Những điều gì đến rồi sẽ đến, chúng ta chấp nhận theo quy luật tự nhiên.
Hôm nay, nó cảm thấy có phần căng thẳng. Không phải vì bên trong áo khoác rộng thùng thình là một lớp đồ vải bó sát với dây quấn quanh ngực. Không phải vì đầu vú cứng ngắc đang bị kẹp bấu đau nhức hay con cặc to bii chiếc chặt bên trong háng, nứng đến rỉ tinh qua vải. Mà cũng chẳng phải do nó đang mang những quả trứng rung liên hồi muốn phá banh lỗ đít. Tất cả chỉ là yếu tố bên ngoài, còn thật sự thì, vì hôm nay là ngày cuối cùng nó chơi với chủ, nên cả người căng thẳng lên.
Làm nô lệ cho anh ba năm, nó đã nghĩ mình sẽ như vậy mãi, nhưng cho đến khi có biến cố xảy ra, nó phải về nước. Nó là một khách du lịch từ xa đến đây, khi đi qua đất nước tươi đẹp này thì thương mến, thế là quyết định đến đây sinh sống cùng làm việc. Và rồi cũng nhờ vậy, nó tình cờ biết anh và trở thành con chó dưới chân anh. Có công việc như con người nhưng sinh sống giống nô lệ thực thụ, nó ban đầu chẳng quen mà dần cảm thấy đây là đương nhiên.
"Ăn đi."
Nhìn thức ăn trước mặt, nó hơi lạ lẫm. Không phải giông thứ nó năm suốt 3 năm qua, vì đây nguyên vị, không trộn thêm bất cứ thứ gì. Anh nhìn nó trần chừ thì hiểu, lấy một ống nhựa trong túi áo khoác nó ra, bên trong là dung dịch trắng đục, rồi đổ từ từ vào tô nước trước mặt nó. Đây là tinh trùng được moi ra từ đít nó tối qua cùng nước đái đậm mùi, suốt ba năm, anh thay đổi người nó từng chút một, rõ ràng nhất vẫn là vị giác.
Sau khi ăn xong và tính tiền, nó lủi thủi theo anh lên xe. Bên trong cái khẩu trang nó đeo là cái miệng đang lấp đầy nửa cái sịp dơ bẩn. Nó nhai gừng chút rồi hút lấy nước chảy ra.
Trên đường xe chạy dần dần thưa thớt, nó biết anh đang chở mình đi đâu. Khung cảnh quanh đây là nơi nó thường được anh dắt đến.
Rất nhanh đã đến khu hoang sơ, nó cởi sạch sẽ áo khoác, chỉ chừa lại bộ đồ vải màu trắng bạc. Anh bảo nói cởi nốt và thế là bật ra một con cặc đang nứng chảy nước. Anh đeo găng tay, đưa bàn tay vào đít nó, rồi móc trứng rung ra ngoài, thay cho nó bằng một đuôi chó có cái chuôi đủ bịt kín đít nó.
"Cúi xuống."
Nó cúi người xuống, và anh chòng háng vào cổ nó, nó nâng người từ từ lên, cho đến khi đứng thẳng và anh ngồi trên trên vai nó, hai chân anh đặt hai bên vai, háng anh ngay đầu nó. Con cặc nó không ngừng rỉ tinh qua chỗ trống từ thanh kim loại thông tiểu. Hai hòn dái căng tròn cùng một chút lông còn sót lại sau lần cạo gần nhất.
Anh xoa cái đầu trơn nhẫn của nó, rồi cầm roi da chỉ đạo. Nó cứ thế chạy vào sâu trong rừng, một đoạn đường dài, đoạn đường noa đã quen thuộc bao năm. Cả người trần truồng, cõng trên vai một người đàn ông, trong lúc chạy, nó thấy lòng mình vẫn cứ lâng lâng.
"Con về bên đấy thì có kế hoạch gì chưa?"
Anh xoa cái đầu chảy mồ hôi của nó.
"Hộc... hộc... dạ... có ạ..."
Chỉ là trong kế hoạch của nó sẽ không có cậu chủ. Cả hai đều biết anh có những nô lệ nước ngoài, nhưng không chạm tới thì xem như không biết, giữ cho nhau bí mật này. Đơn giản vì nó cảm thấy, khó có thể gắn bó được nữa.
Chạy mãi khoảng vắng sẽ gặp người, nhưng mấy người này cũng đã gặp quen. Nó ban đầu sợ hãi đến chảy nước đái, qua ba năm cũng đã quen thuộc. Nó không biết rằng những người này đều có số phận chẳng khác gì nó.
Đến khi mặt trời đã hoàn toàn mất dạng, nó ướt cả người, con cặc quơ quơ còn anh thì đứng gần xe nhìn nó. Nó ngồi dưới đất, hai chân bẹp ra, hai tay để ở giữa, là một kiểu ngồi của chó. Anh đưa tay lên xoa lấy đầy nó, ngay thở hồng hộc rồi thè lưỡi ra, bầu trời đỏ rực một mày hoàng hôn.
Lúc đưa nó đến sân bay chuyên dụng, anh đã đưa ra mệnh lệnh cuối cùng. Thế là trên chuyến bay đó, lần đầu tiên các cấp dưới biết được ông chủ của mình lại dâm đãng đến vậy. Và đó cũng là lần cuối cùng họ có nhận thức.
Cho đến khi đặt chân trở lại trên mảnh đất này, nó giờ đã có hoa râm. Không còn thân phận nô lệ, nó giờ đây là người bạn quen biết của chủ nó.
Nếu biết giới hạn cuộc chơi, mọi thứ đều tốt đẹp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét