Thứ Tư, 1 tháng 12, 2021

Chương 1: Sinh viên Kỹ thuật phần mềm

 Cuộc đời mỗi người hẳn sẽ có những giai đoạn thành công rực rỡ, vào tuổi thành niên hoặc trung niên, hoặc một cơ hội đổi đời, hoặc anh tài tỏa sáng. Bảng thành tích của mỗi người là khác nhau, và khi người ta mê bạo dâm, điều đó lại khác biệt nữa. Với một cậu sinh viên vừa mới ra trường một năm chưa có gì trong tay, vậy mà đã có nhiều người muốn quỳ dưới háng thanh niên. Quãng thời gian học đại học quả là lúc người tên Trương Quốc Tấn này rực rỡ nhất. 

Năm nhất đại học ở ghép với một tên mọt sách, mọt sách ngu ngơ, hớt tóc đầu đinh, mặc áo thun kẻ sọc cùng quần dài, trên mặt là cặp kính dày cộm đúng chuẩn dân kỹ thuật. Tên này am hiểu rất rõ kỹ thuật phần mềm trong máy móc nhưng lại thiếu kỹ năng mền trong xã hội, trở thành đối tượng bị cô lập. Thương tình với tên kỹ thuật, Tấn dạy cho nó những kỹ năng giao tiếp, giúp tên này kết bạn. Tên này thắc mắc, kỹ năng gì mà phải ở truồng, bò đi bò lại, đái dơ chân thì Tấn bảo, chỉ khi tên này họ được kỹ năng giao tiếp của động vật bậc thấp như chó thì mới biết giao tiếp với động vật bậc cao như con người. Thế là, từ bộ quần áo dân kỹ thuật trở thành trống trơn trần truồng chả có gì, từ việc được dạy phải mặc sịp đi học thì nay nó toàn thả rông, con cặc tự do đã nằm gọn trong chiếc lồng nhỏ xíu, lỗ đít chỉ dùng ỉa nay có thứ chen vào. 

Đến khi tên kỹ thuật nhận ra được sai trái và tiếp xúc nhiều với kiến thức kỹ năng mềm thật sự thì đã quá muộn. Trải qua ba năm học "kỹ năng mềm", lỗ đít nó đã nát như tương, nhét được hai củ cà rốt ngon lành, con cặc mong ngóng được mở khóa nhưng khi tự do mặc quần thì chẳng bao đâu đã ướt nhẹp. Cái đầu nhỡn bóng, chỗ có lông đều trụi hết, suốt 24/7 nhận việc qua màn hình vi tính, nó chỉ biết rơi nước mắt. 

Đêm hôm, khi còn đang liếm chân cho thằng bạn cùng phòng tàn ác, nó được đưa một chiếc điện thoại bên tai, Tấn ra hiệu nó mở máy. Nó bấm nút nghe và mở loa ngoài.

"Dạo này con sống khỏe không? Lâu quá không gọi về cho gia đình."

- Dạ, con vẫn khỏe mà, mới có ba tháng chứ có nhiều đâu mẹ. 

Con sống rất khỏe, làm một con chó khỏe mạnh, ăn trong thố, đái vô cột đèn, giao tiếp bằng tiếng "gâu gâu". Ba tháng nay, con chính thức mang đầu trọc, mảng tóc đinh giờ cũng chẳng còn. 

"Học tập sao rồi? Có ổn không con?"

- Dạ, học ổn lắm ạ. Con kì này lại được học bổng nè mẹ. 

Trừ những môn bắt buộc, còn lại con đều phải ở trọ làm một con chó chăm học. Mỗi làn điểm nhỏ hơn là một cực hình. 

"Tiền thiếu thốn gì không, mẹ gửi lên cho."

- Con còn đủ mà, đâu thiếu gì đâu, mẹ yên tâm. 

Tiền con đều được thằng kia giữ, không xài một đồng dư thừa thì nào có thiếu. Có dùng để mua đồ mới cũng là những bộ con chưa từng nghĩ rằng mình sẽ mặc, chưa từng nghĩ đến. 

"Thôi khuya rồi, ngủ đi con."

- Dạ... ưm... con nhớ mẹ. 

"Thằng nhỏ này, lớn rồi còn mít ướt, mẹ cũng nhớ con, rảnh rỗi về mẹ nấu vài món cho ăn."

- Dạ.

Sau khi cúp máy, tên kỹ thuật phát ra tiếng rên rỉ. Mẹ nó nào biết, con trai bà không phải khóc vì nhớ bà, mà nó đang cố nén rên rỉ khi bị móc đít, cái đuôi chó giờ đã lấy ra, chỉ còn lại vài ngón tay. 

Khi con cặc bắn tinh vào thẻ sinh viên của chính nó, nó phát hiện, nó vậy mà cảm thấy rất là sướng. 

Nếu sống quá ngu si, thì sẽ nhanh chóng trở thành nùi giẻ cho kẻ khôn. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chương 50: Thị trường ngầm Cafo

"Dịch vụ chăm sóc nuôi dưỡng vì một trật tự xã hội theo nhu cầu" - Vì sao tôi phải đọc thứ này? Đây là gì đây?  Đôi tay đã ấn mở m...