Đôi khi trong cuộc sống, có những chuyện chúng ta không thể nào nghĩ ra được, rất khó lý giải và khó hiểu. Hậu quả việc đó lại không đơn giản biến mất nhanh như cách nó xuất hiện.
Trời nắng rạng rỡ sau cơn mưa phùng, gã cảnh sát khoác lên mình bộ đồng phục màu xanh đậm, đeo đôi vớ vào và bước vào cơ quan. Mọi người chào gã sau một tuần gã nghỉ phép đi chuyến du lịch gã đã kể nhiều năm. Gã tươi cười đáp lại mấy người bạn của mình rồi tìm chiếc ghế ngồi xuống, cảm giác đau xót từ chỗ nhạy cảm không ai biết đấy truyền đến, xấu hổ là gã vậy mà có phản ứng với điều ấy.
Một tuần trước, sau khi suy nghĩ cân nhắc thì gã quyết định dùng ngày phép của mình để chuẩn bị cho một tuần du lịch xuyên việt mình hằng mong ước. Gã chuẩn bị đâu đó xong cả, leo lên con xe việt dã đi một chuyến dài. Mọi thứ vẫn ổn cho đến khi sau khi gã thức dậy trong giữa khuya ngày thứ nhất, gã phát hiện xung quanh tối đen và mình thì không hề nằm trong chiếc lều đã dựng. Gã nhúch nhích người, liền biết mình bị trói, hai tay trói ngược ra sau còn chân thì kẹp lại, cả người đang nằm trên một chiếc giường.
"Ư... ư..."
Miệng gã ú ớ thành tiếng không rõ ràng, gã đã nghĩ tới đây là vụ bắt cóc tống tiền. Năng lực làm cảnh sát bao năm qua đã toi luyện cho gã sự bình tĩnh. Gã nhìn lại xuống người mình, cảm xúc phức tạp dâng lên. Gã không mặc quần áo lúc ngủ, mà là bộ đồng phục cảnh sát gã đã cất giữ ở nhà.
Khi ánh sáng rọi khắp căn phòng, gã cuối cùng cũng nhìn ra kẻ bắt mình đến đây. Một người thanh niên đeo mặt nạ cao hơn gã, cơ bắp rắn chắc hơn gã, chắc chắn từng luyện võ qua, và đặc biệt, anh mặc trên người bộ đồng phục thứ hai của gã. Từ giây phút này, gã biết đây chẳng phải là bắt cóc tống tiền, mục đích thế nào gã chưa rõ nhưng đôi mắt gã nhìn anh chứa đầy hận thù.
Suốt một tuần đấy, gã đã trải nghiệm những điều mà cả một đời trước đây gã chưa từng thử. Gã bị một thằng đàn ông chơi đùa núm vú, quấy phá cặc và hành hạ lỗ đít. Gã có thân thủ không phải tồi nhưng đều bại trước thành niên. Điều gã chắc chắn là thanh niên không phải đồng nghiệp gã, tâm lý bị chơi chẳng dỡ bỏ hơn. Thanh niên chơi gã như chơi tụi gái điếm bị gã triệt phá vòng vây, còn gì nhục nhã hơn khi bị đụ thông qua lỗ rách trên quần đồng phục chứ.
Bản năng đàn ông của gã bị thách thức hoàn toàn khi thanh niên đâm xuyên cơ thể gã, làm gã bắn ra đến nước tiểu dầm dề. Gã không đi tiểu một cách bình thường, mỗi lần gã mót, thanh niên sẽ đâm con cặc nhựa vào đít khiến gã vừa hứng đụ vừa đái. Chiếc áo đồng phục bị cắt ở hai đầu vú lồ lộ ra, gã được mang lên chiếc kẹp kẹp siết vào đau điếng. Điều chứng tỏ gã kiên cường, là suốt cả quá trình, gã chưa từng rơi một giọt nước mắt nào cả. Dù gã không biết vì sao mình rơi vào tình cảnh này, nhưng gã không đổ lỗi cho mình vô dụng, gã luôn cố gắng chạy trốn, tuy vậy, lần nào cũng thất bại.
Mỗi ngày trôi qua với gã tựa như một năm đằng đẵng, những bữa sáng tanh nồng nước đái cùng tình trùng, những bữa trưa nghỉ ngơi với món đồ chơi lạ mắt và chiều tối bị đụ xuyên suốt đê mê. Gã từng ói ra rất nhiều, xong bị ép nuốt lại tất cả. Gã nghĩ đây chẳng là gì so với năm tháng học ở trường, nhưng gã quên, gã không còn là chàng trai trẻ năm hai mươi tuổi có thể gánh chịu khổ sở nữa rồi. Chung quy, dù cây đao có sắc bén như nào, khi đã ở trên tủ kính thời gian lâu dài cũng sẽ mài mòn đi, nói chi là một cảnh sát chỉ ở yên trong văn phòng suốt thời gian dài như gã.
Gã chưa từng cầu xin được tha, gã không nói một câu dư thừa sau khi biết mắng chửi là vô ích, thanh niên chỉ làm gã rên nhưng không cậy miệng được lời dâm của gã. Gã cảnh sát luôn có hy vọng rằng mình sẽ thoát ra khỏi thời gian này. Và gã đã đúng.
Một buổi sáng như bao ngày, gã tỉnh lại, trước mắt gã không còn là căn phòng trong ngôi nhà gỗ nữa, mà là trong phòng hắn ở căn nhà mà hắn có từ cha mẹ. Xoa trên người, gã đang mặc một bộ đá banh bình thường ở nhà. Nhìn xuống giường, là đống hành lý gã chuẩn bị cho chuyến phượt. Gã vốn đã nghĩ những chuyện gã trải qua những ngày trước chỉ là giấc mơ dài, cho đến khi gã cảm thấy phía sau mình đau nhói. Gã cầm điện thoại nhìn màn hình, là một tuần sau khi gã nghỉ phép. Mở cửa tủ quần áo ra, trong số những bộ đồng phục nguyên vẹn là một bộ bị cắt rách rưới ở những vị trí nhạy cảm. Bên cạnh đống đồ chuẩn bị phượt của mình, gã tìm thấy một chiếc cặp lạ chưa từng mua bao giờ. Khi mở ra, gã đã biết, tất cả hoàn toàn xảy ra. Trong đó, chính là những món gã đã "dùng" trong suốt một tuần qua.
Cuộc sống của gã sau một tuần đó đã trở về bình thường. Bên cạnh công việc của mình, gã lao đầu vào các cuộc điều tra, nhưng rồi manh mối hoàn toàn đứt đoạn, gã không tìm ra ai đã hãm hại gã. Với tinh thần thép, gã dần mang chuyện này vào quên lãng vì những cuộc điều tra không có kết quả.
Một năm sau, gã đúng vào thời gian đó, xin phép một tuần và bắt đầu chuyến đi xuyên việt của mình. Lần này, gã hoàn toàn thực hiện được ước muốn, một chuyến đi rất mỹ mãn, rất tuyệt vời như gã đã nghĩ. Nhưng sau khi trở lại chỗ cắm trại định mệnh kia, gã bỗng cảm thấy thiếu thốn gì đó.
Năm sau nữa và sau nữa, ai trong đơn vị cũng biết gã thích đi du lịch, cứ có phép là sẽ đi, họ còn đùa rằng gã đã mê một cô hướng dẫn viên nào đó rồi. Gã nhớ lại mà cười trừ. Qua bao năm, chỗ gã cắm trại khi ấy vẫn hoang sơ như vậy, có vẻ chưa ai muốn phát triển nơi này. Gã bước ra khỏi lều, ngồi lên chiếc ghế mang theo, nhìn khoảng trời đấy sương trước mắt.
Nếu có người lạ đi qua, có lẽ họ sẽ thắc mắc, chỗ này có án nào sao mà cảnh sát lại tuần tra ở đây. Trước túp lều màu vàng, gã mặc đồng phục cảnh sát ngồi trên ghế như chờ đợi điều gì. Gã đã chờ vài năm, chờ thêm nữa thì đã sao đâu.
"Chỗ này rất lạnh, bao năm rồi mà chú vẫn mặc ít vậy?"
Giọng nói mà gã tưởng như đã quên, khi vang lên gã vẫn nhớ đó là nhân vật nào. Một chiếc áo lông phủ lên đôi vai gã, giữ ấm cho con người mặc lớp quần áo mỏng manh giữa giá lạnh. Gã muốn quay đầu lại xem rõ khuôn mặt người kia nhưng hai tay người nọ giữ đầu gã lại.
"Chú có mang theo bộ đồng phục rách kia không?"
Gã gật đầu một cái. Gã đã nghĩ trong đầu vô số lần gặp lại người này sẽ như nào, có khi sẽ đánh chết tên này, hoặc lôi đi báo án, hoặc hãm hiếp ngược lại, nói chung là không có cái kết nào đẹp. Ấy vậy, khi thật sự gặp rồi, lại chỉ nhẹ nhàng phục tùng như thế. Thậm chí tên đó còn chưa làm gì gã, mà gã thì đã cứng đến nhiễu tinh trong quần.
"Mày muốn làm một bộ mới vào tao không?"
Gã mở lời sau một hồi dài im lặng, gã đã đợi nhiều năm nhưng giây phút này đã không đợi được nữa. Đời gã nát rồi, thì còn gì hối tiếc. Gã không biết mình có mắc bệnh tâm lý không, nhưng kể từ tuần nghỉ phép định mệnh đó, gã không còn hứng thú với phụ nữ, gã thử với đàn ông cũng vô vọng. Gã tìm đến bao nhiêu loại thuốc trợ nứng đều vô dụng như nhau, thứ làm gã chìm đắm duy nhất chính là một tuần ký ức xưa cũ kia.
Bàn tay của người nọ xoa hai bên mặt gã rồi đến trên tóc. Khi bàn tay rời đi, gã muốn bật dậy giữ lại vì sợ thanh niên bỏ đi mãi mãi. Gã hỏng rồi, thanh niên này phải chiuu trách nhiệm với gã. Đáp lại gã, là cái vỗ chấn an. Từ đầu đến cuối, gã chưa từng quay mặt lại nhìn người nọ.
Một dòng nước ấm kèm theo chất nhày chảy từ trên mái tóc đen huyền của gã xuống bộ đồng phục màu xanh trên người, thấm đẫm từng vệt đậm màu. Sau những lần ngồi chờ ở nơi này, gã đã tìm ra khoái hoạt cho mình. Gã dùng ngón tay cọ cọ thứ nhô giữa quần, gã nhắm mắt lại và thè lưỡi ra đón lấy thứ nước kia. Vào lúc gã xuất tinh đầy quần, gã biết gã đã triệt để hỏng hoàn toàn.
Thời gian sau này, khi gã hỏi người thanh niên tên Tấn vì sao ngày đó làm vậy với gã, phải chăng gã đã làm gì khiến Tấn giận dữ. Dù gã đã quy phục Tấn nhiều năm nhưng gã vẫn còn thắc mắc. Tấn chăm chú xỏ chiếc khuyên qua ngực gã và bảo rằng, thời gian rãnh rỗi nên tình cờ theo dõi được một chú cảnh sát rất ngon.
Nếu muốn sống bình yên, hãy luôn cảnh giác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét