Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2022

Chương 48: Tuần tra

Những chuyến đi xa và dài, những chuyến khác lại ngắn và vô định, nhưng tất cả sẽ tập hợp ở tại một đích đến nếu cùng chung chí hướng, và được huấn luyện. 

Giữa đêm, một chiếc xe vang lên tiếng còi, một anh cơ động ngồi sau một chàng giao thông bắt đầu chuyến tuần tra của mình. Cả hai thay phiên ca trực, tuần tra vùng cận ngoại ô để xem các hành vi đáng ngờ. Lúc này thì bắt gặp một chiếc xe tải lớn, đang chạy với tốc độ nhanh. Trong đường khuya thế này với tốc độ nhanh như thế, các dấu hiệu nhận ra làm hai đồng chí cảm thấy đáng ngờ.

Ngay lập tức, tiếng kèn phát ra in ỏi, chiếc xe máy của cả hai dần đuổi kịp đầu xe tải, và tài xế lúc này cũng đã thấy cả hai. Xe tải chạy chậm lại, và đậu dần sát bên lề. 

"Chúng tôi muốn kiểm tra hành chính xe này, đề nghị anh xuất các giấy tờ đầy đủ."

Đồng chí công an giao thông mang cảnh phục màu vàng mở miêngn, trong khi anh cơ động mặc một thân đen ở sau, tạo nên khí thế uy nghiêm. Còn vị tài xế, cơ thể anh cơ bắp với chiếc quần tây và sơ mi, nhìn cũng tri thức và rất hợp tác trong quá trình kiểm tra. 

"Cạch" 

Anh cơ động gõ vào cửa thùng xe, người tài xế lúc này nhìn qua và nói: 

"Một số hàng nông nghiệp đi tỉnh thôi ạ."

"Anh mở cửa cho tôi kiểm tra."

Anh cơ động thẳng thắn nói, tuy giấy tờ đã đầy đủ rồi nhưng vẫn nên kiểm tra xem thùng xe này là có gì. Đây là nghĩa vụ của đội tuần tra này, dù có phần vượt quyền với đội chống buôn lậu. 

Và lúc cửa mở ra, trước mắt hai đồng chí công an là sự kinh ngạc chưa từng có. Trong thùng xe, không phải hàng hóa gì, mà là đồng nghiệp của các anh, các chiến sĩ công an khác đang ngồi xếp lớp hai bên, kín thùng xe, chen chút nhau. 

"Đây là nhiệm vụ ngầm hay..."

Còn chưa nói dứt câu, anh cơ động ngay lập tức bị lôi xe thùng xe tải. Đồng chí công an cũng hoảng, định rút gậy ra ứng phó thì cũng bị tài xế khống chế, dùng chính còng anh ta mang trói hai tay đồng chí về sau lưng, và đẩy lên thùng xe tải. 

Tiếng động cơ xe tải tiếp tục phả ra rì rầm, chiếc xe lăn bánh trên đoạn đường dài tối tăm phía trước, như tương lai của chính những người ở trong chiếc thùng xe. 

"Lần này lại dư hàng nữa à?"

Một tên đàn ông vạm vỡ, mặc trên người bộ đồ da màu đen đang cầm trên tay bảng tên điểm danh số lượng, trước mặt hắn là đoàn người đang di chuyển dần lên khoan tàu. Nếu nhìn từ xa thì sẽ giống như một chuyến di cư lớn, nhìn gần thì như một chuyến buôn nô lệ thực thụ. 

"Sự cố ngoài ý muốn thôi mà."

Người tài xế khi nãy giải thích với người đàn ông trước mặt, bên cạnh anh là hai đồng chí tội nghiệp. Họ không thấy gì, cũng chẳng nói được gì ngoài tiếng "ưm... ưm...", cả người bị trói chặt chỉ còn đôi chân để di chuyển mà cũng chẳng chạy được đi đâu. 

"Ừ thì... bên ngoài nhìn cũng được, nhưng chất lượng chưa kiểm định. Nếu đưa đi cùng đống hàng kia thì cả tao lẫn mày dễ chết."

Cây viết trên tay của tên mặc đồ da nghiêm nghị, rà lên cái miệng ngậm bi của anh giao thông. Hắn ra xuống cái cổ cỏ đầy vết đỏ đang mang vòng cổ, rồi hai bên cơ ngực căng phồng lên do dây trói siết chặt, chọt xuống đúng quần nhô cao ướt nhẹp khiến màu vàng sáng nay đậm màu thành nâu đất đậm. 

Xong rồi hắn lại nhìn qua chàng cơ động, tình trạng cũng không quá khác là bao, chỉ là hai đầu vú chỗ áo đã bị cấu ra bên ngoài, lộ ra phần vú hồng hào. Đũng quần đen chỉ mới chỉ vào cũng đã xì một chút nước nhờn ra. 

Bị khám người là thế, nhưng trong đầu cả hai giờ vẫn chưa hết hoang mang và sợ hãi. Khác hoàn toàn với những gì đã được huấn luyện trước đó, không một cơ hội nào mà hai đồng chí có thể thoát ra được thùng xe kia. Chỉ vỏn vẹn vài tiếng đồng hồ trong không gian chặt hẹp, từ các chiến sĩ kiêu hãnh đã bị hành chả khác gì súc vật. Ký ức còn sót lại của cả hai chính là khi bóng tối bao trùm, họ rơi vào một vòng tròn, bị cưỡng hiếp, bị cấu vú, bị đánh đập, bị lạm tình với từng vết roi, vết đánh. Thậm chí cái nơi riêng tư của đàn ông cũng bị vạch ra chơi đùa một các ác liệt, bị chơi đến mức chẳng còn dám tự nhận là giống đực. 

Hai bờ mông của hai đồng chí nhìn qua lớp quần cũng thấy đủ độ bị chà đạp như nào, khi chúng đang róc rách chảy nước, có vẻ là bị mang cho các đồ bịt bịt những thứ ô uế bên trong lỗ đít rồi đây. 

"Hay là chú giữ xài luôn đi?"

Gã đồ da ra một phương án khác, vì số lượng hàng cũng đã kiểm kê đủ, có thêm mà chất lượng không đồng đều thì sẽ bị sếp lớn xử lý, lúc này tình cảnh còn thảm hơn hai tên trước mặt này nhiều. Người tài xế kia cũng trầm ngâm, mấy lần trước thì trót lọt được, nhưng lần này đợt hàng chất lượng cao nên có vẻ khó qua ải hơn, anh đang tính toán một chút. 

Vài tháng sau, chiếc xe tải trong đêm chạy trên con đường vắng tiến ra vùng ngoại ô. Một tiếng kêu chậm rãi to dần áp sát theo xe, đây là đều quen thuộc với tài xế nên anh cũng chuẩn bị đầy đủ giấy tờ bước xuống. Bên cạnh xe anh là chiếc moto tuần tra màu trắng, hai đồng chí xuống và đi lại gần đến anh. 

"Mời anh xuất trình giấy tờ xe."

Đồng chí giao thông tiến laii gần anh tài xế, trong khi đó, anh lại đưa tay véo vào một ngực của đồng chí ấy, rồi nói: 

"Nay gan thế, chặn cả xe này?"

Đồng chí giao thông liền khúm núm, không còn vẻ nghiêm túc nữa. 

"Dạ... do con nhớ cậu..."

"Con nữa..."

Anh cơ động vẫn bộ đồng phục trang nghiêm, nhưng nhìn kỹ thì đũng quần anh có phần nhô lên y hệt anh giao thông. 

Mũi giày của anh tài xế lúc này xoa lên hai đũng quần của hai người công an đang quỳ trên đường, tay anh xoa lấy đầu cả hai. 

"Ngoan, hết chuyến này cậu về, ở nhà đợi cậu."

Đũng quần cả hai bị xoa đến mức có phần đậm màu đi, đây là vị trí quen thuộc, đến mức đã hơi ố vì họ phải dùng tẩy lên đây nhiều lần để không bị ngửi ra mùi. Những lằn dây chằng chịt bên trong bộ cảnh phục đã làm các đồng chí nhớ đến chủ nhân của mình nhiều hơn nữa. 

Sự đói khát từ trong tâm trí, kết quả cuối cùng là điều khó ai tưởng được. 



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chương 50: Thị trường ngầm Cafo

"Dịch vụ chăm sóc nuôi dưỡng vì một trật tự xã hội theo nhu cầu" - Vì sao tôi phải đọc thứ này? Đây là gì đây?  Đôi tay đã ấn mở m...