Thứ Bảy, 4 tháng 12, 2021

Chương 4: Công nhân Xí nghiệp

 Trên thành phố đất chặt người đông, nếu bạn vừa đặt chân lên đây, kiếm một chỗ trọ được xem là rất khó. Nếu bạn gặp hàng xóm trọ rắc rối thì sẽ càng thảm hơn, việc làm thân với nhau hay không vẫn còn là một suy nghĩ bỏ trống. 

Gã công nhân làm việc ở một xí nghiệp lớn, anh thường đi sáng sớm và về tối muộn nên chẳng có thời gian ăn cơm. Gần đây, gã hay té túc qua trọ của hai sinh viên bên cạnh, một là sinh viên kỹ thuật, một là sinh viên nhưng gã không biết học ngành nào. Sau khi giúp nhau mấy lần qua lại, hai phòng thân nhau và việc gã qua đây ăn ké là chuyện như cơm bữa. Ké cơm không phải mục đích chính, mà là những đồ vật quý của sinh viên kia kìa, điện thoại, laptop, tiền bạc, gã đã chú ý chúng đặt ở chỗ nào, tính làm một vụ lớn rồi về quê cưới vợ. 

Gã nghĩ thời gian thích hợp cũng sắp tới, dạo này chén gã ăn cứ lau không sạch, còn nước đọng lại thể hiện hai sinh viên này rất bận, rất vội, gã sẽ tìm kiếm cơ hội. Mà cũng thật lạ, cỡ hơn hai tuần trở lại đây, gã cứ nứng trong người, mỗi ngày đều phải tuốt mới chịu được, kết quả là ảnh hưởng đến sức khỏe rất nhiều. Gã đã nhịn được vài ngày, nay vừa ngồi ăn mà đũng quần gã u lên một cục. Lúc đi làm thì dễ, có quần lót che, còn ở nhà gã chỉ mặc có quần đá banh nên chẳng giấu được gì. Gã nghĩ bọn này chắc toàn trai tơ, biết cái gì, thôi cứ dụ tụi nó như dụ mấy con trong xưởng, thỏa mãn chút. 

Sau khi ăn xong, gã công nhân bảo hai sinh viên cùng gã sục cho sướng, lâu quá không ra. Sinh viên Y từ chối nhưng Tấn thì nhận lời: 

- Em biết cách này rất sướng, để em làm cho anh. 

Thế là gã công nhân tuột quần xuống, gã nghĩ Tấn sẽ bú cho gã nhưng không, Tấn mang một đôi găng tay vào. Nhìn cứ nghiêm trọng, Tấn bảo anh có cách của anh, gã chỉ cần nhắm mắt hưởng thụ. Thế rồi, một bàn tay đeo găng chụp lấy cậu nhỏ của gã, sục lên xuống rất êm. Đến khi gã phát ra tiếng rên rỉ thì phát hiện lỗ đít mình có một ngón tay chen vào. Gã quýnh hết lên thì bị Tấn giữ chặt cậu nhỏ: 

- Tuyến tiền liệt sướng lắm anh, để em cho anh thử, không mất gì đâu. 

Tấn ra vẻ chính trực làm gã công nhân bán tín bán nghi, đến khi Tấn bấm vào chỗ nào đó làm gã công sướng rung lên, gã mới thật sự tin. Cảm giác lỗ đít của mình bị mở ra nó rất quái dị, dù đã tấm rửa đại tiện sạch sẽ mới qua đây nhưng gã vẫn thấy dơ. Đến khi gã bắn ra đầy tay của Tấn thì bỗng gã ôm quần, chạy trối chết về phòng, bỏ lại Tấn bơ vơ. 

Ba ngày sau, Tấn mở cửa trọ thì thấy gã công nhân mặc đồ đá banh màu đỏ đứng trước phòng, gã xin ké cơm vì về quá muộn. Cố tình không chú ý đến những điểm đậm màu trên chiếc quần sặc sỡ, Tấn dẫn gã vào nhà. Khi vào nhà, gã thấy sinh viên Y đang chổng đít lên, hai tay đặt sát sàn, ăn bằng lưỡi thì thấy lạ. 

- Nó bị ngứa đít nên phải ăn vậy đó anh. Em mới chỉ nó, có hiệu quả đỡ ngứa lắm. 

Gã nghe Tấn nói rồi thì rục rịch, dù hơi xấu hổ nhưng vì những ngày nay đít gã cứ ngứa khủng khiếp, từ bữa bị Tấn đưa ngón tay vào đến giờ, gã trốn tránh mà rồi vẫn phải gặp Tấn. Gã làm tư thế như sinh viên Y, chỉ khác ở chỗ, gã còn mặc quần áo. Ăn trong tư thế này mà còn mặc quần áo, những miếng vải thô sơ đang cọ sát lên người gã, nhất là ở cặc và lỗ đít khiến người gã nóng lên, muốn bùng cháy. Thật vướng víu, gã cởi sạch chúng qua một bên. 

Từ giây phút cởi đó, gã không biết rằng mình sẽ đi xa đến vậy. Tân ra tay giúp cho gã công nhân trị ngứa bằng kinh nghiệm cá nhân. Lỗ nhỏ của gã từ việc chủ chứa một ngón tay đã được chữa thành chứa một lon nước ngọt hẳn hoi. Tân đã giúp gã sử dụng đít tốt hơn, làm nơi giữ chìa khóa xe, chìa khóa nhà khi đi làm, nhét vào một bao cao xu xong giữ chặt cơ đít. Vì con cặc quá nhạy cảm chẳng thể mặc nổi quần nên Tấn đã khóa nó lại, cho gã dễ mặc quần hơn. Lông trên người tên công nhân nhiều dẫn đến mùi hôi, Tân giúp gã cạo hết lông đi để sạch sẽ. Ngoài ra, trong một năm đó, Tấn còn giúp gã rất nhiều, như giúp gã quản lý tiền bạc tiết kiệm, giúp gã mặc quần áo đơn giản hơn. Chính sự giúp đỡ này đã khiến cho gã không thể ra tay với mưu đồ của mình, không thể lấy oán báo ơn như vậy. 

Vào một ngày nọ, gã tìm thấy một lọ gia vị trong tủ đồ dùng, mùi của nó giống mùi thức ăn gã hay ăn. Khi nếm thử, ngay lập tức con cặc không bị khóa của gã cứng ngắc. Gã như bình tỉnh khỏi giấc mộng một năm qua, nhân lúc Tấn và sinh viên Y không ở nhà, gã vơ vét vài thứ bỏ vào ba lô, về phòng dọn nhanh đồ ra bến xe bỏ trốn về quê. 

Chẳng bao lâu sau, gã cưới vợ và sinh ra đứa con đầu lòng, cuộc sống một năm đó như chìm vào trong miền quên lãng. Cho đến một ngày nọ, gã công nhân nay đã lấy được bằng đại học bổ sung, tìm thấy chiếc ba lô năm xưa mình vơ vét được ở trong kho đồ cũ. Gã nhớ không lầm năm ấy mình đã chôm chỉa vài món đồ, mở ra thì đúng là có laptop xịn, có điện thoại, nhưng giờ mấy thứ này so với gã đã chẳng còn giá trị gì lắm. 

Sau khi lấy hết những món đó ra, gã thấy một quyển album, gã nhớ gã đây có lấy nó. Gã lật từ trang một, đũng quần gã nhô mỗi lúc một cao. Trong từng tấm ảnh chính là gã bị đâm đít, bị sục cặc, bị chơi vú, lúc thì gã mặc đồ đi làm, lúc mặc đồ đá banh, lúc chẳng mặc gì. Khi cầm lên tấm danh thiếp ở giữa cuốn album, gã cũng chẳng lật nổi nữa bởi cái quần đá banh màu đỏ của gã đã ướt đầy tinh dịch mất rồi. 

Thời gian sau, gia đình gã hay tin gã đi xuất khẩu lao động có cản có ngăn, nhưng vì nhà có hai đứa con thơ, một người vợ cùng ba mẹ già, gã là nguồn kinh tế duy nhất nên mọi người đều phải chấp nhận. Thế là trong mười năm sau đó, tiền gửi về hàng tháng đều đặn, có xu hướng tăng dần, vậy mà không hề có một cuộc gọi nào cà, gia đình có lo lắng nhưng tự nhủ là gã ở nước ngoài chắc phải vất vả lắm, cả nhà càng tội nghiệp cho gã hơn. 

Còn gã ư? Đúng thật là gã làm việc rất vất vở, đổi rất nhiều nghề. Từ bảo vệ đến quản gia rồi thành gia súc vắt sữa, xuyên suốt 10 năm tận hưởng cảm giác khổ dâm bất tận. Gia đình gã đã sai ở chỗ, gã chẳng ở nước ngoài, vẫn trong nước mà thôi. Ấy vậy, không biết gã có biết, Tấn đã bán gã cho một tên buôn nô lệ đến từ châu lục khổ cực nhất thế giới trong 5 năm chưa? Mà biết rồi thì sao, gã làm gì có quyền phản đối. 

Nếu đã dám đưa ra những suy nghĩ không nên có, thì cũng nên gánh vách hậu quả không ai dính. 



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chương 50: Thị trường ngầm Cafo

"Dịch vụ chăm sóc nuôi dưỡng vì một trật tự xã hội theo nhu cầu" - Vì sao tôi phải đọc thứ này? Đây là gì đây?  Đôi tay đã ấn mở m...