Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2022

Chương 47: Người chăn nuôi

Những điều tốt đẹp sẽ trường tồn cùng thời gian, chúng ta cũng vậy. Những thứ khôbg mang lại giá trị, nên thay đổi đi. 

"Khịt khịt"

Hôi quá! Đây là cảm nhận đầu tiên của gã. Gã lim dỉm mở con mắt của mình, một giấc ngủ dài này đã làm gã hơi mơ hồ. Đến khi phát hiện nền xi măng màu bạc lạnh lẽo cùng gió lạnh thổi qua người, gã bừng cơn tỉnh. 

Quần áo mình đâu? Gã bật lên suy nghĩ như vậy. Gã phát hiện mình không chỉ trần truồng, mà còn không đứng được, gã cố gắng di chuyển đầu gối thì biết phần dái của mình bị kéo ngược ra sau đùi và bị kẹp chặt bởi một thanh gỗ, xong vắt ngang bắp chân. Điều này làm gã chẳng thể nào đứng lên được. Gã muốn tự giải thoát cho mình nhưng vô ích, bàn tay cứng rắn của gã giờ đã bị bao bọc bởi đôi găng tròn vo, chẳng thể cầm nắm được gì. 

"Ư..ư..."

Ai đó cứu tôi với! Gã gào thét bao nhiêu thì chỉ có tiếng "ư.. ư... ư..." phát ra trong cơn gió. Chiếc mũi cao của gã bị cái móc kéo lên cho lộ ra hai cái lỗ to, nó vòng lên đầu và nối vào chiếc vòng da trên cổ gã. Miệng gã mở toang không thể khép lại, bên tròn lại ngậm một vật to dài bằng nhựa khiến gã cứ nức nở từng cơn. 

"Ụt ụt."

Đây là đâu? Trong lúc tự nghĩ về mình, gã vẫn chưa phát hiện điều gì bất thường. Nhưng khi nghe thấy tiếng động như loài vật kêu, gã ngước mặt lên và mắt càng dáy lên sự nhục ngã. Những con lợn đang tràn vào và chúng chen đông đúc với gã. Gã thế mà bị bỏ vào chuồng lợn hôi thối, lẫn mình trong những con lợn này. Da thịt của gã tiếp xúc với da của lợn, gã chen chúc giữa một bầy lợn và cảm giác càng lúc càng rùng mình. 

Giữa bầy lợn màu hồng nhạt xuất hiện một tấm lưng, một con người đủ chân tay nhưng bị đối xử chẳng khác nào xúc vật. Chiếc mũi bị banh to của gã làm gã hít được nhiều mùi, khi khuôn mặt cọ vào đít con lợn gã hưởng trọn tất cả. Hòn dái đau điếng khiến gã bò đi chậm rãi, gã muốn rời khỏi chỗ chen đông đúc này mà dường như sức khỏe của một người trưởng thành cũng không đủ khi đối chội với cả một đàn, gã bị kẹt cứng trông thật đáng thương. 

Chỉ một tuần trước đây, gã còn thoải mái sỉ nhục người khác là con lợn ngu ngốc mà giờ đây gã lại bị đối xử như lợn. Hai con mắt gã đỏ ngầu, gã hận người đã làm gã rơi vào tình cảnh như thế này. Mà dù có hận thì đã làm sao, gã phát ra tiếng khụt khụt chẳng khác nào loài súc vật kế bên. 

Lạnh quá! Cảm xúc giật rung cả người khi có dòng nước lạnh bỗng xả liên tục lên lưng gã. Gã giật bắn lên và khi ngước đầu lên, là một người con trai. Người kia nhìn gã lạnh lùng và xối nước vào gã, gã cứ thế ước cả mình, và một cuộc sống mới mở ra với gã. 

Gã được nuôi như lợn, sống như lợn và ăn như lợn. Trần truồng cả ngày, phải bò bốn chân và ăn trong máng, mùi vị thức ăn luôn khiến gã nôn mửa như có bầu. Mùi hôi thối xen lẫn trong mũi làm gã khó chịu. Gã quyết tâm phải thoát khỏi nơi đây. 

Và trong giây phút sơ hở của chàng trai, gã chịu đau đứng lên khi trứng dái bị kẹp như vỡ, đánh một cú hết sức mình vào người kia. Vào lúc gã thay đồ và quăng cậu vào chuồng lợn, gã đã mỉm cười và tưởng tượng cũng sẽ bắt người bắt mình đến đây như thế. Trước khi gã rời đi, gã nghe thấy cậu trai khàn giọng: 

"Anh trốn không thoát."

Gã lấy con cặc ra từ lớp quần, cứ thế mà đái lên mặt cậu trai như khinh bỉ. Thật lâu rồi mới đứng lên như này, cảm giác thật mới lạ và thoải mái làm sao. 

Gã cứ thế lên con xe và rời khỏi. Một thời gian sau, gã mơ mơ màng màng, cầm vòi nước tắm cho đàn lợn trước mặt, đây là mệnh lệnh từ chủ nhân. 

Nếu muốn rời khoie vòng xoáy, hãy biết mình có năng lực gì. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chương 50: Thị trường ngầm Cafo

"Dịch vụ chăm sóc nuôi dưỡng vì một trật tự xã hội theo nhu cầu" - Vì sao tôi phải đọc thứ này? Đây là gì đây?  Đôi tay đã ấn mở m...