Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2021

Chương 17: Ông chủ Rooftop

 Chúng ta trên cuộc đời này đều có quyền lựa chọn, không ai ép buộc ai, tất cả nằm trong lòng bàn tay của mình. 

Khi Tấn học đến năm 3, anh quen thân với một chủ quán nước có tiếng trong đất Sài Thành. Hắn có vẻ ngoài đẹp trai, tính tình hào phóng, đã ngoài 30, từng có một đời vợ, chung quy tất cả đều tốt nhưng lại có một sở thích, đó là đánh bài lột đồ. Hắn rất thích rủ bạn bè thân thiết chơi trò này, và cũng chưa bao giờ rơi vào tình cảnh lột sạch quần áo. Hắn thích nhìn những người bạn mình trần truồng, xấu hổ trước mặt mình, đáy có thể nói là tâm tư thầm kín bên trong của hắn. Ấy vậy, đó là trước khi gặp Tấn. 

Từ khi có Tấn tham gia vào bàn, bạn hắn hả hê còn hắn thì thảm. Bạn hắn thua chỉ dừng mức còn quần nhỏ, nhưng hắn thua đến độ chẳng còn mặc gì. Thường khi có người trong ván lột hết đồ thì ván kết thúc, hắn khi gặp Tấn thì không bao giờ chịu, sau nhiều làn thua đã cố chấp chơi thêm lấy lại tiếng. Với cái sự sõi đời của mình, có lẽ hắn đang tìm cho mình một lý do để thay đổi cách sống. 

Không lột đồ thì chỉ có đưa ra hình phạt, hắn một mình chịu hết. Từ đánh mông đến nhéo vú, thục dầu ở trần hay chạy bộ tại chỗ, hít đất hoặc kéo xà, hắn đều làm cả. Những ván tiếp theo, hắn thua càng đậm vì bạn bè của hắn bỗng chơi hay như Tấn, mỗi người bạn lại là một hình phạt. Ban đầu đơn thuần là phạt sức lực, nhưng dần dần phát triển mang hơi hướng nhục dâm. 

Hắn phải xưng em gọi anh với chúng bạn, phải quỳ lạy van xin, phải khoe đít khoe cặc. Lần đầu tiên hắn phải bú cặc đàn ông, lỗ đít bé như vậy mà phải xin lũ bạn đâm phá trinh. Hôm đó, từ 6 giờ tối, họ chơi với nhau đến 3 giờ sáng, những gì hắn muốn cảm nhận đều đạt được. Cái mới mẻ hắn thường nghĩ đến đều được làm cả, hắn không đếm xuể mình đã bắn tinh bao nhiêu lần. 

Sau đấy, tất cả ngủ một giấc rồi ai về nhà nấy. Lúc hắn thức dậy đã là giữa trưa, hắn nhìn dấu vết trên thân thể mình, sờ sờ một hồi lại nứng lên. Hắn làm thức ăn ăn tạm, ngồi chơi game đến chiều rồi lên đồ ra quán. Hắn chọn chiếc quần tây đen tôn lên đôi chân dài của mình, chiếc áo sơ mi bằng lụa tăng chất phong trần gợi cảm, rồi xịt nước hoa lên người. 

Khi đến quán, mọi chuyện vẫn như bình thường, hắn nhìn qua sổ sách, nói chuyện với nhân viên và ngồi nhâm nhi một chút. Mấy thằng bạn của hắn cũng dần dần đến, ngồi chung bàn với hắn, họ cùng rủ nhau tối nay đi chơi chỗ nào. Hắn dạo trước bận rộn nhiều, đa phần gặp bạn qua mấy ván bài linh tinh, nay lên đồ cũng là để hẹn đi chơi. 

Trong quán club nhạc xập xình, năm người đàn ông đã trên 30 phong độ chững chạc, mặt mày vẫn giữ như trai 20 thu hút chú ý của nhiều người. Trong đám người đó, hắn tia được một em gái xinh ngọt nước, tuy đít vẫn còn ê ẩm nhưng hắn đã muốn lên nồng.

"Tụi bây chơi đi, tao qua gặp em kia chút."

Hắn vẫy tay ra hiệu với em gái ở quầy, em ấy cũng đáp lại hắn bằng cái nâng ly. Hắn định lách người đển đi chỗ kia thì một bàn tay ôm lấy eo hắn. Hắn nhìn lại, đó là tay của bạn hắn, hăn nhăm mày.

"Làm gì vậy?"

Tên bạn của hắn cúi đầu xuống vai hắn rồi nói:"Đêm qua em chơi với tụi anh không sướng sao mà còn đi kiếm gái?"

Hắn cảm nhận bàn tay đang mò xuống đáy quần hắn, dù qua lớp quần tây nhưng cảm nhận rất rõ. Hắn định vùng người rời khỏi, mà một người bạn khác của hắn đã lên sờ lấy phía trước của hắn. 

"Nhỏ đó sao thỏa mãn em được? Để tụi anh đâm em còn đã hơn khi em đâm nó đó."

Không phải "mày", không phải "ông" mà là "em", tụi bạn hắn gọi hắn là "em" một cách ngọt xớt như mía lụi. Giữa một sàn quẩy đang dần cao trào, một chút hành động của bọn họ cũng được người ta nhìn thành là đang quẩy. 

"Bọn mày..."

Hắn tính là qua một đêm rồi thôi, thử một lần rồi dừng chứ không định lâu dài. 

"Em cứ việc tận hưởng, bọn anh sẽ phục vụ em tới bến."

Nhạc trong club dần chuyển sang những loại mê man ái muội, bọn đàn ông vậy mà cạ lên nhau. Hắn bị bốn tên đàn ông vây quanh, cạ đến nứng lên, đến khi họ dẫn hắn vào nhà, lột sạch hắn ra thì hắn mới dần tỉnh khỏi mê man. Mà hắn sau đó đã tự nguyện rơi vào cơn mê, đắm chìm nhục dục. 

Nếu đã không nghĩ đến tương lai, đừng thử dù chỉ một lần. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chương 50: Thị trường ngầm Cafo

"Dịch vụ chăm sóc nuôi dưỡng vì một trật tự xã hội theo nhu cầu" - Vì sao tôi phải đọc thứ này? Đây là gì đây?  Đôi tay đã ấn mở m...