Thứ Ba, 1 tháng 2, 2022

Chương 43: Công nhân xưởng hàn

Thế giới là vòng tròn khép kín, có sự tuần hoàn. Ai đi đâu rồi sẽ trở về. Đó là quy luật. 

"Ư... ư..."

Tấm lưng cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, cậu thanh niên đang cự quậy trong bất lực. Sau lần trái lời chủ nhân, trước mắt cậu mộ màu tối đen, cả người trần như nhộng bị trói vào cột xà. Dây dù màu xanh lá đậm buộc chặt cậu với cột làm cậu ngứa ngáy mỗi lần lắc người. 

"Cậu chủ... con biết sai rồi..."

Miệng nó thốt ra lời cầu xin rên rỉ trong khi con cặc bị túm lấy bởi một bàn tay thô ráp. Lâu lắm rồi nó mới được cảm nhận cảm giác này, có người sục cho nó. Nó quấn người trên cột và thở hổn hển hết lần này đến lần khác. Gió trời thổi vào từng thớ thịt làm ní càng thêm nhạy cảm, nó lắc cả người lần nữa tạo ra khoải cảm. 

Vào thời khắc nó gần như sắp bắn ra, bịt mắt được tháo xuống. Ánh sáng chói lóa làm nó như mù tạm thời. Đến khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nó ngay lập tức xuất tinh. Không phải xuất vì sung sướng, mà xuất vì kích thích quá khủng khiếp. Trước mắt nó, là anh em trong xưởng hàn gia đình nó và cha nó đang nhìn nó một cách đầy giận dữ. 

"Tao không có thằng con như mày!"

Chỉ với một câu nói như vậy, cuộc đời nó thay đổi. Cha nó mang toàn bộ quần áo của nó ra đốt sạch sẽ, trong cơn phẫn nộ, ông còn muốn lấy dao đâm nó. Nhưng anh em khác đã cản lại. Nó khóc lóc ôm lấy chân cha nó nói xin lỗi, nhưng cha nó mặc kệ, lấy một chân lên đạp nó ra. 

"Nếu mày muốn sống như một thằng đĩ đực, thì tao sẽ cho mày toại nguyện."

Ông nói với giọng điệu chua chát và phẩn nộ. Ổng bảo anh em hàn một chiếc lồng kim loại, và chỉ đó là nơi ở từ đây đến cuối đời của thằng đĩ đực này. Chiếc lồng sắt không quá to, đủ để nó nằm khi cuộn người lại, ở dưới lót một miếng thảm để dễ dàng nằm. Cha vẫn lo cho nó nhưng ông không tài nào chấp nhận được chuyện này, và bảo thợ ở xưởng, hãy đối xử với nó như một con chó. 

"Tao có một dao cạo đây."

Lũ thợ trong xưởng vốn cũng chơi thân với nó, nhưng từ ngày biết nó có sở thích bệnh hoạn như này thì vô cùng kinh tởm. Một thằng nam tính sáu múi bỗng trở thành đĩ đực, ai mà không lo. Nhưng một khi lũ toàn trai thẳng này đã căm ghét, thì chúng có nhiều trò tàn độc hơn nhiều. Chỉ với vài con dao cạo, chẳng mấy chốc người nó như em bé, không một cọng lông. 

Bọn chúng dùng dây dù, lôi nó bò quanh trong xưởng, chui háng hết người này đến người khác. Mỗi khi có người thấy nó, sẽ nhổ nước bọt và bắt nó liếm. Nó lè cái lưỡi ra mà chăm sóc ngón chân hôi thối của chúng, còn chúng thì cười sảng khoái. 

Bọn này cho nó ăn cợm trộn từ nhiều thứ lại, là cơm thừa của chúng, cũng là thứ trong thùng rác nào đó. Nước uống thì có khi là nước bình thường, có khi chỉ pà nước đái. Mỗi lần đi vệ sinh, nó đều phải quỳ lạy bọn này để được cho phép. Bọn chúng sẽ dắt nó ra cột điện ngoài sân của xưởng, nhìn nó đái ỉa như một con chó thực thụ. Không có lông mày hay tóc, khuôn mặt nó dần trở nên đê hèn sau bao lần nhục nhã. 

"Đĩ đực cần cặc dái làm đéo gì?"

Bọn chúng nhục nhã nó chán chê thì quay qua thể xác mạnh khỏe của nó. Nhìn con cặc lòng thòng mấy ngày nay của nó, một đám trong đó nảy ra ý tưởng, thiến nó. Sau khi hỏi ý kiến ông chủ là cha nó, ông cay nghiệt nói, bây muốn làm gì làm. 

Bọn chúng banh háng nó ra trong lúc nó chống cự. Một thằng cầm con dao sắc bén hơi trên lửa đến gần. Và khi con dao sắp chạm vào bộ phận đang ngẩng đầu kia, một bàn tay chặn người đó lại. 

"Thiến như vậy thì dễ dàng cho thằng chó này quá."

Nghe như vậy, bọn kia cũng đồng tình. Thiến phát thì nó chỉ đau một lần rồi thôi, trong khi anh em mình bị thằng chó này lừa dối lâu như vậy. Thằng đó lấy ra một cọng kẽm, và cả bọn hiểu ý. 

Chúng quấn cọng kẻm siết chặt bùi dái của nó, làm cho trứng dái căng tròn. Nó bị che miệng, không thể nào hét được mà chỉ phát ra tiếng rên rỉ muốn khóc. Đến lúc chúng nhiễu từng giọt keo xuống kẽm, nó đã chảy nước mắt vì quá đau. Con cặc nó phản chủ, dù đau như vậy mà vẫn cứng ngắc không thôi. 

Chúng bảo, quấn như vậy sẽ làm dái nó đứt từ từ, không cần máu me mà nó vẫn thốn suốt. Bọn chúng cười cười rồi đưa tay búng nơi đó, làm nó giật nảy cả mình. 

Con cặc dài thòng chảy nước mãi không được, bọn chúng quét mật lên đầu cặc và cho kiến lên. Hai tay nó bị trói ra sau, trong khi nó bị lôi đi khắp xưởng cho mọi người thấy. 

"Lỗ đít thằng này ngon vãi."

Bọn nó càng chơi càng hăng, vạch đít nó ra và đụ. Bọn có vợ lâu ngày không đụ và bọn còn tân xúm lại đâm nó. Đầu cặc nó xưng vù chưa giảm thì đầu vú đã nhận từng đợt châm chích do kiến cắn. Bọn chúng nhét đũa vào lỗ cặc nó, làm nó uốn éo cả người. 

Bình thường, nếu không dùng đến lỗ đít của nó, bọn thợ sẽ nhét thứ gì đó vào bịt lại. Là thanh sắt nhỏ, hoặc chai nước suối. Con cặc từ một chiếc đũa đã tăng lên hai chiếc, còn bị bôi thuốc cứ cứng suốt. Đầu vú càng to khi phải nhận từng đợt cắn của kiến, rồi các loại kẹp vú khác nhau. 

Lỗ đít nó ê ẩm chưa một lần được khép lại, hết đợt đụ này đến đợt đụ khác. Có khi đêm đang ngủ lại bị lôi khỏi lồng ăn đụ. Đụ chán chê thì hành hạ nó bằng chuyện khác. Chúng nhét cán chổi vào đít nó, bắt nó quét nhà như vậy. Nếu quét không sạch, thế là ăn roi. 

"Ê, sao quên mất con máy này?"

Nay chúng lôi ra một cái máy bắn kim. Chúng đè nó lên bàn, và cứ thế, hai đầu vú của nó bị đục một lỗ to xuyên qua. Bọn chúng nhắm vào cặc nó định bắn nhưng thôi. Làm hồi hỏng đồ chơi thì sao, dù bây giờ chả dùng cặc nó mấy, nó cũng đâu xuất tinh được. 

Bọn chúng tiếc nuối, mở chai dầu nước xanh ra, rồi nhiễu từng giọt qua cây đũa tràn vào lỗ đái. Nó quằn quại trong tiếng cười bọn điên này. 

"Ư..."

Cha nó lâu lâu xuống xưởng, và nhận ra thay đổi của con trai mình. Dù là từ mặt thì ông vẫn quan tâm nó lắm. Ông nhìn lũ thợ hành hạ nó mà cũng xót, thế là có lúc sẽ mang sát trùng chữa thương cho nó. 

Nó rất muốn hỏi ông tại sao lại đối xử với nó như vậy, nhưng cái bịt miệng chẳng làm nó phát tiếng được. Ông lấy nước lau mình cho nó, ánh mắt vừa có sự tức giận, vừa có đau khổ. 

"Thằng chó đó trốn rồi."

Một buổi sáng mở xưởng, một thằng thợ kiểm tra chuồng và nhìn thấy trống rỗng. Bọn chúng la lên và cùng đi tìm khắp xưởng, nhưng có vẻ không còn bóng dáng. Cả tụi đỏ mắt, hành hạ thằng chó qua hơn hai năm đã là nhịp sống của chúng, sao chúng bỏ được. 

"Quên đi."

Ông chủ mặc bộ đồ thường nói với chúng vậy. Ông cảm thấy quyết định lúc trước của mình quá sai lần, nên đã giải thoát cho nó. Đưa nó gần như hết tài sản mà rời đi, ông bảo nó hãy sống tốt. Vào lúc ấy, nó khóc ôm lấy cha mình. 

Nó kể từ hôm đó rời đi đã lấy vốn lập nghiệp, mở một siêu thị nhỏ và chuyên tâm làm ăn. Hôm nay như bao ngày, nó ra cửa tiệm, mở cửa và bắt đầu buôn bán, ngày Tết qua đi để lại không khí nhộn nhịp, nó hơi nhớ cha nó. 

Nó xoa lấy đũng quần mình, chùn dái đã được chữa nhưng về tâm lý, nó vẫn đau như thế, và chuyện tình dục, nó giống thằng bất lực. 

Suy đi nghĩ lại, đã hơn 2 năm không dám trở về chỗ đó. Nó dọn tiệm, hôm sau về xưởng. Dù phải đối mặt ký ức khủng khiếp đó nhưng nó nghĩ, qua 2 năm mọi thứ đã bình thường. 

"Cậu cả về không báo một tiếng trước."

Cái người từng quấn kẽm vào dái nó cứ thế cười đùa với nó, quàng vai như là anh em chia xa. Nó thấy dù sao chỉ là một lúc lầm lỡ, cũng không thể ghi hận mãi. Nó được mấy anh em giúo xách vali, còn mình thì vào xưởng tham quan. 

Đây là nơi nó lớn lên, hạnh phúc nhất và cũng nhục nhã nhất. Nó nhìn quanh, vẫn là những người thợ đó, hơn vài năm cũng không nhiều thay đổi lắm. 

"Cha em đâu rồi?"

Nó nhìn mãi không thấy cha mình đâu trong khi ông hay xuống canh xưởng lắm. Bọn thợ cười khì khì, bảo đợi chút tụi anh kêu cha em. 

Và quả thật khi được kêu, cha nó nhanh chóng xuất hiện trước nó. Nó trố mắt như bốn năm trước, cảm xúc kích động khi nhìn cha nó trần truồng bò trên đất, bị kéo đi bởi dây dù. 

"Chó con ăn mặn thì chó cha khát nước."

Bọn chúng đá đít ông, làm ông quỳ lên trước nó. Đây là thảm cảnh từ ngày nó rời đi, chúng không còn nó để chơi thế là nhào vào cưỡng hiếp ông, và đối xử với ông như con trai ông. 

Tóc nó qua mấy năm đã mọc lại, chân mày cũng dày lên, còn cha nó bây giờ trống trơn. Không còn bộ đồ thường ngày hay mặc, ông giờ trần như nhộng. Cả người ông trọc lóc. Trứng dái ông bị kẽm quấn siết chặt, đầu cặc bị xỏ một khoen to bự kéo nó xuống, nhìn rõ thì có một ống thông nữa. Có kinh nghiệm từ thằng con nên khi chơi ông, tụi nó ra tay mạnh bạo hơn nhiều. Đầu vú nó khi lỗ kim không xỏ đã có phần liền thịt, còn cha nó thì đầu vú xệ xuống khi đeo vật nặng quá lâu. Trên người ông chỗ đỏ chỗ đen, nhìn qua liền thấy chỗ sống không được tốt. 

"Tụi bây làm gì cha tao?"

Nó rời khỏi bàn, hốt hoảng ôm lấy ông, con cặc ông thế mà chảy chút nước qua ống thông. Trong mắt ông nhìn nó đỏ cả lên, nhưng cơ thể ông lại run lên. Và có vẻ như ông không quỳ thẳng được

"Thích không? Thằng cha mày còn dâm đĩ hơn cả mày."

Chơi một thằng khổ dâm và một thằng không có tính khổ dâm thì quả vế sau kích thích hơn. Bọn chúng lúc đó nứng sảng, đâu ngờ có thể đè ông chủ mình xuống làm đĩ đực đâu. Một người đàn ông từng có vợ và có con trai lớn, hơn 50 lại bị tụi nhỏ dạy dỗ chẳng khác gì súc vật. 

Cơ thể ông trở nên nhạy cảm, đến từng cái chạm cũng có thể rỉ nhờn. Lỗ đít lỗ cặc đều được khai phá đầy đủ. Bọn chúng không cho ông liên lạc với ai và ông cũng mong con trai mình sẽ chẳng quay về nữa. 

"Cậu cả, đứng lên đi, để ông chủ phục vụ cậu."

Bọn thợ nhắc người nó lên, mở dây quần nó, lôi con cặc trong sịp nó ra. Cha nó cứ thế bò tới, ôm trọn lấy con cặc của nó. Lúc này nó mới thấy, cổ ông, tay chân ông đều bị xích lại, và có một cọng xích nằm trong đít ông nữa, chúng đề phòng ông trốn như nó đã trốn vậy. Và ông mất đi khả năng đứng thẳng, khi dây xích ở đít đã kéo sát góc cặc của ông, khiến ông phải bò hoặc khuỵu chân. Nó nhìn cha mình, chỉ muốn xông lên cứu ông, và bị ngăn lại nhanh chóng.  

Nó muốn chống cự mà tình thế không như nó muốn nữa. Quần áo nó lần lượt bị lột xuống, cọng dây dù quen thuộc lại ma sát lên người nó, trói hai tay nó về sau. Con cặc của nó được họng ấm nóng của cha bao chặt lấy. 

"Cậu chủ, mừng cậu về nhà."

Một thằng thợ cầm cọng kẽm duỗi dài, nhìn nó bằng ánh mắt thương hại và khinh miệt. Nó cứ thế, mà có lại xúc cảm, bắn một tràn vào miệng con chó cha ở dưới thân. 

"Ực..."

Từng giọt nước mắt rơi xuống, không rõ là của ai, chỉ thấy trên khuôn mặt hai kẻ trần truồng đều đang ướt đẫm. 

Nếu đã rơi vài vòng tuần hoàn, rất khó hối cải. 

1 nhận xét:

Chương 50: Thị trường ngầm Cafo

"Dịch vụ chăm sóc nuôi dưỡng vì một trật tự xã hội theo nhu cầu" - Vì sao tôi phải đọc thứ này? Đây là gì đây?  Đôi tay đã ấn mở m...