Thứ Hai, 13 tháng 12, 2021

Chương 13: Cầu thủ Bóng đá nghiệp dư

 Một thói quen của con người có thể dễ dàng thay đổi được không? Đã gọi là thói quen, thì sẽ rất khó. Nhưng nếu thêm một chút hành động khác lạ vào thì chắc cũng được. 

"Reng.... reng... reng..."

Một người đàn ông nằm cuộn tròn trên nền nhà. Người đàn ông ấy mặc bộ quần áo đá banh màu xanh biển, hai tay bị trói về sau, chân bị dây trói banh ra, đầu đeo mặt nạ kín cả. Mắt bị che lại, miệng cungz chẳng mở được, trên đầu là một cái tai nghe màu đen.

"Ư...ư..."

Đũng quần màu xanh của nó nhanh chóng đậm màu, nó muốn khép chân lại để che mà không thể được. Nó thở hì hục, cái chất dính nhớp trong quần đang chảy dọc theo con cặc của nó. Vải quần dính nước nặng trĩu bám vào thân cặc, áo thun màu xanh nay đã bị mô hôi thấm ướt nhìn rất nhớp nháp. 

Thân thể nó thuộc hình mẫu bình thường, không cơ bắp cũng không bụng mỡ, khi áo thun dính vào người thì nhìn nó cứ dâm dâm làm sao. Đầu vú nhọn chỉa ra trong thấy rõ qua áo, yết hầu nuốt lên nuốt xuống ừng ực. Khi tinh dịch vẫn còn chưa khô, bụng nó cồn cào quá. Dù tai bị âm thanh của tai nghe che phủ nhưng nó lại cảm nhận được tiếng chọt bụng của mình. 

Vì buồng đái đầy ứ nên dù ra rồi, cặc nó vẫn nhanh chóng đứng lên sừng sững. Nó muốn khép chân lại mà chẳng được, tiếp tục rên rỉ vô vọng, tiếp theo là cảnh tượng nó chẳng muốn xảy ra chút nào. Quần nó dần dần ướt, đó là sự nóng lên rõ ràng giữa hai đùi, chất lỏng chảy dài và nhanh hơn tinh trùng. Đây chẳng biết là lần bao nhiêu nó đái trong quần, ngay cả như này bao lâu rồi nó còn chưa biết, chỉ biết số lần thằng nhốt nó ở đây đến là bao nhiêu. 

Sau khi phỉ nhổ vào bàn ăn thằng nó nhìn cái là ghét, nó đi về nhà thong thả. Gia đình tách ra thì sao, nó vẫn sống khỏe. Nó tính về căn phòng có lắp cách âm để quẩy thì một cú đánh từ gáy nhào tới, nó tỉnh dậy thì đã bị trói chặt siết. 

Nó không có bạn bè, không học hành, lại mâu thuẫn với gia đình thì có ai lo nó mất tích? Bình thường nó cũng hay đi khơ khơ đâu đó cả mấy tháng liền, nên chẳng ai giúp nó cũng phải. Nó đếm số lần người kia tới, đây là lần thứ 35.

Hôm nay, người kia đến rồi ôm nó lên, cởi dây trói trên ngực và quần nó, giữ tay lại, bế nó vào nhà vệ sinh cọ rửa. Người đó lấy bông tắm cọ cho nó, giúp nó đi vệ sinh, xem nó như thú. Tháo dây tay cho nó, cầm cặc nó giữ chặt để nó không cọ quậy, mặc bộ đồ cho nó. 

Lần này nó được mặc quần tây dài, sơ mi cũng tay dài, dây trói nhanh chóng được thắt lại, trói cuộn nó trên sàn nhà, chỗ sàn đã lau khô. Người đó tháo bịt miệng nó ra, và thứ nó đón chờ đã đến, thức được được người đó móm cho. Tiếng trong tai nghe cứ vang lên mãi, thái độ của nó đối với người kia cũng dần hòa hoãn, mà vẫn chống cự ác liệt. 

Nó tưởng rằng nó sẽ sống như này cả đời. Nhưng không, ông trời vẫn thương nó lắm. Một ngày, nó tỉnh dậy trên chiếc giường quen thuộc của nó. Nếu nó không phải đang mặc bộ đồ đá banh, nó đã nghĩ tất cả chỉ là giấc mơ. Nó nhìn tờ lịch trên đầu giường, kể từ ngày cuối nó thấy lịch, đã 3 tháng trôi qua. 

Nó cảm nhận được trở lại cuộc sống như này thật tốt biết bao, bỗng nó có độc lực làm lại cuộc đời của mình, không sa đà vào cú ngã nữa. 

Hai tháng sau, nó quăng chuyện ba tháng kia ra sau đầu. Bây giờ nó đã xin được một công việc ổn định, người nhà cũng nói chuyện lại bình thường. Nó mặc bộ đồ đá banh màu xanh ra quán quen trước ngõ nhà, nó gọi món và ngồi xuống đợi, trước mặt nó là một cậu trai trẻ. Người đó cúi đầu xuống, và bấm lên điện thoại. 

"Reng... reng... reng..."

Tiếng điện thoại quen thuộc vang lên, nó trố mắt lên. Không cần làm chỉ cả, với một âm thanh như vậy đã khiến nó bắn tinh ra đầy quần. May hôm nay nó có mặc quần sịp, không thì chắc sẽ xấu hổ mất thôi. Sau đó, anh bấm tiếp một loại âm thanh, nó cảm nhận được bọng đái cỉa nó đang căng lên, nó cầm lấy tay anh cầu xin: 

"Đừng... đừng mà..."

Nó kéo áo thấp xuống háng, tăng thêm một lớp vải thì có làm sao? Nước đái vẫn thấp ướt cả đũng quần và lớp áo đó. Đây là quán vỉa hè, dưới chân là nền đất nên nước đái xuống thấp cũng nhanh, chỗ nó ngồi lại tối. Nó vừa ăn mà con cặc vừa đái không ngừng, nó muốn đứng lên cho anh một trận nhớ đời nhưng cái quần ướt nhẹp này đã làm nó mất can đảm. 

Nếu sống không tử tế, thì phải chấp nhận cay nghiệt. 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chương 50: Thị trường ngầm Cafo

"Dịch vụ chăm sóc nuôi dưỡng vì một trật tự xã hội theo nhu cầu" - Vì sao tôi phải đọc thứ này? Đây là gì đây?  Đôi tay đã ấn mở m...