Khí trời mát mẻ phù hợp để tập luyện. Nhưng tập luyện cũng nên cẩn thận, không thì sẽ nhận hậu quả không mong muốn.
Một năm trước, anh chàng vận động viên điền kinh được dự đoán sẽ là ngôi sao sáng giá trong làng thể thao, cuối cùng không ngờ lại thất bại thảm hại trong thế vận hội.
Tuổi trẻ non nớt, không chịu được nhục nhã, cậu rời khỏi quê hương, cắt đứa liên lạc với mọi người, quyết tâm tập luyện để có thể lấy lại thành tích đã đánh mất.
Một năm sau, cậu trở thành đĩ chó được đấu giá trong phiên chợ nô lệ cho dân thể thao. Nghe tiếng ồn ào xung quanh, cậu vẫn còn chìm trong sự mơ hồ.
Vài tháng trước, khi bắt đầu cung đường chạy vào sáng sớm như thường ngày, cậu không nghĩ đó lại là lần tập hiếm hoi của mình. Một chiếc xe tải dừng lại bên cạnh cậu, cứ thế mà bắt cậu lên xe. Cậu không kêu cứu được, động tác chúng rất thuần thục đến lạ. Đứng riêng ra là một thanh niên rất trẻ, cậu chưa kịp nghĩ thì đã chìm trong bóng tối.
Trải qua mấy tháng chìm trong địa ngục huấn luyện, giờ đây cậu bị trói lên thanh chữ X trở thành món hàng được buôn. Mắt và miệng bịt kín, chỉ sót lại lỗ tai, quanh quẩn đầu cậu là những tiếng hét giá. Cơ thể rắn chắc của vận động viên được thoa một lớp dầu cho nó sáng bóng, lỗ đít chặt kín của đàn ông nay đã mềm mềm và được chặn lại bởi một cái khóa nhỏ. Con cặc dũng mãnh cương cứng qua lỗ tròn của quần sịp, nó ngẩng cao đầu hùng dũng, khoe lên đầu kim cương của cây thông cặc bên trong nó. Cậu không có nhiều sức lực nhưng cố gắng đầu qua lại, tiếng kim loại va chạm ở cỗ và khoen ngực càng tạo nên âm thanh dâm dục.
Lúc nghe được chốt giá tiền, cậu thế mà chảy nước mắt.
Từ khoảnh khắc quyết định bỏ xứ ra đi, cuộc đời cậu thay đổi hoàn toàn, và cậu đến hiện tại đã không còn quá kinh ngạc.
Sau khi được đấu giá, cậu bị đóng gói như một kiện hàng và gửi đến người chủ của mình. Chiếc vòng cổ kiểm soát khoảng cách không cho cậu cơ hội bỏ trốn, gần một năm nữa trôi qua, cậu vậy mà thấy mình làm nô lệ còn có thiên phú hơn tập thể dục.
Bị bịt mắt toàn thời gian, cậu đã quen dần và sống như một người mù. Cậu biết sinh hoạt như con chó trong nhà, biết mò ra vị trí nhà vệ sinh, biết chủ động về chuồng và chờ đợi chủ về nhà. Dù không thấy được gì nhưng cậu luôn cố gắng ghi nhớ cảm giác phương hướng trong nhà. Cậu học được cách uống nước dơ, nước tiểu và ăn phân. Cậu biết cách rên rỉ sung sướng như con chó cái khi bị địt. Cậu cảm thụ cảm giác tuyệt vời khi bị quất roi lên lưng, từng giọt sáp nhiễu lên ngực. Đã bao lâu rồi không tự tay sục cặc, cậu chẳng nhớ rõ. Điều khiến cậu thấy tiến bộ nhăt, có lẽ là, cậu đã học cách xuất tinh mà không cần tự tay cầm sục.
Trở thành một con súc vật thì chẳng hề dễ dàng, cậu giờ đây đã ăn thức ăn thú cưng như bình thường. Đái tự giác bò dơ một chân, làm rớt đồ vật thì lấy miệng ngậm lên đưa chủ nhân. Mỗi lần như vậy, cậu đều được chủ thương yêu, xoa lấy cái đầu đinh lỏm chỏm ngắn ngủn của cậu.
Tròn một năm ngày cậu trở thành nô lệ của chủ nhân, lần đầu tiên, cậu biết được chủ nhân là ai. Và khoảnh khắc ấy, như sét đánh giữa trời quang. Chẳng đâu xa, đấy là thằng bạn thân của cậu.
Người bạn đã cùng cậu lớn lên, cùng kề vai bá cổ xưng anh em chí cốt. Nhưng cậu đâu ngờ lại có một ngày, người anh em cậu tin yêu nhất, lại đè cậu xuống cưỡng hiếp. Cảm giác đó kéo đi tất cả giận dữ và nhục nhã, tinh thần cậu nhanh chóng đi xuống, cơ thể chưa lành lặn và kết quả là cuộc thi năm ấy thất bại đến chán chê.
Sau điều đó, cậu không chấp nhận được thất bại một phần, phần còn lại chẳng biết đối mặt với thằng tội phạm cưỡng hiếp kia như nào, nên đành rời đi.
Cậu mở to mắt, nhìn tên điên này trước mặt. Hèn gì cậu lại nhanh quen thuộc cách bài trí của ngôi nhà mày, bởi cậu đã đến đây vô số lần rồi còn đâu, có bịt mắt thì cũng đã sớm quen. Cậu muốn đứng lên đánh tên này, nhưng sau khoảng thời gian được dạy dỗ, cậu chỉ đổi từ tư thế quỳ thẳng sang tư thế quỳ ngồi.
"Tao yêu mày, mày đừng để tâm những điều khác. Tao sẽ chăm cho mày cả đời."
Tên đó ôm cậu vào vòng tay của mình. Vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Cậu không chấp nhận được thì thế nào, tên này vốn đã dạy ra cơ thể cậu không bình thường thế này, thì làm sao rời khỏi được.
Kể từ hôm đó, cậu được tiếp tục quá trình tập luyện đứt quãng, phối hợp với bổn phận nô lệ của mình.
Trong lần kế tiếp diễn ra thế vận hội, cậu đã có được hào quang mình đã đánh mất. Một hôn lễ giữa cậu và tên điên này được tổ chức sau đó không lâu, cậu chính thức được tên này giữ ở nhà với chức danh mới, "vợ".
Ở ngoài sáng, cậu vận động viên trẻ tuổi tiếp tục gătn hái nhiều thành công. Ở trong bóng tối chỉ có hai người, cậu là nô lệ bên gối của chủ nhân.
Bản năng phái mạnh sau bao lần nhục nhã đã bị mài mòn chỉ còn cái vỏ, hôm nay, sau nhiều năm làm chủ câu lạc bộ, cậu được "chồng" dẫn đến nơi đây. Cậu sẽ cho những vận động viên trẻ tuổi biết, thần tượng chúng luôn theo đuổi, là một con chó cái dâm đãng đến cỡ nào.
Nếu có thể giải quyết vấn đề, thì đừng trốn tránh nó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét