Thời gian trôi qua ngày càng nhanh, chúng ta phải luôn nắm bắt từng phút từng giầy. Đôi khi sẽ có những cuộc gặp gỡ bất ngờ, đến từ những điều ta không nghĩ đến.
Giữa năm 2, Tấn bắt đầu tập trung vào quá trình rèn luyện tiếng Anh. Tiếng Anh của Tấn không ở mức tệ, vừa đủ xài nhưng để ra trường được thì cần phải bổ sung thêm nhiều lắm. Tấn muốn luyện nói với người bản địa vì trình nói của Tấn còn rất yếu, anh đã đi tìm một vài ứng dụng, tìm ra một số người, trong đó anh liên lạc nhiều nhất là một vị giáo sư 60 tuổi da trắng hiện tại đang sống ở Mỹ.
Ông rất chiều học sinh của mình, ông sẵn sàng bay đến các nước khác để gặp họ, ông rất tốt. Ấy vậy, ông tốt với tất cả, còn gia đình thì không. Ông và vợ ly hôn đã được 10 năm, con của ông mỗi năm gặp 2 lần, tình cảm cũng nguội lạnh đi bớt.
Trong quá trình học, Tấn và ông đã có nhiều câu chuyện kể nhau nghe, Tấn từ từ bập bẹp đến dần đỡ hơn. Trong quá trình đó, anh đưa ra một số đề nghị với giáo sư, vị giao sư uyên bác kia cũng rất chiều anh.
Nào là, giáo sư hôm nay đừng mặc áo, em sẽ thấy gần gủi hơn. Nào là, giáo sư hôm nay cởi ra hết đi, em muốn xem hành vi ngữ điệu của thầy.
Giáo sư là người rất nhạy bén, sau khi yêu cầu thứ hai được đưa ra, ông đã hỏi Tấn, em đang muốn tôi làm bạn tình của em sao. Tấn bảo, không, em muốn giáo sư làm nô lệ của em. Nếu là người bình thường, khi nghe câu láo toét này có khi đã cắt liên lạc liền với Tấn. Còn giáo sư thì khác, ông nghe Tấn trình bày.
Cuộc nói chuyện hôm đó vòng quanh một tiền đề, một người đàn ông có tuổi, từng có gia đình, có học thức cao siêu như giáo sư có thể tự nguyện trở thành một nô lệ không. Buổi nói chuyện đó dài hơn bình thường rất nhiều, từ 1 tiếng đã thành 3 tiếng liền. Tấn dùng phần mềm dịch rồi đọc theo cho ra ý mình, giáo sư lại rất lắng nghe cậu. Cuối buổi đó, Tấn không thấy được thái độ của giáo sư, anh nghĩ thôi thì cứ suy nghĩ.
Trong lần gọi tiếp theo vào hai ngày sau đó, khi ngồi nhìn vào máy tính, Tấn liền biết kết quả. Vị giáo sư râu rậm phong độ đang cởi trần gọi với Tấn. Hôm đó, anh và ông thảo luận về công trình nghiêm cứu này.
Vốn chỉ là suy nghĩ thoáng qua và ý muốn có nô lệ giáo sư của Tấn thôi, mà không ngờ công trình này lại mất đến 4 năm mới hoàn thành. Điều này thể hiện sự nghiêm túc đến từ cả hai.
Trong quá trình nghiên cứu đã có rất nhiều điều diễn ra. Thành viên không chỉ có Tấn và giáo sư, họ còn tìm thêm người, sự thay đổi liên tục do tính chất đặc biệt của dự án mà có giai đoạn đông nhất là 30 thành viên. Tổng số người đãtham gia trong ngắn và dài hạn ở bốn năm lên đến 155 người, một con số khá, và hầu hết đều ở Mỹ cùng các nước châu Âu.
Nhiều mô hình được nghiên cứu cùng với phương pháp được áp dụng. Trong 4 năm, số người tham gia không được xuyên suốt và ít chủ yếu nằm ở đãi ngộ đặc biệt khắc nghiệt của dự án. Đối tượng tham gia được thu hẹp là những người đàn ông khỏe mạnh, không bệnh tật. Họ phải ký giấy ủy quyền và cam kết trong quá trình tham gia, chấp nhận bản thân bị lạm dụng tình dục và không được tiết lộ thông tin nghiên cứu. Hầu hết họ có máu khổ dâm, một số là Slave, một vài người còn là Boss hoặc Straight, đến đây vì muốn khám phá.
Trong một khoảng thời gian, vị giáo sư đáng kính được vài người biết đến là săn trai để chăn dắt. Dự án không kêu gọi tài trợ, mà là cho thành viên đi khách để kiếm tiền, xây dựng những đoạn phim tính phí. Ngoài giờ đăng ký tối thiểu, thành viên muốn làm gì cũng được, hoặc có thể nghỉ bất cứ lúc nào muốn. Trừ những ứng viên có khả năng phân tích số liệu được trả lương thì số còn lại chỉ là vài đồng tượng trưng.
Tất cả thành viên nghiên cứu, trừ Tấn ở xa ra thì còn lại đều có biến đổi nhất định. Nhưng người đàn ông có máu khổ dâm thì rất dễ quy phục, có những tên trai thẳng vừa thấy đsx chạy mất dép, cũng có tên chịu quỳ gối liếm giày. Nhân viên y tế luôn phải trực thuộc trong những buổi thực chiến, bên cạnh những người rời dự án vì không chịu nổi cũng có người được Boss mua lại. Lấy gần gũi nhất thì có giáo sư đáng kính trọng. Và ông cũng chính là đối tượng nghiên cứu chính của dự án.
Vào năm đầu tiên, ông rèn luyện cho mình khả năng làm Boss vững trãi. Trong hai năm tiếp theo, ông theo lịch trình ở thành một Slave. Đến năm thứ tư, năm xử lý số liệu quan trọng nhất, ông nằm ở giữa khổ dâm và bạo dâm. Cơ thể ông có sự biến đổi dâm dục hơn, những cái khoen ông của nửa đời trước nghĩ mình sẽ không chạm vào đã xuất hiện trên người, những bộ đồ lịch lãm quý ông dần được thay thế bởi đồ da đen bóng, và nhiều thứ quái lạ càng được ông tiếp thu.
Hoàn tất công trình nghiên cứu trong 4 năm, giáo sư và Tấn mất thêm một năm để biên soạn nó thành một cuốn sách hoàn chỉnh. Ngày công bố quyển sách này trong chợ đen, giáo sư đã tự hào vỗ ngực trên bục sân khấu. Thật ra nơi đây thua sân khấu tuyên dương hoành tráng của ông rất nhiều, chẳng sánh được khoảng thời gian ông chính thức làm giáo sư hay nhưng công trình được đại chúng công nhân, vậy mà ông rất tự hào. Bởi, trong suốt cuộc đời mình, trong giai đoạn già cõi nhất, vậy mà ông đã tìm ra được một bản thân sâu kín nhất trong mình. Đó là một tâm hồn cuồng dâm không tưởng, sẵn sàng mặc một bộ đồ da kiểu dáng như những bôi đồ tây thượng lưu và rồi, đấu giá chính mình.
Ông đã 65 mà thân hình vẫn ngon ghẻ, chưa kể trong 5 năm nghiên cứu, ông đã xây dựng được tiếng vang trong giới dâm dục này. Ông đấu giá chính mình vì một công trình rộng lớn hơn nữa. Nếu như bình thường, chỉ cần ông muốn, bao nhiêu nhà tài trợ sẽ tới cửa mời ông. Nhưng bây giờ, ông bắt buộc nhà tài trợ phải là người có máu dâm trong người thì ông mới thích.
Trong số bảng giá giơ lên, cuối cùng vẫn chốt được một người. Một thanh niên đẹp trai khỏe khoắn, khuôn mặt có mấy phần nét giống ông. Ông nhìn liền nhận ra đó là ai. Bên cạnh người đó là Tấn, người đồng tác giả với ông.
Con trai của ông giờ đây đã thành đạt, khác hẳn đứa nhỏ mới lên đại học năm xưa. Cậu dùng hết gia tài kế thừa từ ông để mua ông. Ông bước xuống sân khẩu, đi đến bên cậu.
"My boy..."
Con không cần làm như thế, con đâu có máu dâm đâu, đừng vì cha mà tự ép mình.
"You aren't my dad, boy."
Một cậu như thế đã đánh gãy lời ông, vị giáo sư đáng kín lập tức quỳ xuống hôn lên mũi chân cậu con trai hay, chủ mới của mình.
Ông nghĩ, nghiên cứu sắp tới có lẽ sẽ mất rất nhiều thời gian, nhưng ông nghĩ mình có thể làm được.
Nếu đã có cảm hứng, thì hãy sẵn sàng đánh đổi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét