Giữa cái nắng nóng thiêu đốt da thịt, có những người đàn ông đang chăm chỉ làm việc. Lấy một kẻ nhìn siêng năng nhất, ông ấy trùm mủ đen kín đầu, cả người không lấy một mảnh vải. Cổ đưo một chiếc vòng kim loại có dây xích nối với cùm ở hai tay, hai chân cũng được xích lại bằng cùm, đủ để ông di chuyển làm việc. Làn da ngâm đen vì phơi nắng, chảy từng giọt mồ hôi khi đẩy những vật liệu nặng nề.
Sức ép về công việc lên thể chất cũng như về tinh thần đang nghiền ép ông. Ai mà nghĩ được một kỹ sư xây dựng có thể đi đến bước đường hôm nay? Khép chặt cơ đít vì từng đợt xung điện, con cặc ông giật nảy từng hồi. Đầu cặc bị siết chặt đến phát đau, ông từng bước thực hiện điều đang làm.
Cuộc sống chẳng khác khổ sai này đã kéo dài hơn bốn năm, ngoài ông ra thì trong đoàn còn những người khác nữa. Đoàn ông có năm người, được canh giữ nghiêm ngặt, làm những việc bốc vác xây dựng từ khu vực này đến khu vực khác. Họ cùng ông ăn chung một máng, tắm chung một chỗ và ngủ chung một chuồng. Tuy không thể giao tiếp nhiều qua ngôn ngữ nhưng tất cả dường như đã thân thuộc hệt anh em gia đình.
Hôm nay, một nhân vật quan trọng sẽ đến nên cả bọn được dịp nghỉ sớm. Ông được dẫn vào nhà mát còn 4 người kia tiếp tục phơi dưới trời nắng, nhóm canh gác thì ngồi trong lều mát xung quanh. Thể hiện tách biệt giữa các thân phận với nhau.
Bên trong nhà mát là người ông rất quen thuộc. Hình ảnh nhà tài trợ hảo tâm trẻ tuổi. Không cần chỉ dẫn, ông tự giác quỳ xuống, đầu gối cứ thế chạm sàn. Thân trước của ông dần dần thấp từ từ, đến khi đầu hoàn toàn nằm trên sàn. Một đế giày da đạp lên đầu ông, qua lớp vải nhưng ông vẫn cảm nhận được sự cọ sát.
Người đàn ông có thân hình đen đuốc, lúc quỳ chổng mông như thế lại xuất hiện một lỗ đít màu hồng đang co rút. Sự phối hợp quỷ dị này làm người khác khó nghĩ đến.
"Gần đây chú thấy thế nào?"
Thanh niên rất lễ phép nhưng đế giày không hề giảm đi lực, thể hiện sự nghiền ép với người đàn ông đang quỳ trên sàn.
"Dạ, không có gì thay đổi ạ cậu chủ. Buổi sáng, bọn con sẽ thức dậy, nhận huấn luyện, ăn sáng và làm việc. Tới trưa thì được mang ra phơi nắng, còn chiều thì làm việc, được mang đi chăm sóc và huấn luyện ạ. Tối bọn con sẽ vào chuồng ngủ."
Miệng ông vừa nói vừa cọ trên sàn, hai tay xích sắt vang leng keng.
"Sinh hoạt ngăn nấp. Mà nghe giọng có vẻ chú đã quen thuộc?"
Xung điện trong lỗ đít tăng lên làm ông phát ra một tiếng ư, con cặc cương cứng cùng cả người vặn vẹo đôi chút.
"Dạ, con quen lắm ạ. Con đến đây cũng 4 năm rồi ạ."
Nhớ lại dáng vẻ lần đầu người đàn ông này đến đây, anh cười một cái, đặt chân khỏi đầu ông. Anh dùng mũi giày nâng phần trán người này lên. Tiếp đó, anh đứng dậy, cầm một cọng dây nối với vòng cổ, dắt ông đi.
Ông cứ bò cặm cụi theo sau lưng Tấn, và đến khi ngẩng đầu lên, trước mặt ông là một chiếc gương. Kể từ khi đến đây, ông không còn được soi gương nữa, nhiều khi chỉ là ảnh phản chiếu của mình trên vật thể sáng bóng.
Người thanh niên cởi bịt đầu của ông ra, lộ một khuôn mặt đã trung niên nhưng vẫn còn giữ nét điển trai góc cạnh, chỉ là màu sắc lại trắng nhợt không phù hợp với có thể chút nào.
"So với lần đầu đến đây, chú thấy mình có khác gì không?"
Nuốt nưics bọt cái ực, ông mấp máy môi, tay xích sắt kêu leng keng.
"Cơ thể con đã đen hơn vì những đợt phơi nắng, hòn dái trở nên to bự sau nhiều năm không xuất, con cặc trở nên gân guốc do cương cứng đã lâu. Cơ thể con cường tráng hơn... và con không biết đây có phải là mình không..."
Giọng ông xen lẫn run rẩy, dù ông đã dự tính trước nhưng khi nhìn chính mình, ông vẫn không tin được.
Qua tấm gương, ông thấy thanh niên đã ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh mình. Thế là ông xoay người, bò trở lại quanh chân người này. Vừa là thiên thần cứu rỗi ông, vừa là ác quỹ mang ông về địa ngục.
"Con chú gần đây đã thi đỗ một trường trung học có tiếng."
Ông ngẩng đầu lên và nhận được tấm ảnh trong tay anh. Đó là một cậu học sinh hoạt bát đang chơi bóng rổ trên sân trường. Mắt ông rung rung.
"Em ấy bảo, em ấy rất nhớ chú."
Anh cúi đầu xuống nhìn người đàn ông này. Vì chi trả viện phia cho con mình, ông đã chấp nhận trở thành nô lệ trong suốt bốn năm qua. Ông là điển hình của người tài không gặp thời, có tài hoa mà chẳng đượ trọng dụng. Cuối cùng rơi vào con đường như giờ đây. Nay biết tin con trai đã mạnh khỏe trở lại học và còn luôn nhớ đến mình, ông khụt khịt.
"Nên, chú có thể về gặp em ấy."
Mắt ông ánh lên vẻ ngạc nhiên khó tả, ông khịt mũi, ông thì ra vẫn có thể về. Nhưng, mọi chuyện đâu đơn giản. Ông biết đều sẽ có cái giá phải trả. Như số tiền viện phí và sinh hoạt kia là 4 năm cuộc đời của ông.
"Bốn người kia đã lấy trứng dái của họ để đối cơ hội này cho chú."
Thật ra, với anh thì trứng dái của nô lệ thiếu gì đâu. Nhưng anh là thấy tình anh em giữa năm người này thú vị, trong đám duy nhất có mỗi ông có gia đình nên họ đã dùng thứ quý nhất của họ ra mong ông đoàn tụ.
Và tất nhiên, ông cũng biết điều này. Giữa những người xa lạ đến thế, không ngờ họ lại chấp nhận đánh đổi vì ông.
"Con..."
"Mục đích mấy chú đến đây vì có vài khách hàng có gu thế này."
Anh ngắt lời ông đang định nói gì đó. Anh xoa lấy cái đầu bóng lưỡng của ông rồi nói tiếp.
"Vị khách đặt cọc chú là một người hơn chú một chút tuổi. Ông ấy có một đôi bạn là vợ chồng hiếm muộn, ông ấy hứa sẽ nhờ đôi đó chăm sóc con chú nếu chú phục vụ ông ấy hết đời."
Đây không phải là lựa chọn cho ông. Ông biết thế.
Nếu ông chọn về nhà, anh em ông sẽ bị thiến dái toàn bộ. Với thế lực thanh niên này, có khi ông chẳng kiếm nổi một đồng. Và quan trọng hơn hết, với cơ thể hiện tại, ông thật nhục nhã không còn dám gặp lại con trai.
Nên chỉ còn một lựa chọn mà thôi.
Nhiều năm sau, tại một lễ đường các xa thành phố phát lên tiếng nhạc báo hiệu tiệc mừng. Trên bục là hai người đàn ông, người mặc bộ đồ tây màu đen và một người màu trắng. Người màu đen đô con và vạm vỡ hơn hẳn người kia, còn người mặc màu trắng vì nước da quá ngâm nên trông có phần buồn cười.
Ông nhìn chủ nhận mình đưa ra lời tuyên thệ mà trong lòng hạnh phúc. Ngày đó, khi chọn con đường này, ông không rĩ mình sẽ có được những ảo tưởng này.
Được chủ nhân thương yêu đến mức trở thành đôi chồng chồng, cho ông một thân phận. Được đoàn tụ cùng con trai, và tình cảm hai cha con vẫn nguyên vẹn. Cùng với các anh em ngày đó, giờ đây đều là phụ rể của ông. Đám cưới tuổi tứ tuần thế này làm ông cảm thấy lấn cấn nhưng đây quả là giấc mơ ông không nghĩ sẽ đạt được.
Trong lúc được chủ nhân trao nhẫn vào tay, đùm trong quần tây trắng nhanh chóng giật một cái, vài người nghĩ ông muốn động phòng rồi nên cười đùa.
Nhưng nếu họ biết, con người này mang một con cặc trong hơn mười năm không xuất tinh, họ sẽ thấy đây là phản ứng bình thường. Chủ nhân của ông đã dạy ông lên đỉnh khô, không cần xuất tinh vẫn đạt khoái cảm. Nên trừ những lần vô thức, còn lại thì chẳng gì cả. Nếu sáu năm trước, ông đã từng có nhiều cảm xúc về sự thay đổi của mình thì hiện tại chẳng còn mấy gợn sóng. Cơ thể chuẩn đàn ông giờ đã dâm như đĩ. Dấu ấn chủ nhân trải dài khắp cơ thể. Từ chiếc khuyên đến hình xăm, từ vết roi đến từng đồ chơi ông đang mang đều cho ông biết ông thuộc về ai.
Và khi con trai ông hoàn toàn ủng hộ và kết nối hai gia đình, ông đã cảm động đến rơi nước mắt. Ông biết ông sẽ phải dấu con trai cả đời vì thân phận đặc thù, nhưng ông tin con sẽ hiểu cho ông nếu biết sự thật.
Vào khoảnh khắc đôi môi chạm nhau, tiếng vỗ tay đầu tiên đến từ những người anh em và con trai của ông. Cả lễ đường sau đó tràn ngập lời chúc phúc chung vui, khúc hát mới đã được vang lên.
Nếu chúng ta dám hy sinh, chúng ta sẽ đạt được những giá trị lớn lao.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét