Sinh viên khi lên Đại học đều muốn có cho mình những trải nghiệm riêng, bắt đầu từ công việc không cần kinh nghiệm như bán hàng tại siêu thị tiện lợi, phục vụ quán nước đến vài công việc nhỏ. Trương Quốc Tấn khi vào năm nhất, đã xin làm ở một siêu thị tiện lợi, dù phí sinh hoạt dư thừa, tiêu không hết nhưng với tính muốn trải nghiệm, Tấn đã không ngần ngại dấn thân.
Mọi thứ hầu hết đều êm đẹp, với vẻ ngoài và tài ăn nói không chê đâu được thì đã thành công thu phục lòng người, chỉ trừ tên trưởng cửa hàng mập mạp. Một tháng đầu làm việc không gì, nhưng bắt đầu tháng thứ 2, tên này cứ gây rồi, giở trò ma cũ bắt nạt ma mới, nhân viên ai cũng biết nhưng chẳng làm gì giúp Tấn được.
Sang tháng thứ 3, trong một lần trực đêm chỉ có gã và Tấn, gã lại giở thói bắt nạt, bảo Tấn đi sắp xếp kho một mình. Trưởng cửa hàng đi vào nhà vệ sinh, cảnh cửa lỏng lẽo chưa sửa khóa, gã cởi sạch quần áo ngồi lên bệ, đây là thói quen khi gã đi nặn, chỉ vậy mới thoải mái nặn được. Nào ngờ được một lúc thì gã ngủ quên mất, ngủ ngay trong nhà vệ sinh, gã còn bất ngờ nữa mà. Khi tỉnh dậy, gã rửa sạch xong nhìn lên móc treo thì quần áo đâu mất. Bây giờ trong cửa hàng ngoài gã ra thì còn Tấn, có ai mà vào đây nữa. Gã tức giận kêu lớn:
- Tấn, Tấn.
Không một tiếng trả lời, gã cắn răng. Trước giờ gã không tin vào thế lực siêu nhiên, nhưng cũng không thể trần truồng như này mãi. Trưởng cửa hàng nghĩ đến đồ đạc mình để trong tủ, gã lạc quan mà che háng bước ra. May cho gã, máy ghi hình ở đây bị hỏng chưa thay được, gã cười nham nhở bước đến tủ đồ. Cả một đường gã chẳng thấy Tấn đâu, nghĩ Tấn chắc lười biếng trốn việc rồi, gã sẽ phê bình anh.
Sắc mặt của tên này biến hóa từ tức giận đến vui vẻ nham nhở, xong trống rỗng và sợ hãi, vì trong tủ đồ của gã trống trơn, chẳng có gì để mặc cả. Gã không nghĩ nữa, cầm lấy nùi giẻ trên sàn quấn ngang hông, đến kho gặp Tấn.
- Đụ má thằng mất dạy, trả quần áo lại cho tao!
Người thanh niên đang xếp thùng hàng thì quay đầu lại, anh nở nụ cười thân thiện:
- Anh à, anh làm gì mà nóng thế? Không mặc gì thì anh phải mát hơn chứ?
Gã bụng phệ nghe xong thì tức run người, mặc kệ cái nùi giẻ đã rớt xuống chân, một tây đấm về phía trước:
- Đụ má, trả đồ lại cho tao!
Cú đánh dồn toàn bộ sự giận dữ nhưng vô dụng với Tấn, anh lên cước đá vào đầu gã, khiến gã choáng váng, rồi dùng dây dù màu xanh quấn lên cổ gã, trói hai tay gã về phía sau thật chặt. Anh đi về phía thùng hàng, tìm tròn bộ đồ của gã một cái quần sịp rồi nhét vào miệng gã, dùng tiếp dây dù dư ra kéo qua háng tên này rồi quấn vài vòng siết chặt góc con cặc bé xíu kia.
Thời gian tiếp theo, trưởng cửa hàng e rằng sẽ khó mà quên được. Gã trần truồng, bị trói như con heo và kéo đi khắp cửa hàng giữa đêm khuya. Khi có khách vào mua hàng, tên mập này núp xuống dưới kệ, kề sát bên gót giày của Tấn, người mà gã đã bắt nạt cả tháng qua. Tấn mua hộp kẹp giấy và vài cây viết bằng thẻ của gã, đồng tiền quý giá mà gã không dám dùng, chỉ dám tích trữ mỗi ngày. Những món đồ đó đều được dùng lên người con heo này, chẳng bao lâu, con cặc bé xíu đã biến mất giữ đám kẹp đen chi chít, lỗ đít ăn trọn những cây viết bi kích cỡ khác nhau. Không bôi trơn gì cả, Tấn cứ thế mà nhét vào khiến gã thốn đến đứng không được nữa.
Nhì thấy trời gần sáng, sắp đến thời gian thay cả, trưởng cửa hàng ư ư, nước mắt chảy ra vì hoảng sợ. Tấn nhìn rồi vuốt mái tóc đã bung keo của gã, rút sịp ra và nghe những lời cầu xin.
Kể từ lúc tên trưởng cửa hàng cầu xin khóc lóc với Tấn, ác mộng của gã chỉ mới vừa bắt đầu. Khoảng thời gian xấp xỉ nửa năm tiếp theo, rất lâu về sau gã nhớ lại còn thấy rùng mình.
Trong tháng đầu tiên, gã bị Tấn vứt hết quần nhỏ, hoàn toàn thả rông, dù sao cặc gã cũng nhỏ, thả rông cũng chẳng ai biết nhiều. Lông cặc bị cạo sạch nhìn chả khác gì con nít, lỗ đít dần được khai phá một cách rõ ràng hơn.
Qua tháng thứ hai, tin tức trưởng cửa hàng tính tình đã tốt hơn, nhân viên trong đây ai cũng biết. Thân thể tên này cũng có dấu hiệu giảm cân, từ hơn 100 kg, giờ đã còn xấp xỉ 100. Máy ghi hình đã được sửa nên không còn những giờ trần truồng chạy trong cửa hàng nữa, mà là tự tay xếp tất cả hàng. Nhân viên rất cảm kích, không ngờ một mình trưởng cửa hàng giành hết công việc. Nhưng đâu ai biết, dưới bộ quần áo đó là trứng rung đang chạy loạn xạ đốt mỡ cho lỗ đít của gã, con cặc cương cứng và cứ rỉ nước không kìm lại được, mồ hôi rơi ước áo trưởng cửa hàng.
Đến tháng thứ ba, ai ai trong cửa hàng cũng biết cửa hàng trưởng đang giảm cân một cách rõ rệt, nhìn ốm xuống hẳn. Một trong hai nhà vệ sinh của cửa hàng bị hư, phải đóng cửa sửa chữa, nhưng mấy ai biết, đó là nơi ở mới của gã. Từ phòng trọ to lớn thu nhỏ thành một nhà vệ sinh dơ dáy, gã hằng đêm trần truồng nằm trên nền gạch mà khóc lên. Công việc này gã không thể để mất, Tấn lại giữ quá nhiều tư liệu đen của gã, gã chẳng thể chống cự.
Cơ thể gã ngày càng thon gọn lại, tuy vẫn có mỡ nhưng bụng bia không quá lớn như trước nữa. Tháng thứ tư cũng mang lại cho gã nhiều bất ngờ, sau vô số lần quỳ lạy ơn trên thì Tấn đã quyết định buông tha cho gã vì anh nghỉ làm ở đây, gã vui sướng khóc không ra nước mắt.
- Chơi một lần tạm biệt nhé anh?
Lúc sáng Tấn nộp đơn xin nghỉ, lúc chiều thì ca trực của anh và cửa hàng trưởng. Cửa hàng trưởng tạm tắt đi máy ghi hình, ở trong góc lột sạch đồ, cả một ngày trời, vết dây thừng hiện rõ lên da tên này, con cặc ngẩng cao đầu rưng rưng. Tấn xoa lấy đầu gã, rồi dắt gã vào nhà vệ sinh.
Mắt gã lập tức tối đen vì một lớp băng keo dán lên. Gã biết được anh đang cạo lông nách, lông cặc, lông đít, lông chân cho gã. Chẳng qua những chỗ này cũng không nhiều lông bởi mỗi tuần gã đều cạo. Nhưng đến khi tiếng máy cắt tóc vang lên, gã hơi kháng cự. Anh ghìm gã lại, gã chả dám nữa, chẳng biết anh đang làm gì trên đầu mình, chỉ biết là tóc gã đang thừa dần. Chỗ có chỗ không, gã không rõ.
Tiếp đó, anh dùng vòi xịt tắm rửa cho gã. Rồi anh trói gã lên ghế xoay, chiếc ghế mà Tấn tự tay mang đến. Hai chân gã vắt lên hai tay ghế lộ ra tư thế banh háng, phơi bày lốt đít, con cặc đầy đủ. Hai tay bị trói ra phía sau, dính chặt vào ghế.
Lỗ đít bị một con cặc giả đẩy vào, từ cái lỗ khít khít chỉ vài cây viết, nay đã chứa được một con cặc nhựa có kích thước thật. Gã cảm nhận được anh đang làm gì đó với cặc mình, nhốt vào một cái khóa thì phải, ép con cặc cương cứng của gã phải vào lề lối. Chiếc vòng quen thuộc được đeo vào cổ, những chiếc kẹp nằm ở chỗ nó nên nằm, đầu vú, trứng dái.
Sau khi nuốt viên thuốc mà Tấn đút, gã từ từ chìm vào giấc ngủ. Ngủ một giấc, ấy vậy thức lên mọi thứ đã khác biệt.
- Anh...
Tiếng một cậu nhân viên quen thuộc vang lên, bịt mắt được tháo xuống, gã mở mắt ra và rồi, gã giật cả mình. Toàn bộ nhân viên trong cửa hàng đều có mặt, trừ Tấn, chúng đều nhìn chăm chú vào gã. Thân hình mập mạp trần truồng bị trói banh chân trên ghế, con cặc bị nhốt trong khóa, lỗ đít ngo ngoe con cặc giả, trên ngươi chi chít kẹp.
- Ư ư...
Miệng bị bịt kín nhưng đã có đôi mắt bày tỏ hết thấy, là sự nhục nhã tận cùng, xen lẫn chờ mong sung sướng. Khoảnh khắc đó, con cặc bé xíu trong khóa của gã bắn tinh liên tục, bắn trong tình trạng teo nhỏ. Không lâu sau, gã sẽ nhận ra, Tấn đã hớt tóc gã thành hình một con cặc, và lũ nhân viên gã đã "tận tình chăm sóc" sẽ cho gã thêm vài hình xăm đi theo gã đến suốt đời.
Nếu sống chỉ biết bắt nạt người khác, thì chỉ có thể làm thứ súc vật hình người.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét