Thứ Ba, 8 tháng 11, 2022

Chương 49: Kẻ đào tẩu

Vòng tròn lẩn quẩn không hồi kết, chỉ khi dám đương đầu thì tất cả mới có thể giải thoát, nhưng mấy ai nào dám dũng cảm nghĩ như vậy? Số lượng chẳng bao nhiêu. 

Một căn nhà trọ bình thường như bao căn khác, một anh nhân viên công sở vừa đi làm về lấy tay ấn vân tay để mở cửa, và từ từ dắt xe vào. Gạt chống, anh để tạm chiếc cặp trên yên xe và từng cúc áo dần được mở ra. Nhịp sống thường ngày vẫn vậy, bên ngoài là một người đàn ông thành đạt, về "nhà" rồi thì chẳng kém chó là bao. Cởi xong rồi thì anh lụi cụi mang đồ để vào tủ, để chờ lượt giặt. 

"Chú cứ đặt đó đi, chút anh giặt giùm luôn cho."

Lời nói từ ông anh chung trọ, mọi thứ sẽ chẳng có gì lạ nếu không phải cả hai trần truồng đối diện nhau. Anh mở tủ đồ của mình, lấy lên chiếc vòng đeo vào cổ, trong khi ông anh kia thì đang chuẩn bị giặt quần áo. 

"Hôm nay anh về sớm vậy? Bình thường thấy muộn lắm."

Ánh sáng đèn chiếu trên trần làm cái khóa cặc bằng kim loại của hai người trở nên sáng bóng, ông anh cười giả lả nói: 

"Hôm nay không có ca của anh, sắp xếp về giờ này được. Thôi chú lên đi, lề mề nữa là làm bồn cầu bây giờ."

Nói rồi, ông anh vỗ vai anh xong đi vào chỗ giặt quần áo. Một trưởng khoa bệnh viện lớn cuối ngày lại làm nô lệ giặt quần áo cho những nô lệ khác, không phải nhà cao, cũng không có cửa rộng, vợ con chẳng gì, chỉ biết chui háng đàn ông làm hạnh phúc của mình. Anh thở dài. 

Anh sống ở đây được ba năm rồi, từng bức ảnh trên tường trong đường đi lên cầu thang anh đã xem đến nhàm chán. Nhìn tưởng như nghệ thuật lắm, nhưng cũng chỉ là chuồng nuôi nhốt nô lệ. Nói cho cùng nơi này, có người tự nguyện vào thật, tuy vậy chẳng là gì so với số bị bắt, bị lừa vào đây. Nếu người trưởng khoa khi nãy là tự nguyện thì anh chính là trường hợp hai. 

Nhớ lại năm đó, anh đã tin tưởng người anh em của mình hết mực, xem họ như ruột thịt, đối xử hết lòng, rồi nhận kết quả đắng chát bằng cả đời người. Trao niềm tin cho một người, đổi lại bị chà đạp lòng tự tôn, đánh mất tự do, đường đời vạch sẵn nhiều năm cuối cùng tab thành tro bụi. Lúc chưa được thuần hóa, nằm trong lồng sắt, hằng đem anh đều đau đớn đến không thể ngủ được, bao nhiêu tra tấn tủi nhục anh cũng chịu đựng, nhưng lại yếu đuối phút chốt rơi nước mắt chỉ vì bị phản bội. 

Từ một người đàn ông dự định sẽ cưới vợ sinh con, trở thành nô lệ trần truồng quỳ dưới chân người khác là cả một hành trình. Ngày bị đâm đến mức bắn ra nước đái, chủ nhân đã hỏi anh rằng: 

"Có thấy sướng không?"

 Anh gật đầu, anh sủa, anh bảo sướng lắm, rất sướng. 

Đàn ông vốn là sinh vật nghĩ bằng nửa thân dưới. Anh thừa nhận, về mặt sinh lý, anh đã hoàn toàn bất lực trước cơ thể của chính mình, nó không còn là của anh nữa. Anh sẽ cảm thấy sướng khi bị nhét con cặc vào sâu trong đít mình, đầu vú anh sẽ căng lên và cứng lại chỉ vì một cái chạm tay nhẹ qua, con cặc anh tự hào sẽ trở nên ngứa ngáy khi không được mang khóa, và anh thậm chí thấy nước đái, vớ lâu ngày rất thơm, dùng đến nghiện. Anh biết cơ thể đã bị cải tạo, anh sẽ chẳng trở về được như trước nữa, anh biết. 

Tuy vậy, tâm lý của anh vẫn còn một bờ tường cuối cùng. Anh tuân lệnh chủ nhân, nhận giáo huấn, dạy dỗ  ấy vậy vẫn giữ được bản ngã của mình, chưa từng lệch đi quá xa. Tính người của anh vẫn rất đậm, và hơn xa so với thứ đang chứa nước tiểu của anh, thứ mà đã từng là một con người. 

Ánh mắt là cửa sổ của tâm hồn, và anh thật sự thấy vậy, ít nhất trong trường hợp này. Ánh mắt thèm khát của bồn cầu khi nhìn về dòng nước chảy từ phiễu nó sắp uống, khác xa hoàn toàn ánh mắt cương trực của một vị có máu mặt được dàn trên ngực nó. Nó bị che kín mít mặt, chỉ có một tấm hình làm chứng minh thân phận, nhằm để nhục nhã nó và răn đe, tuy vẫn màu mắt ấy, con mắt ấy, nhưng anh cảm thấy, người trong ảnh thật sự đã khôn tồn tại nữa rồi. Trước mặt anh bây giờ, chỉ là "thứ", phần "người" hay "con" đều nhạt dần đi. 

Anh không muốn mình trở nên như vậy, chỉ cần tuân theo lệnh của chủ nhân và ngoan ngoãn, đó là điều anh luôn làm tốt để không bao giờ phải làm một chiếc bồn cầu như này. Tuy vậy, anh cũng không muốn suốt đời mình chỉ có thể xuất tinh bằng cách bị đâm đít hay tác động, anh muốn được cầm nắm, muốn được đụ người khác. Tuy anh không còn hứng thú với phụ nữ nữa nhưng không đồng nghĩa anh luôn muốn mình bên dưới. Hoặc có lẽ, không muốn ở trong thân phận như này nữa. 

Bước dần lên phòng mình, căn phòng đã tắt đèn vì cũng đã muộn, có người hôm qua cùng phòng chung sống với anh, hôm nay đã được đóng thành hàng, có người thì đã ngủ mất, anh lủi thủi trèo lên chỗ ngủ của mình, rồi thiếp đi. 

Tích tắc, tích tắc. 

"Này..."

Có ai đó đang lay người anh, anh dần tỉnh mộng, là một người bên dưới thò tay lay anh, một người anh quen. 

"Họ đã ngắt điện tòa nhà theo kế hoạch, các camera đã tê liệt, giờ là cơ hội của chúng ta."

Nói rồi, người đó leo xuống, anh cũng chạy theo ra ngoài. Cả hành lang và cầu thang trở nên tối tăm, đến lúc tập hợp ở tầng dưới thì dường như tất cả mấy chục nô lệ đã sẵn sàng. 

Hôm nay là ngày chuyển hàng, và kế hoạch của các anh chính là cướp xe hàng rồi bỏ trốn. Kế hoạch được lập ra từ lâu qua các ký hiệu, ám chỉ giao tiếp với nhau và tránh né quan sát trong nhà. Chìa khóa giam giữ bọn họ chính là năm ở cái khóa cặc này, nó kiên cố và gây tổn thương cho các nô lệ nên cần có chia khóa để mở ra. Biết được hôm nay xe hàng tới chỉ có 1 do số lượng hàng ít, nên các nô lệ đã nắm thời cơ, lấy lý do dọn dẹp để ngắt điện trong nhà, chờ đợi xe hàng tới, cướp lấy chìa khóa rồi cướp xe trốn khỏi đây. Ác mộng bao năm của họ sẽ chính thức kết thúc. 

Và chẳng mấy chốc, anh đã ngồi ở ghế phụ của xe, rời khỏi ngôi nhà kia. Mọi thứ suông sẻ đến lạ. Bên trong thùng xe là bao người chen chúc cùng nhau, đầu xe thì có anh, người ngồi ghế lái, cả hai đang mặc đồ của các tên vận chuyển. Chúng bây giờ đang bị trói siết chặt thành cái bồn cầu dưới tầng trệt, cả người thê thảm. Nhưng, tất cả chặng đường, anh có cảm giác không ổn. 

Bắt đầu từ việc hôm nay chủ có một xe chở hàng, lại chỉ có 3 tên chịu trách nhiệm vận chuyển, điện trong nhà được cắt rất dễ dàng mà không có còi báo gì cả dù bình thường an ninh rất nghiêm ngặt. 

Và khi từ con đường còn xe chạy đến nơi chẳng biết là đâu, sâu thâm thẩm, anh thấy sai nhiều hơn mà chẳng biết chút nào. 

"Ping" 

"Chúc mừng ổ chứa số 10, đây là xe đến nơi đầu tiên."

Một tiếng coi vang ra đánh thức anh cùng người tài xế, cả hai bị ánh sáng chói bên ngoài làm ngay ngốc. Lúc anh mở cửa bước xuống xe, đây như là trường đua có các hàng ghế khán giả, và trung tâm của trường đua, là vị chủ nhân đáng kính của anh. 

"Chúc mừng các quý ông quý bà đã đặt cược cho chiếc xe này."

Và trên màn hình lớn, anh nhìn thấy được ánh mắt của chủ nhân đen thâm thẩm. 

"Và chào mừng trở lại, các nô lệ của ta."

Anh sẽ chẳng biết được, từ khi trở về đây, anh cùng các nô lệ đã trải qua các cuộc tiểu phẫu đại phẫu khác nhau, mà trong số đó, là gắn chip vào chính não của nô lệ, để chúng trở nên ngoan ngoãn và tuân lệnh hơn đúng nghĩa. Dù có đi đâu chăng nữa, anh cũng sẽ được về "nhà". 

Con cặc của anh và người tài xế vừa được mở khóa đã cương cứng trong quần, rồi đái đầy quần trong sự sung sướng và sợ hãi mặc cho những người trong buồng xe vẫn đang hy vọng họ được giải thoát để trở về nhà. 




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chương 50: Thị trường ngầm Cafo

"Dịch vụ chăm sóc nuôi dưỡng vì một trật tự xã hội theo nhu cầu" - Vì sao tôi phải đọc thứ này? Đây là gì đây?  Đôi tay đã ấn mở m...