gửi thư qua địa chỉ này nhằm trình bày cuộc giao dịch của mình. 

2. Tuyển dụng

Nếu bạn đang muốn tìm kiếm mộ công việc, vui lòng gửi sơ yếu lý lịch cùng ảnh chụp toàn thân qua địa chỉ thư này để tìm kiếm cơ hội cho riêng mình. Chúng tôi chào đón bạn. 

3. 

Nếu muốn thử thách bản thân đưa ra những lựa chọn, hãy sẵn sàng chịu trách nhiệm cho điều đó."

- Thật ngớ ngẩn, có ai chơi khăm mình à? 

Tay định ấn tắt tập tim, thì nhìn vào tấm nền trang cuối, một dòng chữ chìm. 

"Concentrated animal feeding operation - Hoạt động nuôi dưỡng động vật tập trung"

Mỗi một thứ tồn tại trên đời đều có lý của nó  và dịch vụ này cũng như vậy. 

Bên trong một bộ đồ tây đắt tiền được may đo từng đường chỉ cẩn thận, biết đâu lại là một cơ thể đói khát với hai đầu vú ửng đỏ, chỉ cần chạm vào là có thể cứng thành một túp liều. 

Cũng có ai dám chắc rằng người bác sĩ thành đạt trong một bệnh viện tư nọ, phải chăng mỗi đêm đều dùng khuôn mặt lạnh lùng để cầu xin được uống tinh dịch đàn ông không? 

Đàn ông thành đạt có vợ có con thì thế nào? Cũng có thể banh rộng lỗ đít chờ người mời đụ, sẵn sàng từ bỏ tôn nghiêm người chồng, người cha mà quỳ dưới háng kẻ khác. 

Chẳng có gì là cố định cả, nay một người có thể là chủ nhân, hành hạ biết bao nô lệ, thì ngày kia lại trở thành con chó rên ư ử vì không được mở khóa cặc. 

Quyền lực đâu thể nào mãi mãi, người sếp công an giao thông, anh an ninh xanh lá, hay là gã cơ động hung hãn, tụ chung cũng sẽ có lúc đái ướt cả quần, cả người đầy mùi khaim từ lòng vinh hạnh vốn có trở nên dơ bẩn ngục nhã tận cùng. 

Làm một cầu thủ tài năng hay ngôi sao lớn thì có khác gì nhau, số phận như những kẻ lưu manh xó chợ, bị lột quần cương hiếp là chuyện dễ như trở bàn tay. 

Kiêu ngạo, hiền lành hay vô tội thì cũng chẳng ảnh hưởng gì khi đã trở thành mục tiêu, ngoan ngoãn nghe lời hay không đều chung kết quả, đã là đàn ông, thì phải nên chịu được những điều diễn đến. 

Quyền lực, tiền tài, danh vọng, địa vị, tôn nghiêm, tài năng, thể lực, trí lực, tất cả sẽ trở nên kém quan trọng khi đàn ông quay về bản chất nguyên thủy của mình, một giống đực nghĩ bằng thân dưới. 

Bộ não thông minh đến đâu cũng không nhanh bằng cơn nứng sảng, có mặc quần dày thế nào đi nữa cũng chẳng ngăn nổi túp lều. Những tên đàn ông dễ dàng bị chia phối bởi cơn nứng tình là con mồi ngon lành cho thợ săn. Nhưng tên đàn ông cứng rắn sắt thép là chiến lợi phẩm đầy thử thách. Miễn vào tàm ngắm thì mọi thứ đều ngon lành. 

Bắt nhốt, trói chặt, cưỡng hiếp, đánh đập, hành hạ, khóa cặc, xỏ khuyên, ngắt vú, đá dái, roi da, thông lỗ,... muôn vàn cách thức để dạy dỗ một thằng đàn ông hoang dã nhất phải vào khuôn khổ. Giá trị của đàn ông tăng lên khi có nhiều trải nghiệm, giá trị của giống đực tăng lên theo từng cơn nứng chất lượng. 

Một khi đàn ông sa ngã, anh ta sẽ trở thành giống đực nứng sản. Một khi giống đực sa ngã, nó sẽ trở thành giống cái, thành đĩ, thành điếm, thành nhà vệ sinh, lỗ chứa tinh hay bất cứ thứ gì thấp hèn nhất có thể. 

Nuôi dưỡng đàn ông theo cách nuôi gia súc, giúp anh ta nhận ra chính mình nhanh hơn trước hơn bao giờ. Dịch vụ nuôi dưỡng gia súc tập trung, những con gia súc có khuôn mặt hình người, không tên không tuổi không quê quán, tìm kiếm những người chủ hợp ý mình. 

Thế giới có hơn 8 tỷ người, chúng ta bắt đầy không bình đẳng thì vị thế đừng nói đến công bằng. Kẻ yếu sẽ bị kẻ mạnh trị, kẻ mạnh sẽ bị kẻ mạnh hơn khuất phục, vòng tròn nối tiếp nhau để quy về chung một mối. Cặc ngắn hay dài không quan trọng, quan trọng có được sử dụng nó hay không. Đàn ông, giống loài tự cho quyền chinh phục, cũng chính là loài dễ sa ngã nhất. 

Con trai, đàn ông, giống đực hay đĩ dâm, giống cái, chó điếm, tất cả đều là một cách gọi trong những trường hợp cơn nứng sản lên ngôi. 

"Kẻ mạnh là kẻ thống trị." - Trương Quốc Tấn, Chủ tịch Thị trường ngầm Cafo. 

Hết. 






Thứ Ba, 8 tháng 11, 2022

Chương 49: Kẻ đào tẩu

Vòng tròn lẩn quẩn không hồi kết, chỉ khi dám đương đầu thì tất cả mới có thể giải thoát, nhưng mấy ai nào dám dũng cảm nghĩ như vậy? Số lượng chẳng bao nhiêu. 

Một căn nhà trọ bình thường như bao căn khác, một anh nhân viên công sở vừa đi làm về lấy tay ấn vân tay để mở cửa, và từ từ dắt xe vào. Gạt chống, anh để tạm chiếc cặp trên yên xe và từng cúc áo dần được mở ra. Nhịp sống thường ngày vẫn vậy, bên ngoài là một người đàn ông thành đạt, về "nhà" rồi thì chẳng kém chó là bao. Cởi xong rồi thì anh lụi cụi mang đồ để vào tủ, để chờ lượt giặt. 

"Chú cứ đặt đó đi, chút anh giặt giùm luôn cho."

Lời nói từ ông anh chung trọ, mọi thứ sẽ chẳng có gì lạ nếu không phải cả hai trần truồng đối diện nhau. Anh mở tủ đồ của mình, lấy lên chiếc vòng đeo vào cổ, trong khi ông anh kia thì đang chuẩn bị giặt quần áo. 

"Hôm nay anh về sớm vậy? Bình thường thấy muộn lắm."

Ánh sáng đèn chiếu trên trần làm cái khóa cặc bằng kim loại của hai người trở nên sáng bóng, ông anh cười giả lả nói: 

"Hôm nay không có ca của anh, sắp xếp về giờ này được. Thôi chú lên đi, lề mề nữa là làm bồn cầu bây giờ."

Nói rồi, ông anh vỗ vai anh xong đi vào chỗ giặt quần áo. Một trưởng khoa bệnh viện lớn cuối ngày lại làm nô lệ giặt quần áo cho những nô lệ khác, không phải nhà cao, cũng không có cửa rộng, vợ con chẳng gì, chỉ biết chui háng đàn ông làm hạnh phúc của mình. Anh thở dài. 

Anh sống ở đây được ba năm rồi, từng bức ảnh trên tường trong đường đi lên cầu thang anh đã xem đến nhàm chán. Nhìn tưởng như nghệ thuật lắm, nhưng cũng chỉ là chuồng nuôi nhốt nô lệ. Nói cho cùng nơi này, có người tự nguyện vào thật, tuy vậy chẳng là gì so với số bị bắt, bị lừa vào đây. Nếu người trưởng khoa khi nãy là tự nguyện thì anh chính là trường hợp hai. 

Nhớ lại năm đó, anh đã tin tưởng người anh em của mình hết mực, xem họ như ruột thịt, đối xử hết lòng, rồi nhận kết quả đắng chát bằng cả đời người. Trao niềm tin cho một người, đổi lại bị chà đạp lòng tự tôn, đánh mất tự do, đường đời vạch sẵn nhiều năm cuối cùng tab thành tro bụi. Lúc chưa được thuần hóa, nằm trong lồng sắt, hằng đem anh đều đau đớn đến không thể ngủ được, bao nhiêu tra tấn tủi nhục anh cũng chịu đựng, nhưng lại yếu đuối phút chốt rơi nước mắt chỉ vì bị phản bội. 

Từ một người đàn ông dự định sẽ cưới vợ sinh con, trở thành nô lệ trần truồng quỳ dưới chân người khác là cả một hành trình. Ngày bị đâm đến mức bắn ra nước đái, chủ nhân đã hỏi anh rằng: 

"Có thấy sướng không?"

 Anh gật đầu, anh sủa, anh bảo sướng lắm, rất sướng. 

Đàn ông vốn là sinh vật nghĩ bằng nửa thân dưới. Anh thừa nhận, về mặt sinh lý, anh đã hoàn toàn bất lực trước cơ thể của chính mình, nó không còn là của anh nữa. Anh sẽ cảm thấy sướng khi bị nhét con cặc vào sâu trong đít mình, đầu vú anh sẽ căng lên và cứng lại chỉ vì một cái chạm tay nhẹ qua, con cặc anh tự hào sẽ trở nên ngứa ngáy khi không được mang khóa, và anh thậm chí thấy nước đái, vớ lâu ngày rất thơm, dùng đến nghiện. Anh biết cơ thể đã bị cải tạo, anh sẽ chẳng trở về được như trước nữa, anh biết. 

Tuy vậy, tâm lý của anh vẫn còn một bờ tường cuối cùng. Anh tuân lệnh chủ nhân, nhận giáo huấn, dạy dỗ  ấy vậy vẫn giữ được bản ngã của mình, chưa từng lệch đi quá xa. Tính người của anh vẫn rất đậm, và hơn xa so với thứ đang chứa nước tiểu của anh, thứ mà đã từng là một con người. 

Ánh mắt là cửa sổ của tâm hồn, và anh thật sự thấy vậy, ít nhất trong trường hợp này. Ánh mắt thèm khát của bồn cầu khi nhìn về dòng nước chảy từ phiễu nó sắp uống, khác xa hoàn toàn ánh mắt cương trực của một vị có máu mặt được dàn trên ngực nó. Nó bị che kín mít mặt, chỉ có một tấm hình làm chứng minh thân phận, nhằm để nhục nhã nó và răn đe, tuy vẫn màu mắt ấy, con mắt ấy, nhưng anh cảm thấy, người trong ảnh thật sự đã khôn tồn tại nữa rồi. Trước mặt anh bây giờ, chỉ là "thứ", phần "người" hay "con" đều nhạt dần đi. 

Anh không muốn mình trở nên như vậy, chỉ cần tuân theo lệnh của chủ nhân và ngoan ngoãn, đó là điều anh luôn làm tốt để không bao giờ phải làm một chiếc bồn cầu như này. Tuy vậy, anh cũng không muốn suốt đời mình chỉ có thể xuất tinh bằng cách bị đâm đít hay tác động, anh muốn được cầm nắm, muốn được đụ người khác. Tuy anh không còn hứng thú với phụ nữ nữa nhưng không đồng nghĩa anh luôn muốn mình bên dưới. Hoặc có lẽ, không muốn ở trong thân phận như này nữa. 

Bước dần lên phòng mình, căn phòng đã tắt đèn vì cũng đã muộn, có người hôm qua cùng phòng chung sống với anh, hôm nay đã được đóng thành hàng, có người thì đã ngủ mất, anh lủi thủi trèo lên chỗ ngủ của mình, rồi thiếp đi. 

Tích tắc, tích tắc. 

"Này..."

Có ai đó đang lay người anh, anh dần tỉnh mộng, là một người bên dưới thò tay lay anh, một người anh quen. 

"Họ đã ngắt điện tòa nhà theo kế hoạch, các camera đã tê liệt, giờ là cơ hội của chúng ta."

Nói rồi, người đó leo xuống, anh cũng chạy theo ra ngoài. Cả hành lang và cầu thang trở nên tối tăm, đến lúc tập hợp ở tầng dưới thì dường như tất cả mấy chục nô lệ đã sẵn sàng. 

Hôm nay là ngày chuyển hàng, và kế hoạch của các anh chính là cướp xe hàng rồi bỏ trốn. Kế hoạch được lập ra từ lâu qua các ký hiệu, ám chỉ giao tiếp với nhau và tránh né quan sát trong nhà. Chìa khóa giam giữ bọn họ chính là năm ở cái khóa cặc này, nó kiên cố và gây tổn thương cho các nô lệ nên cần có chia khóa để mở ra. Biết được hôm nay xe hàng tới chỉ có 1 do số lượng hàng ít, nên các nô lệ đã nắm thời cơ, lấy lý do dọn dẹp để ngắt điện trong nhà, chờ đợi xe hàng tới, cướp lấy chìa khóa rồi cướp xe trốn khỏi đây. Ác mộng bao năm của họ sẽ chính thức kết thúc. 

Và chẳng mấy chốc, anh đã ngồi ở ghế phụ của xe, rời khỏi ngôi nhà kia. Mọi thứ suông sẻ đến lạ. Bên trong thùng xe là bao người chen chúc cùng nhau, đầu xe thì có anh, người ngồi ghế lái, cả hai đang mặc đồ của các tên vận chuyển. Chúng bây giờ đang bị trói siết chặt thành cái bồn cầu dưới tầng trệt, cả người thê thảm. Nhưng, tất cả chặng đường, anh có cảm giác không ổn. 

Bắt đầu từ việc hôm nay chủ có một xe chở hàng, lại chỉ có 3 tên chịu trách nhiệm vận chuyển, điện trong nhà được cắt rất dễ dàng mà không có còi báo gì cả dù bình thường an ninh rất nghiêm ngặt. 

Và khi từ con đường còn xe chạy đến nơi chẳng biết là đâu, sâu thâm thẩm, anh thấy sai nhiều hơn mà chẳng biết chút nào. 

"Ping" 

"Chúc mừng ổ chứa số 10, đây là xe đến nơi đầu tiên."

Một tiếng coi vang ra đánh thức anh cùng người tài xế, cả hai bị ánh sáng chói bên ngoài làm ngay ngốc. Lúc anh mở cửa bước xuống xe, đây như là trường đua có các hàng ghế khán giả, và trung tâm của trường đua, là vị chủ nhân đáng kính của anh. 

"Chúc mừng các quý ông quý bà đã đặt cược cho chiếc xe này."

Và trên màn hình lớn, anh nhìn thấy được ánh mắt của chủ nhân đen thâm thẩm. 

"Và chào mừng trở lại, các nô lệ của ta."

Anh sẽ chẳng biết được, từ khi trở về đây, anh cùng các nô lệ đã trải qua các cuộc tiểu phẫu đại phẫu khác nhau, mà trong số đó, là gắn chip vào chính não của nô lệ, để chúng trở nên ngoan ngoãn và tuân lệnh hơn đúng nghĩa. Dù có đi đâu chăng nữa, anh cũng sẽ được về "nhà". 

Con cặc của anh và người tài xế vừa được mở khóa đã cương cứng trong quần, rồi đái đầy quần trong sự sung sướng và sợ hãi mặc cho những người trong buồng xe vẫn đang hy vọng họ được giải thoát để trở về nhà. 




Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2022

Chương 48: Tuần tra

Những chuyến đi xa và dài, những chuyến khác lại ngắn và vô định, nhưng tất cả sẽ tập hợp ở tại một đích đến nếu cùng chung chí hướng, và được huấn luyện. 

Giữa đêm, một chiếc xe vang lên tiếng còi, một anh cơ động ngồi sau một chàng giao thông bắt đầu chuyến tuần tra của mình. Cả hai thay phiên ca trực, tuần tra vùng cận ngoại ô để xem các hành vi đáng ngờ. Lúc này thì bắt gặp một chiếc xe tải lớn, đang chạy với tốc độ nhanh. Trong đường khuya thế này với tốc độ nhanh như thế, các dấu hiệu nhận ra làm hai đồng chí cảm thấy đáng ngờ.

Ngay lập tức, tiếng kèn phát ra in ỏi, chiếc xe máy của cả hai dần đuổi kịp đầu xe tải, và tài xế lúc này cũng đã thấy cả hai. Xe tải chạy chậm lại, và đậu dần sát bên lề. 

"Chúng tôi muốn kiểm tra hành chính xe này, đề nghị anh xuất các giấy tờ đầy đủ."

Đồng chí công an giao thông mang cảnh phục màu vàng mở miêngn, trong khi anh cơ động mặc một thân đen ở sau, tạo nên khí thế uy nghiêm. Còn vị tài xế, cơ thể anh cơ bắp với chiếc quần tây và sơ mi, nhìn cũng tri thức và rất hợp tác trong quá trình kiểm tra. 

"Cạch" 

Anh cơ động gõ vào cửa thùng xe, người tài xế lúc này nhìn qua và nói: 

"Một số hàng nông nghiệp đi tỉnh thôi ạ."

"Anh mở cửa cho tôi kiểm tra."

Anh cơ động thẳng thắn nói, tuy giấy tờ đã đầy đủ rồi nhưng vẫn nên kiểm tra xem thùng xe này là có gì. Đây là nghĩa vụ của đội tuần tra này, dù có phần vượt quyền với đội chống buôn lậu. 

Và lúc cửa mở ra, trước mắt hai đồng chí công an là sự kinh ngạc chưa từng có. Trong thùng xe, không phải hàng hóa gì, mà là đồng nghiệp của các anh, các chiến sĩ công an khác đang ngồi xếp lớp hai bên, kín thùng xe, chen chút nhau. 

"Đây là nhiệm vụ ngầm hay..."

Còn chưa nói dứt câu, anh cơ động ngay lập tức bị lôi xe thùng xe tải. Đồng chí công an cũng hoảng, định rút gậy ra ứng phó thì cũng bị tài xế khống chế, dùng chính còng anh ta mang trói hai tay đồng chí về sau lưng, và đẩy lên thùng xe tải. 

Tiếng động cơ xe tải tiếp tục phả ra rì rầm, chiếc xe lăn bánh trên đoạn đường dài tối tăm phía trước, như tương lai của chính những người ở trong chiếc thùng xe. 

"Lần này lại dư hàng nữa à?"

Một tên đàn ông vạm vỡ, mặc trên người bộ đồ da màu đen đang cầm trên tay bảng tên điểm danh số lượng, trước mặt hắn là đoàn người đang di chuyển dần lên khoan tàu. Nếu nhìn từ xa thì sẽ giống như một chuyến di cư lớn, nhìn gần thì như một chuyến buôn nô lệ thực thụ. 

"Sự cố ngoài ý muốn thôi mà."

Người tài xế khi nãy giải thích với người đàn ông trước mặt, bên cạnh anh là hai đồng chí tội nghiệp. Họ không thấy gì, cũng chẳng nói được gì ngoài tiếng "ưm... ưm...", cả người bị trói chặt chỉ còn đôi chân để di chuyển mà cũng chẳng chạy được đi đâu. 

"Ừ thì... bên ngoài nhìn cũng được, nhưng chất lượng chưa kiểm định. Nếu đưa đi cùng đống hàng kia thì cả tao lẫn mày dễ chết."

Cây viết trên tay của tên mặc đồ da nghiêm nghị, rà lên cái miệng ngậm bi của anh giao thông. Hắn ra xuống cái cổ cỏ đầy vết đỏ đang mang vòng cổ, rồi hai bên cơ ngực căng phồng lên do dây trói siết chặt, chọt xuống đúng quần nhô cao ướt nhẹp khiến màu vàng sáng nay đậm màu thành nâu đất đậm. 

Xong rồi hắn lại nhìn qua chàng cơ động, tình trạng cũng không quá khác là bao, chỉ là hai đầu vú chỗ áo đã bị cấu ra bên ngoài, lộ ra phần vú hồng hào. Đũng quần đen chỉ mới chỉ vào cũng đã xì một chút nước nhờn ra. 

Bị khám người là thế, nhưng trong đầu cả hai giờ vẫn chưa hết hoang mang và sợ hãi. Khác hoàn toàn với những gì đã được huấn luyện trước đó, không một cơ hội nào mà hai đồng chí có thể thoát ra được thùng xe kia. Chỉ vỏn vẹn vài tiếng đồng hồ trong không gian chặt hẹp, từ các chiến sĩ kiêu hãnh đã bị hành chả khác gì súc vật. Ký ức còn sót lại của cả hai chính là khi bóng tối bao trùm, họ rơi vào một vòng tròn, bị cưỡng hiếp, bị cấu vú, bị đánh đập, bị lạm tình với từng vết roi, vết đánh. Thậm chí cái nơi riêng tư của đàn ông cũng bị vạch ra chơi đùa một các ác liệt, bị chơi đến mức chẳng còn dám tự nhận là giống đực. 

Hai bờ mông của hai đồng chí nhìn qua lớp quần cũng thấy đủ độ bị chà đạp như nào, khi chúng đang róc rách chảy nước, có vẻ là bị mang cho các đồ bịt bịt những thứ ô uế bên trong lỗ đít rồi đây. 

"Hay là chú giữ xài luôn đi?"

Gã đồ da ra một phương án khác, vì số lượng hàng cũng đã kiểm kê đủ, có thêm mà chất lượng không đồng đều thì sẽ bị sếp lớn xử lý, lúc này tình cảnh còn thảm hơn hai tên trước mặt này nhiều. Người tài xế kia cũng trầm ngâm, mấy lần trước thì trót lọt được, nhưng lần này đợt hàng chất lượng cao nên có vẻ khó qua ải hơn, anh đang tính toán một chút. 

Vài tháng sau, chiếc xe tải trong đêm chạy trên con đường vắng tiến ra vùng ngoại ô. Một tiếng kêu chậm rãi to dần áp sát theo xe, đây là đều quen thuộc với tài xế nên anh cũng chuẩn bị đầy đủ giấy tờ bước xuống. Bên cạnh xe anh là chiếc moto tuần tra màu trắng, hai đồng chí xuống và đi lại gần đến anh. 

"Mời anh xuất trình giấy tờ xe."

Đồng chí giao thông tiến laii gần anh tài xế, trong khi đó, anh lại đưa tay véo vào một ngực của đồng chí ấy, rồi nói: 

"Nay gan thế, chặn cả xe này?"

Đồng chí giao thông liền khúm núm, không còn vẻ nghiêm túc nữa. 

"Dạ... do con nhớ cậu..."

"Con nữa..."

Anh cơ động vẫn bộ đồng phục trang nghiêm, nhưng nhìn kỹ thì đũng quần anh có phần nhô lên y hệt anh giao thông. 

Mũi giày của anh tài xế lúc này xoa lên hai đũng quần của hai người công an đang quỳ trên đường, tay anh xoa lấy đầu cả hai. 

"Ngoan, hết chuyến này cậu về, ở nhà đợi cậu."

Đũng quần cả hai bị xoa đến mức có phần đậm màu đi, đây là vị trí quen thuộc, đến mức đã hơi ố vì họ phải dùng tẩy lên đây nhiều lần để không bị ngửi ra mùi. Những lằn dây chằng chịt bên trong bộ cảnh phục đã làm các đồng chí nhớ đến chủ nhân của mình nhiều hơn nữa. 

Sự đói khát từ trong tâm trí, kết quả cuối cùng là điều khó ai tưởng được. 



Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2022

Chương 47: Người chăn nuôi

Những điều tốt đẹp sẽ trường tồn cùng thời gian, chúng ta cũng vậy. Những thứ khôbg mang lại giá trị, nên thay đổi đi. 

"Khịt khịt"

Hôi quá! Đây là cảm nhận đầu tiên của gã. Gã lim dỉm mở con mắt của mình, một giấc ngủ dài này đã làm gã hơi mơ hồ. Đến khi phát hiện nền xi măng màu bạc lạnh lẽo cùng gió lạnh thổi qua người, gã bừng cơn tỉnh. 

Quần áo mình đâu? Gã bật lên suy nghĩ như vậy. Gã phát hiện mình không chỉ trần truồng, mà còn không đứng được, gã cố gắng di chuyển đầu gối thì biết phần dái của mình bị kéo ngược ra sau đùi và bị kẹp chặt bởi một thanh gỗ, xong vắt ngang bắp chân. Điều này làm gã chẳng thể nào đứng lên được. Gã muốn tự giải thoát cho mình nhưng vô ích, bàn tay cứng rắn của gã giờ đã bị bao bọc bởi đôi găng tròn vo, chẳng thể cầm nắm được gì. 

"Ư..ư..."

Ai đó cứu tôi với! Gã gào thét bao nhiêu thì chỉ có tiếng "ư.. ư... ư..." phát ra trong cơn gió. Chiếc mũi cao của gã bị cái móc kéo lên cho lộ ra hai cái lỗ to, nó vòng lên đầu và nối vào chiếc vòng da trên cổ gã. Miệng gã mở toang không thể khép lại, bên tròn lại ngậm một vật to dài bằng nhựa khiến gã cứ nức nở từng cơn. 

"Ụt ụt."

Đây là đâu? Trong lúc tự nghĩ về mình, gã vẫn chưa phát hiện điều gì bất thường. Nhưng khi nghe thấy tiếng động như loài vật kêu, gã ngước mặt lên và mắt càng dáy lên sự nhục ngã. Những con lợn đang tràn vào và chúng chen đông đúc với gã. Gã thế mà bị bỏ vào chuồng lợn hôi thối, lẫn mình trong những con lợn này. Da thịt của gã tiếp xúc với da của lợn, gã chen chúc giữa một bầy lợn và cảm giác càng lúc càng rùng mình. 

Giữa bầy lợn màu hồng nhạt xuất hiện một tấm lưng, một con người đủ chân tay nhưng bị đối xử chẳng khác nào xúc vật. Chiếc mũi bị banh to của gã làm gã hít được nhiều mùi, khi khuôn mặt cọ vào đít con lợn gã hưởng trọn tất cả. Hòn dái đau điếng khiến gã bò đi chậm rãi, gã muốn rời khỏi chỗ chen đông đúc này mà dường như sức khỏe của một người trưởng thành cũng không đủ khi đối chội với cả một đàn, gã bị kẹt cứng trông thật đáng thương. 

Chỉ một tuần trước đây, gã còn thoải mái sỉ nhục người khác là con lợn ngu ngốc mà giờ đây gã lại bị đối xử như lợn. Hai con mắt gã đỏ ngầu, gã hận người đã làm gã rơi vào tình cảnh như thế này. Mà dù có hận thì đã làm sao, gã phát ra tiếng khụt khụt chẳng khác nào loài súc vật kế bên. 

Lạnh quá! Cảm xúc giật rung cả người khi có dòng nước lạnh bỗng xả liên tục lên lưng gã. Gã giật bắn lên và khi ngước đầu lên, là một người con trai. Người kia nhìn gã lạnh lùng và xối nước vào gã, gã cứ thế ước cả mình, và một cuộc sống mới mở ra với gã. 

Gã được nuôi như lợn, sống như lợn và ăn như lợn. Trần truồng cả ngày, phải bò bốn chân và ăn trong máng, mùi vị thức ăn luôn khiến gã nôn mửa như có bầu. Mùi hôi thối xen lẫn trong mũi làm gã khó chịu. Gã quyết tâm phải thoát khỏi nơi đây. 

Và trong giây phút sơ hở của chàng trai, gã chịu đau đứng lên khi trứng dái bị kẹp như vỡ, đánh một cú hết sức mình vào người kia. Vào lúc gã thay đồ và quăng cậu vào chuồng lợn, gã đã mỉm cười và tưởng tượng cũng sẽ bắt người bắt mình đến đây như thế. Trước khi gã rời đi, gã nghe thấy cậu trai khàn giọng: 

"Anh trốn không thoát."

Gã lấy con cặc ra từ lớp quần, cứ thế mà đái lên mặt cậu trai như khinh bỉ. Thật lâu rồi mới đứng lên như này, cảm giác thật mới lạ và thoải mái làm sao. 

Gã cứ thế lên con xe và rời khỏi. Một thời gian sau, gã mơ mơ màng màng, cầm vòi nước tắm cho đàn lợn trước mặt, đây là mệnh lệnh từ chủ nhân. 

Nếu muốn rời khoie vòng xoáy, hãy biết mình có năng lực gì. 

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2022

Chương 46: Cậu chủ tuần hoàn

Những điều đã trôi qua sẽ chẳng thể quay về, đó là lúc nên chấp nhận hiện tại. Đôi khi chỉ là không cam lòng và nhục nhã. 

Trong căn nhà trọ nhiều tầng, và các phòng chen chúc nhau, với bố trí mỗi phòng như ký túc xá, có một đám đàn ông đang chui lủi bò trườn từng phút từng giây trong đây.  

"Đã thực hiện xong nhiệm vụ hôm nay chưa?"

Tiếng phát ra từ chiếc loa cạnh camera quan sát ở một căn phòng trên sân thượng. Đối diện camera, người đàn ông trần truồng đứng thẳng, tay dơ lên đầu uy nghiêm báo cáo: 

"Dạ, thưa, con đã giặt sạch tất cả quần áo rồi ạ."

Sau tiếng đó, là một tiếng bíp, báo hiệu đã đạt yêu cầu. Bên ngoài trời tối đen có thể nhìn loáng thoáng các xào đồ xen kẽ nhau, đủ loại quần áo phơi bày. Nào là chiếc áo sơ mi quần tây đặc thù của nhân viên công sỏe, nào là những bộ đồng phục cảnh sát công an từ màu xanh lá đến vàng rồi lại đen, có cả trang phục của bác sĩ cũng như các loại đồ khác chen chút. Nhìn tổng quan thì cũng phải hơn hai mươi bộ, nhưng đây chỉ là số quần áo giặt trong một buổi tối, nếu so với số lượng người trong căn nhà này thì chẳng là gì. 

Thu dọn lại các máy giặt xong xuôi, người đàn ông cũng ôm lấy đã phơi khô của mình xuống cầu thang. Nhìn bộ lễ phục màu trắng của mình, nó vẫn chưa hết bùi ngùi. 

Đã từng một thời gian, khi nó mặc bộ đồ này là cả một sự uy nghiêm và tự tôn cao ngất của một người lính. Nhưng bây giờ, chỉ toàn sự nhục nhã ê chề khi bị đái ngập trong vũng nước khai thối. 

Sáng thực hiện công việc như người thường, tối về phải làm nghĩa vụ của một nô lệ, nó chưa từng nghĩ mình sẽ sa đọa đến mức này. Mùi lễ phục thơm phức nhắc nhở nó phải biết thân phận, để không bị trừng phạt nặng nề. 

Nó vẫn nhớ, nó đã từng là một người chủ rất uy mãnh, có biết bao nô lệ từng chui háng cầu xin bú cặc nó. Mà giờ nhìn cái khóa kim loại giữa háng mà xem, nó còn chẳng dám nhắc lại quá khứ của chính mình. Một thằng chủ nhân như nó rơi đến bước đường này chẳng qua là chính nó chuốc lấy. Nó bị chính con chó của nó biến nó thành nô lệ. 

Một trong những con chó nó chơi lâu năm đã liên tục ám thị tâm lý nó trong thời gian dài, khiến nó phát sinh tâm lý nô lệ, phát triển dần ra bên ngoài. Nó đã quá ngây thơ khi tin lời con chó đó. Con chó đó đã nói: 

"Con không khinh thường khi cậu xin làm chó cho con. Con vẫn sẽ xem cậu là chủ, chỉ khi cậu cần thỏa mãn thì hãy đến tìm con."

Kết quả, con chó của nó bán nó cho chủ nhân hiện tại. Từ đây, nó hoàn toàn bị thuần hóa thành một con đĩ dâm dục. 

Nó được đưa đi phục vụ các nô lệ cũ của nó, có đứa biết nó, có đứa không do nó được cho đeo mặt nạ. Nhưng như thế đã ích gì, nó vẫn nhục nhã cho đến tận cùng. 

Đến ngày nó bị mang ra bán đấu giá, chính con chó năm xưa đã mua nó lại. Lúc này con chó ấy cười và nói: 

"Chào, cậu chủ của con, giờ thì quỳ xuống cho tao."

Mọi chuyện trong cuộc sống đều có thay đổi không ngờ, đừng quá tin tưởng bất kỳ điều gì. 

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2022

Chương 45: Học sinh cuối cấp

Những giai đoạn trong đời là từng giai đoạn khám phá và đạt được, phá bỏ giới hạn và theo đuổi từng bước chẳng ngần ngại. 

Trong tiếng ồ ạt của từng lớp học sinh ra khỏi cổng trường, một thanh niên cao ráo sáng sủa đang chờ đợi điều gì. Khi nhìn thấy bóng hình cần đợi, Tấn chẳng chờ gì mà đưa ra ký hiệu, cứ thế nó đã lên xe theo anh. 

"Thi thố sao rồi?"

"Cũng được ạ."

Tấn cài dây an toàn cho nó, một cậu chàng học sinh lớp 12 cao to ngon trai vừa hoàn thành kỳ thi lớn nhất trong đời. Nó lễ phép trả lời với Tấn. 

"Kỳ nghỉ hè cuối cùng của cấp 3 này tính làm gì chưa?"

Tấn quay bánh xe chạy từ từ, trong khi nó thì có vẻ hồi hộp, tay hơi có mồ hôi, rồi miệng hơi run nói: 

"Làm... làm... chó cho cậu ạ..."

Tấn bật cười, nhìn thằng cháu họ hàng xa của mình. Hè này ba mẹ nó cho nó muốn làm gì làm sau khi thi xong, thế là nằng nặc đòi anh đoán, cuối cùng vì lý do thế này đây, chẳng ngờ thật. Nếu bây giờ hỏi sao nó biết thì thừa thải quá, muốn thì sao chẳng có thể, nên sau khi cười xong, anh nói: 

"Thành ý đâu?"

Ngay lập tức, nó cởi từng chiếc cúc áo sơ mi ngay trên xe, lộ ra bộ ngực khỏe mạnh của chàng trai mới lớn. Rồi lại là bắp đùi vạm vỡ, đến khi chiếc sịp tam giác tuột xuống là con cặc căng mọng ngon ghẻ. 

"Dạ, đây ạ."

Sau khi nhìn thấy được thành ý, anh tỏ vẻ hài lòng. Ba mẹ cậu nhóc hay tin con trai mình sẽ đi quân sự tập huấn trong ba tháng để trải nghiệm thì rất vui mừng, tuy không liên lạc được với con nhưng họ tin con sau đợt này sẽ trưởng thành hơn. Dù sao điểm số đã chắc chắn, họ có thể lo được, chẳng gì lo ngại. 

Quả là con họ đã trưởng thành hơn rất nhiều, đã thay đổi rất nhiều, từ một con người bình thường trở thành nô lệ. 

"Bụp... bụp..."

Nghe được tiếng giày quen thuộc, nó bò nhanh chóng lại vị trí thố cơm trong cảm nhận, hớt hải cụng mõ vào thố và nốc. Đây là thời gian nó xem như được giải lao trong ngày. 

Kể từ ngày hôm đó, nó đã được thực hiện theo ý nguyện. Vì Tấn không hứng thú với việc huấn luyện nô lệ có mặt họ hàng mình, nên anh đã quyết định cạo đầu nó, cho nó đeo một mặt nạ bằng da trùm cả đầu, bịt kín mắt. Ban đầu do không thấy đường nên còn nhiều thứ khó khăn, tuy vậybnó đã phải tập quen dần với âm thanh và tăng độ nhạy cảm để làm quen. 

Do nó theo huấn luyện dạng trở thành súc vật, nên hình thức tra tấn cũng có sự khác biệt. Hơn hai tháng qua, tay và chân nó bọc trong bọc tròn, chẳng còn tác dụng vốn có. Nó ngủ trong chuồng, đái phởi dơ chân hoặc ngồi chổm, không được nói tiếng người, ăn thức ăn cho chó, và có con cặc chẳng thể dùng được. 

Thấm thoát đã qua 2 tháng, mọi sinh hoạt đảo chiều của nó cũng dần đi đến hồi kết. Trong khi bạn bè đi chơi, đi vui thì nó lại như này đây. Làm một con súc vật không hơn không kém, mỗi ngày chỉ biết nhục dục và cương cứng. Tuy dâm dặc nhưng vui. Ấy mà, hồi kết kia đó là do nó nghĩ vậy. 

Nó đậu vào một trường ở Thủ đô, cách đây xa xôi, tưởng sẽ chỉ là ký hức nhất thời chơi với anh, sau này tất cả bình thường trở lại, nhưng không. Từ lúc anh mang nó ra đất khách, mọi thứ đã đi lệch mất suy đoán của nó rồi. Vẫn mang chiếc khóa cặc sáng bóng, vẫn mang con cặc nhựa 20cm trong đít, dái bị kéo bởi tạ và hai đầu vú căng chặt vì kẹp, nó mặc trên người bộ đồ thun màu trắng thể thao bó sát lộ ra rõ mồn một tất cả, cúi đầu chào đón vị giáo sư danh tiếng của trường nó mơ ước. 

"Thời gian tiếp theo, mong ông chăm sóc em nó giúp tôi."

Trong tiến ù ù lỗ tay, nó đã được mở trùm đầu từ lâu nhưng đối thoại hai người kia vẫn khiến nó không cảm giác được. Nó đã quy hoạch những năm đại học và cuộc đời sau này của nó trước rồi, đây chỉ là giây phút thác loạn giữa chừng, mà sao giờ có vẻ đã chệch hướng mất. 

Đến nhiều năm sau nghĩ lại, khi nó đã trở thành con rể của giáo sư, dùng lồn phục vụ bố vợ thì chỉ là một thước phim tua chậm. Trong chiếc gương đối diện là nét trưởng thành của cậu chàng điển trai nay đã chững chạc, với lỗ lồn ăn vừa một cánh tay, lỗ sáo bị đụt đến rộng rung rinh, hai bên vú to tròn săn chắc với đầu ti bự chảng hồng nhạt đeo khuyên, một chữ "Đĩ" nằm ngay ở vùng tam giác trụi lông, và cả nguòi nó đang dựa vào lồng ngực giáo sư thở hì hục. Trong cơn mơ màng nó đã biết, có lẽ từ giây phút ngỏ lời với Tấn khi ấy, cuộc đời nó đã được anh lên kế hoạch lại hoàn toàn. Tất cả là sự lựa chọn của nó, chẳng thể trách được ai. 

Nếu đã đưa ra lựa chọn, hãy đừng hối hận vì nó. 


Thứ Hai, 25 tháng 7, 2022

Chương 44: Đại đội uy nghiêm

Những khởi đầu mới lạ mang đến bao điều lý thú, cánh cổng mới mở ra đưa nhiều bất ngờ. Đôi khi chúng ta không cần tuân theo nhiều lệ cũ, bức phá để thành công, đó cũng là mộ lối đi đặc biệt. 

Tại môi trường giáo dục, sự thi đua đạt thành tích giữa các đơn vị lớp với nhau là không thiếu, ngay cả trong quân đội cũng vậy. Bản thân là chỉ huy của đại đội nhưng chú lại là một người dễ tính, bao đợt học viên đều yêu quý và trân trọng, đồn thổi nhau về việc được chú chỉ huy sướng thế nào. Trái ngọt bia miệng là thế, mà sự thật thực tế lại phũ phàng, kỷ luật đại đội của chú đều bị đánh giá thấp, hay bị mang ra phê bình trong các cuộc họp thường kỳ. Và trước tình hình như thế, nếu tiếp tục tái diễn ở lứa học viên sau thì khả năng chú bị điều đi rất cao. 

Người bạn thân của chú thấy chú phiền não như thế, liền liên lạc với một người có tiếng trong rèn luyện kỷ luật, là người đã đưa bạn chú vào khuôn khổ một giáo trình huấn luyện. Chú cầm quyển giáo trình lên mà mặt hiện đầy nghi hoặc. 

"Không thể chấp nhận được."

Chú đã thốt lên như vậy, nhưng những minh chứng kèm theo giáo án đã chứng minh thứ này có hiệu quả. Chú cắn môi, cưỡng ép đưa lên cấp trên. Và hôn đó, chú đã có một buổi trò chuyện cùng cấp trên. Tưởng trừng sẽ bị đình chỉ đến nơi nhưng không, cấp trên có vẻ hài lòng về giáo trình này, và bảo sẽ tạo điều kiện cho chú dễ dàng thực hiện. 

Chính vì vậy, từ lời đồn thổi dễ tính, chú dần trở nên uy nghiêm với lứa học viên mới cùng bao luật lệ lạ lẫm đến tàn nhẫn. Một đại đội hơn 50 người, những chàng trai mơn mởn cứ thế được chú dạy vào kỷ luật. 

Mục tiêu đầu tiên trong giáo trình, mang tên phá bỏ rào cản nhận thức của học viên, giúp học viên nhận ra sự bình đẳng, ai cũng như ai. 

Không được phản kháng mệnh lệnh chỉ huy. Đây là điều tất cả học viên được học, sự tuyệt đối không thể xê dịch trong lời nói của chỉ huy. 

Không được để tóc quá ba phân. Từ ngày đầu tiên, đại đội trưởng đã biết đại đội mình khác với các đại đội khác, được ở một khu biệt lập không quá thân thiện, lại có một số luật quái rỡ. Ngay trong buổi sinh hoạt đầu tiên, các học viên phải tận mắt nhì mái tóc của mình bị hớt cụt ngủn đầu đinh, không được phản kháng. 

Không được sử dụng điện thoại thông minh. Điện thoại thông minh toàn bộ bị tịch thu, tất cả chỉ dùng loại điện thoại có chức năng nghe gọi bình thường, tránh đi sự xao nhãng đến từ tác động bên ngoài. 

Không được sử dụng vật dụng, quần áo trong vali mang theo. Từng học viên sẽ được phân phát quần áo, vật dụng giống nhau, có dán mã số học viên, các vật dụng mabg từ nhà sẽ được đưa vào kho cất giữ đến khi học viên tốt nghiệp, giúp các học viên có những xuất phát điểm giống nhau. 

Và sau khi thiết lập sự công bằng, chỉ huy đã tiến hành đến giai đoạn đưa tất cả vào kỷ luật, những phương án được áp dùng và cách đánh vỡ tôn nghiêm khiến đàn ông ngoan ngoãn đã được xảy ra trong tiềm thức chúng. 

Nội quy khi trở về phòng được đặt nghiêm ngặt. Mỗi phòng 12 người ở, và chung một nhà vệ sinh. Ở trong phòng, các học viên không được mặc quần áo, phải quan sát rõ ràng cơ thể của đàn ông, từ ngại ngùng trở thành đương nhiên. Cửa phòng phải luôn mở rộng, không được đóng kín để biết được bên trong phòng đang ra sao. Trần truồng đối diện nhau ban đầu còn sợ, mà dần có thể ngồi đối diện nhau đánh bài rồi. 

Tuy vậy, đây chỉ mới là sự bắt đầu dễ dàng. Từ mệnh lệnh của chỉ huy, cả đội thay đổi cách ăn không như thường nữa. Bữa sáng của chúng vẫn là những món tự chọn, không giới hạn, nhưng muốn mua thì phải chỉ mặc một chiếc quần đến mua, tức là sau khi tập thể dục xong, chúng phải cởi áo mới mua được thức ăn. Luật nghe hơi lạ mà phô riết cũng sẽ thấy quen. 

Giờ ăn trưa bù lại được mặc đủ quần áo, tuy vậy, tất cả phải tập hợp ở nhà ăn chung. Một nửa đội sẽ bò làm ghế ngồi cho một nửa ăn. Sau khi nửa kia ăn xong thì đổi ngược lại. Đây là bài tập của sự nhục nhã, cho chúng biết rõ bản thân đang làm gì. Và trong những giờ ăn rôi, đó là khi mặc độ chiếc quần cụt, cúi đầu ăn như một con chó với chiếc thố cơm ngoài săn. 

Chú nhìn thấy được hiệu quả qua quá trình lâu dài, các học viên nề nếp hơn, ngoan ngoãn hơn trước rất nhiều, sự nhục nhã tăng cao kéo theo lòng tự tôn xuống thấp, làm chúng trở nên kiên định, bình tĩnh và được việc. Vì kết quả như vậy, bộ giáo trình càng được áp dụng nhiều hơn. 

Dần dần, từ một đội ngũ có kỷ luật bị đánh giá thấp, bị phê bình thường xuyên đã trở nên ngăn nắp, được khen ngợi, được tuyên dương không ngừng. Những học viên tưởng như bướng bỉnh khó trị, vui chơi quen thói đều vào guồng luật lệ. Những chàng trai nghiêm chỉnh dõng dạc bước đi trong giai điệu hào hùng, từng cú nhắc bước là từng sự trang nghiêm. Một hàng rồi lại một hàng, có chàng đi nhanh, có chàng đi chậm, nhưng tất cả hào mổ nhịp bước đi.

"1...2..1...2"

"Ưm.. ưm.."

"1...2...1...2..."

"...Ưm...a..."

Bên trong hàng, đâu đó cũng có những tiếng thở bên cạnh hô vang, mà nhanh chóng bị át đi. Chỉ huy của đại đội ấy đứng trên bục cao rất đỗi hài lòng. 

Từ con mắt tinh tường, chú có thể nhìn thấy được thành quả của mình. Bên dưới màu áo xanh lá của nhưng  học viên nghiêm chỉnh là đai đen quấn chặtngười, sự thùng thình của áo đã che đi dấu vết kẹp ở hai đầu vú. Dù chúng có đang chảy mô hôi vì diễu hành dưới cái nắng hay do lỗ đít bị khoáy động bởi cặc giả thì cũng chẳng quan trọng. Cho dù đũng quần có hằn lên cái khóa cặc mỗi lần chunga di chuyển thì có sao, sẽ chẳng ai quan tâm đến điều đấy. 

Chú tươi cười đón lấy lời khen ngợi từ xung quanh, từ những người đã phê bình chú trước kia. Thời gian chú chỉ huy đại đội này cũng dần kết thúc, chú đang suy nghĩ sẽ tổ chức liên hoan cho chúng những gì. Tất nhiên không thể thiếu nước bọt, nước đái và chất thải, có lẽ sẽ cho chúng ăn uống như bình thường chẳng hạn, một ân huệ gần như cuối cùng. 

Kế hoạch thực hiện bổ trợ cho đại đội đã được phê duyệt, có lẽ trong tương lai chúng sẽ khó có được dịp như vậy nữa. Nhìn từng bước đi kỷ luật và mạnh mẽ, chú nghĩ đến lứa tiếp theo sẽ được dạy dỗ như thế nào đây. 

Nếu đã muốn thực hiện, chắc chắn sẽ có cách triển khai. 



Chương 50: Thị trường ngầm Cafo

"Dịch vụ chăm sóc nuôi dưỡng vì một trật tự xã hội theo nhu cầu" - Vì sao tôi phải đọc thứ này? Đây là gì đây?  Đôi tay đã ấn mở m...