Trong cuộc sống này, mỗi người đều có cảm xúc của riêng mình, có cảm nhận của riêng mình. Nhưng cảm nhận như thế nào so với sự thật, đó lại là một câu nghi vấn.
Cuối năm hai, Tấn bên cạnh đi làm một số việc kiếm thêm thu nhập thì anh cũng vướng một vài hoạt động khiến giờ về gần với giờ nghiêm của trường. Anh là người xuống lấy xe gần như cuối cùng của trường, nhưng anh không vội. Anh nhìn ống quần tây đen lấp ló sau cột đá, giả vờ như không thấy.
Đến chỗ xe anh, một bóng người mặc đồng phục xanh lá giống dân phố đã chờ sẵn. Tên này là giữ xe trường anh, tháng trước tên này hay gây khó dễ cho anh, dù một tiếng nữa mới tới giờ nghiêm, chứ xỉ vả anh như trời sập. Giờ thì gặp anh đã quỳ xuống liền bên chân, hôn lấy mũi giày anh.
"Cậu... cậu chủ, cậu chủ... giúp... con..."
Tên giữ xe tuột quần xuống khi đang liếm giày anh, dần dần hiện rõ một cái khung kim loại bao lấy háng nó. Một tháng trước, nó được Tấn đeo thứ này, và chuỗi ngày bi kịch của nó bắt đầu.
"Hôm nay ăn thế nào?"
Nghe Tấn nói vậy, nó lột nốt cái quâbf ra, chỉ còn áo, ngồi chỏm nhìn Tấn:
"Dạ, con chỉ ăn đồ mát, canh, rau, không ăn đồ nóng, chiên xào hay cay..."
Nó là một người rất thích ăn đồ ăn vặt, nhưng khi phải đeo thứ này rồi. Đối với nó, ăn đồ ăn nóng nhiều nhiệt như cực hình. Cực hình vì, mỗi ngày nó chỉ có thể thải phân một lần, vào lúc cậu chủ mở chốt khóa, ăn nhiều thứ linh tinh sẽ khiến nó gặp đau khổ liền.
Tấn không cho nó mặc quần, thả rong đi cầu thang đầy mạo hiểm để vào nhà vệ sinh. Chốt khóa được mở, thứ chặn ở đít được lấy ra, nó thoải mái cả người xả hết tạp chất.
Thải xong, nó được Tấn dắt xuống tầng giữ xe tiếp tục công chuyện. Hôm nay, nó phải bò trong lúc Tấn ngồi trên lưng, đi khắp chỗ giữ xe 10 lần. Người nó vốn không quá lớn, mà Tấn lại như lực sĩ nên đối với nó, điều này rất khó khăn. Đến lúc nó bò xong, thì cũng là lúc nhận trò đau nhất.
Nó thừa nhận bản thân trước đây là trai thẳng, vừa chia tay với một em người yêu ngọt nước nhưng từ khi vào tay Tấn, nó như hóa thành song tính. Tấn khai phá lỗ đít của nó bằng bàn tay đeo găng, trải qua hai tuần rèn luyện, nó đã nuốt được nửa bàn tay. Quan trọng khôbg ở tay Tấn, mà nó bị Tấn làm đến bắn tinh, nó đã bắn tinh vì vị tay đàn ông đâm.
Hôm nay nó rất mệt, tối lại ra đầy như này làm nó đuối quá, nó xụi người xuống, nằm bệch ra. Trước khi nhắm mắt lại nghỉ ngơi, nó thấy một hình bóng quen thuộc làm nó mở mắt ra thật lớn. Nó nhìn lầm sao? Sao anh bảo vệ người quen của nó lại ở đây? Nó choáng váng cả người.
Gã bảo vệ bị Tấn trói hai tay, xách ra bên ngoài khi đũng quần đen của gã ướt nhẹp chất dính dính. Gã cũng hết cả hồn, gã hôm nay ở đây canh giúp tên giữ xe để bắt Tấn trả thù, kế hoạch lên sẵn cả. Bị cái, lúc nhìn tên giữ xe bị hành hạ, gã nứng quá liền lấy tay sục. Chỉ khi gã vừa bắn tinh khi nhìn thấy ảnh thằng giữ xe dâm dục thì Tấn nhào tới, giữ lấy gã. Gã đuối cả người, làm gì chống đỡ được. Lúc Tấn bắt được gã thì gã cũng biết mình xác định.
Một tháng sau, tên giữ xe và gã bảo vệ nghỉ việc không báo trước. Cả hai mang khóa cặc mà bỏ trốn khỏi Tấn, họ rất muốn báo án Tấn bạp hành nhưng nếu làm vậy, gã và tên giữ xe sẽ bị cười đến suốt đời mất vì bị một thằng đàn ông hành như nô lệ. Cả hai sau khi phá khóa thì tạm biệt nhau, gã đi khu công nghiệp làm còn tên này thì về quê, xem như chuyện xảy ra chưa từng tồn tại.
Kể từ đó, trải qua một thời gian, gã không ngờ sẽ gặp nó nhanh đến vậy. Hôm nay gã được chuyển đến sống chung chuồng với một con chó, con đó đúng là người quen năm xưa của gã. Cả hai gặp nhau, thay vì cảm động thì lại cùng đái đầy sàn lồng. Trờ trêu làm sao.
Nếu đã muốn gây sự, thì phải nhìn rõ đối tượng muốn gây sự là ai.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét