Chúng ta đều có những điều tiếc nuối không thể quay lại. Thế giới này rộng lớn, đi đến mấy lại lạc mất bản ngã của mình.
Ngồi tại ngôi trường đại học, nó đứng giữa lựa chọn thi lại và tiếp tục học. Nó sợ hãi sự thay đổi của chính mình. Năm đó, nó quyết tâm không đi vào trường quân sự để có được cái gọi là giấc mộng, rồi đến hôm nay nó lại sợ hãi giấc mộng này. Mỗi lần trở lại là mỗi lần khó, đây là lần hai và cũng là cuối cùng của nó, nó sợ hãi đến rung người.
Thật thảm hại làm sao, tâm lý nó không vững vì sự lạm dụng tình dục từ những năm cấp hai, bây giờ nó chẳng là gì ngoài việc yếu sinh lý. Áp lực từ một bài thi đơn giản đã làm nó bắn ướt cả quần dù đang ngồi bên cạnh bạn cùng nhóm của nó, Tấn.
Tấn đưa ra mộ phương án cho nó cầm cự, là dùng thuốc tăng cường sức chịu đựng cùng với một cái lồng sắt khóa bộ phận sinh dục lại. Tấn đưa vào tay nó một con cặc giả cùng với bình bôi trơn và nói:
"Tao nghĩ mày nên tập sướng bằng lỗ hậu, như vậy cặc mày sẽ không hứng lên bừa bãi nữa."
Tấn tôn trọng quyết định của nó, nó muốn thì làm, không thì thôi. Trước giờ nó có tìm hiểu nên biết Tấn đang dạy nó cách sướng của một bot, ấy vậy, không từ chối, nó muốn làm thử cách của Tấn. Nó không thể lần nào gặp áp lực lại trở thành như vậy được.
Nó ôn thi ngày đêm điên cuồng, cần cù thường bù thông minh, nhưng trong trường hợp này của nó có lẽ là không phải. Nó rớt, nó lại rớt, chỉ vừa thiếu một phẩy.
Hôm đó là một ngày đẹp trời, nó đứng trên sân thượng trường Đại học nhìn xuống xe bên dưới. Có lẽ nếu không có Tấn vừa đến, nó đã nhảy xuống đó. Tấn dẫn nó đi nhậu một bữa no nê, cũng là ngày nó khóc rồng rã nhất.
Sau đó, Tấn bảo với nó, rằng nó có thể thử cuộc sống mà nó đã bỏ qua kia. Tấn giúp nó làm thủ tục bảo lưu và nó nhập ngũ, trở thành một chàng trai bộ đội. Ngày nó đi, nó định trả lại những món đồ cho anh nhưng anh bảo nó giữ cả đi, chẳng sao cả. Khoác lên người bộ đồ màu xanh lá, nó đứng chào anh và gia đình.
Khoảng thời gian hai năm tiếp theo, vừa mới vừa quen trong nó. Nó có anh em mới, chiến hữu mới, những điều mới lạ và một cuộc sống vô lo vô nghĩ. Nó đã có những điều nó muốn. Và những điều đó đã có hướng chuyển biến quen thuộc khi nó vô tinhd làm lộ ra mấy món đồ chơi Tấn đưa ở trong vali.
Từ một chàng bộ đội trẻ tuổi, nó được thăng cấp thẳng thành "Cảnh khuyển", con chó cho cả phòng. Cấp độ tăng dần, chó săn cho cả phòng, xong tới tiểu đội, rồi tới cả một trung đoàn. Nó trở thành báu vật của trung đoàn, những tên đực rựa ấy vậy mà có nhiều trò hay dạy dỗ người khác phết.
Một lần nữa, nó tự hỏi lựa chọn quay xe này có phải sai lầm? Nó nghĩ sẽ chỉ là hai trăm và quay trở lại trường học, nhưng không. Nó được "mời" lên đội ngũ lính tiên phong, từ nhiệm vụ biên giới đến biển đảo, liên tục chẳng ngừng nghỉ.
Chớp mắt một cái, thời hạn 6 năm đã đến, lúc đó bỗng trong lòng nó thôi thúc, nó muốn chọn lại. Nó chỉ cần xuất hiện tại trường một ngày trước thời hạn thì mọi chuyện sẽ có thể bắt đầu lại. Ấy vậy, các chiến hữu của nó nào chịu mất đi một người quan trọng như nó. Họ bắt được nó và nó được lập án là "đào ngũ".
Án này là do họ tự bịa ra gán lên nó, và trừng phạt nó vì tội bỏ trốn. Đêm trước thời hạn, nó trần truồng khóc như một đứa trẻ. Nhìn đàn ông 30 tuổi đầu khóc lóc thảm như vậy, trừ lúc làm tình, chiến hữu của nó rối cả lên. Họ đến bên an ủi cho nó. Nó biết, bây giờ đi cũng chẳng kịp nữa, nó vừa khóc vừa thở dài trong vô vọng.
Nó được thuyên chuyển công tác liên tục để phục vụ cho các cấp trên có như cầu. Nực cười làm sao, một chàng lính thì phải quen mùi thuôc súng đạn dược, còn nó thì tràn ngập trong tinh trùng và nước tiểu. Lúc đi từ đơn vị này qua đơn vị khác, nó không được đi giống người mà bị đóng vào thùng như hàng hóa mà vận chuyển. Nó quen thuộc cảm giác bị đụ tơi bời, cả người nhạy cảm dâm đãng.
Năm nó 40 tuổi, nó gặp lại Tấn sau 20 năm xa cách. Tấn nhìn phong độ vững vàng hơn hẳn, là khí chất của một người làm chuyện lớn. Còn nó thì khoác lên người bộ quân phục màu xanh, trong một bữa tiệc nghị sự thì nó trở thành trò cười đầy nhục nhã. Trong cuộc trò chuyện với Tấn, nó vô thức cầu xin Tấn cứu nó khỏi vòng luẩn quẩn này. Sống trong nhục nhã ê chề suốt 20 năm, nhận một chức danh chỉ là hư danh, nó chịu không được nữa. Trong lúc kể chuyện, nó đã đái ngay trong quần, hai chân nó khép lại để che nhưng không giấu được Tấn. Tấn cười khảy.
"Đến lúc này rồi mà mày vẫn chưa nhận ra mình sai lầm ở điểm nào sao?"
Nghe được lời như vậy, nó càng thêm tuyệt vọng. Không lâu sau, nó xin được chuyển về một ngôi trường dạy học. Để nhận được đồng ý, nó phải quỳ lạy hơn chục người để cầu xin buông tha nó. Sau khi nhận được đồng ý, nó nhãn nhã làm một ông thầy trong trường quần sự. Nghề giáo là nghề nó đã nghĩ suốt đời cũng không làm, nào ngờ giờ lại tự nguyện xin đi.
Nó đã nghĩ đơn giản rằng, chuyển đến làm thầy giáo thì mọi chuyện sẽ yên bình qua đi. Nhưng, cũng chỉ là nó nghĩ đơn giản. Cũng là trường học, cũng là dạy học nhưng ở đây khác biệt nơi nó biết là, ngôi trường quân sự này đào tạo cán bộ, sĩ quan có lỗi lầm trong quá khứ trở thành giống như nó.
Nhì bộ dáng cứng nhắc ngày đầu tiếp nhận đến khi thuần phục của các chàng trai làm chính nó phải nghĩ lại mình. Sinh viên đại học, bộ đội, cảnh khuyển đến giáo viên, rốt cuộc vì sao cuộc đời nó lại thành như này?
Trong một đợt bàn giao cán bộ đã qua tập huấn, nó gặp lại Tấn. Nó biết Tấn có quan hệ với người đứng sau trường nhưng chính thức gặp nhau cũng chỉ có lúc này đây. Nó nhìn Tấn mặc quần áo trung niên ra dáng cơ thể đẹp đẽ bên dưới và nhìn lại mình, khóa cặc của nó vậy mà động đậy. Khác với bộ quân phục 15 năm trước trong buổi tiệc, nó bây giờ bần hơn nhiều.
Nó đã qua 55 tuổi, cùng tuổi với Tấn mà nhìn thảm hơn lắm. Tóc không hói, có vài cọng hơi bạc, bụng còn cơ mà nhìn có dấu hiệu mất đi. Bộ quân phục trên người nó được tinh giản rất nhiều, chỉ còn cái cổ áo cùng cà vạt, một cái đai lưng quấn quanh eo nối với hai ống quần dài màu xanh. Là hai ống quần, không có vải ở đũng, háng phô bày ra con cặc nằm khó trong chiếc khóa. Đầu vú nó đã xỏ khoen, trên ngực là một mã số, hai hòn dái của nó xệ muốn đến ngang đùi cùng chiếc đuôi chó ngoay ngoảy sau đít. Chỉ có cái nón nó đang đội là nguyên vẹn, ấy vậy, cũng làm nó già đầu cảm thấy nhục nhã. Bộ đồng phục này là mẫu được biểu quyết gần đây, nõ nghĩ sẽ còn thay đổi rất nhiều.
Nó đưa một tay lên, đứng chào nghiêm trang với Tấn. Cách biệt thân phận đã không thể nào nói chuyện ngang hàng nữa. Tấn kiểm tra đủ số thì chuẩn bị rời đi, nó muốn đến tiễn Tấn nhưng không thể, chiếc vòng trên cổ sẽ phóng điện khi biết nó đi qua cổng. Tấn như hiểu nó, quay lại nhìn nó rồi nói.
"Lỗi sai lớn nhất trong cuộc đời của mày, chính là không bao giờ chấp nhận sự thật. Mày luôn mơ mộng về một viễn cảnh tương lai tươi sáng khi mày được chọn lựa, rồi lại suy nghĩ sẽ bỏ rơi mà chẳng giải quyết khó khăn. Sau lưng thất bại, mày chỉ biết thất bại, mày trượt dài trên cái cảm xúc chết tiệt của mày và tìm một lý do để đổ thừa cho điều đó."
Tấn lấy từ trong túi áo ra một danh thiếp, đưa ra miệng nó cho nó ngậm rồi anh nói tiếp.
"Vừa hay một Gimp Slave của tao mới mất, nếu mày muốn thế chỗ nó thì mang tấm này đến chỗ ban lãnh đạo."
Tấn nhìn đến con cặc trong khóa đang nhiễu bọt trắng của nó giống như nhìn một thứ dơ bẩn. Anh lên xe rời đi.
Đêm đó, nó dùng một con cặc giả để thủ dâm lỗ đít giống lần đầu Tấn chỉ nó, vậy mà đã trôi qua 35 năm. Dâm dục đến tận cùng, nó ngã người trước mặt đám học viên mới đang nhìn nó dạy bảo.
Nếu đã gặp những sự thật phũ phàng, thì phải biết đối diện với điều đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét