Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2022

Chương 37: Kiến trúc sư

Bắt đầu trở lại từ những điều đã qua, thế giới luôn có sự rộng mở. Nhưng tùy thuộc vào tình huống, đối tượng thế nào. 

"Anh muốn hạ thấp cái tôi?"

Gã kiến trúc sư sự nghiệp thất bại với gia đình tan vỡ bởi tính kiêu căng của mình đã đến gặp Tấn học hỏi cách hạ cái tôi của mình. Tìm kiếm một người chơi bạo dâm nhờ giúp đỡ, gã đàn ông hơn 30 nghĩ thật ngu xuẩn nhưng cuối cùng đã xuất hiện ở đây. 

"Quỳ xuống."

Đầu gối của gã như dát vàng, gã đời nào chịu. Tấn đá một cú ngay háng khiến gã ngã khuỵu. Anh nắm tóc gã cho gã ngước mặt lên, phun một cái phoẹt vào mặt người đàn ông này. Bắt đầu một hành trình trợ giúp gã hoàn thiện bản thân mình. 

"Cạo sạch sẽ."

Bộ lông gã lấy làm kiêu cạo giờ đã trụi sạch, miệng gã ngậm roi đen, bò từng nhịp trên sàn phòng với cái đít đỏ chót. Mái tóc vuốt keo tán loạn trên đầu cùng cái lỗ đít vừa mất trinh đỏ au. Ánh mắt gã nhìn anh chứa đầy lo sợ cùng hận thù, cọng dây nối với vòng cổ giật hối gã bò nhanh hơn. 

"Lột đồ." 

Trên hành lang của khách sạn quen thuộc, gã lột sạch quần áo trần truồng bò theo sau hước đi của anh. Sự nhục nhã càng tăng cao khi dưới đít gã là một vật sáng lấp lánh, con cặc hùng dũng gã lấy làm kiêu ngạo nay đã nằm gọn trong lồng sắt. Bò thật nhanh chóng vào phòng, tránh thoát được người phục vụ sắp phát hiện ra. 

"Banh rộng lỗ đít."

Không một lời kháng cự, gã nắm hai chân banh rộng đít cho Tấn đặt bàn tay vào. Cả một bàn tay nằm gọn trong đít gã. Từ lỗ đít khép kín ngày đầu, nay đã trở nên rộng toang toác hơn bao giờ, thậm chí nó còn trở thành nơi đựng vật dụng của gã, nhất là điện thoại. 

"Ăn."

Cái thứ vừa vàng vừa đen trước mắt, mặt gã trắng bệch, nước mắt từ lúc nào đã chảy xuống. Gã nhìn anh với ánh mắt kháng cự, nhưng Tấn không quan tâm, dí mặt gã gần với thứ ấy. Thức ăn cho chó đã ăn qua, trộn bao nhiêu thứ bẩn thỉu thì nay còn giả bộ ngại ngùng đau khổ gì nữa. Một người đàn ông học cách bỏ cái tôi của mình, vậy chỉ có là một món đồ vật. 

"Chào đi nô lệ."

Trong khách sạn này không hiếm người chơi bạo, nhưng gần đây các nhân viên đang làm quen với việc cậu chủ dẫn theo một con chó chào hỏi các nhân viên. Con chó này nhìn rất đau khổ và nhục nhã, nhưng cứ như nó đang ra vẻ ngại ngùng dù sướng bỏ mẹ vậy, nên các nhân viên đều sẽ xoa đầu mỗi khi nó chào. Tuy vậy, đồ của ông chủ thì không nên chạm vào quá nhiều, có vài nhân viên quá phận và không lâu sau cũng trở thành chó như vậy. 

"Hoàn tất thủ tục."

Đàn ông thì có danh dự, sự nghiệp và tiền bạc, còn nô lệ không cần thiết. Danh dự của gã đã mất, công việc bị cho thôi và gã đang dần chuyển hết tài sản cho Tấn. Gã càng ngày càng nghe lời Tấn hơn. Gã không có người thân, vụ kiện giành quyền nuôi con cũng sắp đi đến hồi kết, nhưng gã chẳng biết thế nào. 

"Mày không đủ khả năng."

Được mặc quần áo đàng hoàng trên bàn hòa giải, gã từ bỏ quyền giành con. Vợ gã thở phào nhẹ nhõm, còn gã thì trống rỗng. Vài người quen biết nói gã dạo này bận rộn nhiều, không tụ họp, gã chỉ cười, bảo dạo này không đi được đâu. Và dự định sắp tới của gã có vẻ sẽ khám những điều mơi lạ. Bạn bè biết gã vừa rút đơn quyền nuôi con nên an ủi, bảo gã cứ giải khuây một thời gian. 

"Còn gì muốn nói?"

Trải qua 2 năm, những mối quan hệ cần cắt đứa đã cắt, những điều sở hữu cũng tiêu tan, lòng tự tôn của một người đàn ông không còn đọng lại nhiều trên gã kiến trúc sư này nữa, từ chân đến cổ được bao bọc bởi bộ đồ cao su màu đen bóng loáng, gã ngồi trên ghế với khuôn mặt ửng hồng. Trước mặt gã là một chiếc gương lớn, cho gã thấy được hiện tại mình như thế nào. Người thanh niên phía sau gã đang xoa tóc người đàn ông, đưa tay rời khỏi cái miệng nhớp nháp. 

"Con có thể trở lại làm người không?"

"Mày vẫn luôn là con người."

Gã từ trước đến nay vẫn luôn là con người, dù có trải qua huấn luyện thì sinh học, giống loại của gã vẫn là con người. Chỉ là khi ngọn lửa phừng phực cháy lên với những giấy tờ xấp chồng, gã đã mất đi nhân quyền của xã hội hiện đại. 

Chiếc mặt nạ đen xì được đeo vào đầu gã, kéo dần cho phần đầu nối liền thân. Mắt gã dần bị che bởi miếng da, lỗ tai từng rất thính không còn nghe được gì và chiếc miệng không phát ra một lời nào. 

Lớp cao su như trở thành tầng da thứ 2 của gã, gã dần quên mất hình dáng thật của mình là thế nào. Có khi trở thành chiếc bàn trong nhà, lại thành bồn vệ sinh ở phòng ẩm thấp, hoặc là vật trang trí trên hành lang, gã bị đối xử như đồ vật vô tri biết cử động, tính cách con người gì đó trở nên quá xa xỉ đối với gã. 

Thời gian trôi qua bao lâu gã không còn biết nữa, gã nhớ có một lần có người thanh niên nhìn vào mắt gã. 

"Ánh mắt của mày quá giống một người tao biết."

Cậu ta đã nói như vậy, và gã đã được đưa đến nhà người này. Gã được thanh niên nuôi trong nhà như thú cưng, có vẻ người thanh niên không đủ tài chính nên chẳng thể mua đứt được gã, chỉ có thể mướn theo giờ. 

Trong một buổi chiều nắng hạ, gã đang quỳ trước cửa đợi cậu trai về. Khi cậu mở cửa, nhìn thấy gã như thế thì bỗng ôm lấy gã, cất một giọng gọi nức nở. 

"Ba"

Gã không có cảm xúc khi nghe tiếng này, nhưng tim bỗng nói lên, tay bọc trong cao su ôm lấy lưng thanh niên. 

Cậu không thể mướn gã mãi như thế, nên rất lâu sau gã không còn thấy cậu nữa. Gã tiếp tục cuộc sống làm đồ vật của mình, và có một người bạn đồng hành mới. Cả hai được đóng chung một kiện hàng gửi qua châu lục xa xôi. 

Gã chưa nghĩ đến thời gian sắp tới mình sẽ như thế nào, còn thanh niên kia thì cũng dần mất đi tự tôn như ba của cậu đã từng. 

Nếu tìm cách hạ cái tôi, thì nên lựa chọn tình huống đúng đắn. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chương 50: Thị trường ngầm Cafo

"Dịch vụ chăm sóc nuôi dưỡng vì một trật tự xã hội theo nhu cầu" - Vì sao tôi phải đọc thứ này? Đây là gì đây?  Đôi tay đã ấn mở m...